Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6410 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 136
sự kiên trì vì tình yêu

❊ ❊ ❊

Nghe giọng nói, Trần Phong ngẩng đầu nhìn cô gái kia một cái, trên mặt một chút biểu cảm cũng không có, " Mặc tiểu thư."

Dứt lời, anh lại nắm tay Lộ Hà, kéo ghế ra cho cô, cưng chiều nói, "nào, tiểu Hà, ngồi bên cạnh anh."

Một Mặc tiểu thư, một tiểu Hà.

Răn rới đã phân.

Trần Phu nhân khôn khéo cỡ nào, nhìn thấy con trai bà xưng hô với hai cô gái thật khác biệt như vậy, tự nhiên liền biết, bà vẫn chưa mở miệng, thì con trai quý tử của bà đã truyền đạt tất cả những quyết định trong lòng.

Trần phu nhân tùy ý vuốt chiếc nhẫn ngọc trên tay, đôi con người lười biếng không chút tình cảm liếc Lộ Hà một cái, "tiểu Phong, cô ấy là ai vậy?"

" Mẹ, cô ấy là Lộ Hà."

Sắc mặt Trần phu nhân có chút khó coi.

Trần Phong rót cho mình một ly rượu đỏ, cười nói, " Cô ấy là quản lý nhà hàng ở trung tâm thành phố."

Mặc Vân ngồi bên cạnh Trần Phu Nhân nghe Trần Phong nói, sắc mặt có chút tái xanh.

Hôm nay, Trần Phu nhân mời cô đến Trần gia ăn bữa cơm, nhưng chỉ có người không thông minh mới không biết, gặp mặt như vầy, còn không phải là xem mắt đó sao?"

Đối với Trần Phong. Mặc Vân kia chính là vẫn luôn vô cùng thích anh.

Từ hồi nhỏ, cùng học cùng chơi với anh, nhìn anh càng ngày càng lớn lên anh tuấn, nhìn khí chất của anh càng ngày càng xuất chúng, năng lực làm việc của anh cũng ngày càng nổi bật, trong lòng cô tràn đầy sùng bái và yêu thích đối với người đàn ông này.

Mặc Vân nhớ tới chút hồi ức lúc bé, cô hít sâu một hơi, trong lòng kiên quyết nghĩ rằng, Trần Phong có lẽ chỉ là nhất thời sốc nổi mà thôi.

Cô xoay mặt, vẫn mang theo nụ cười, khéo léo nhìn Trần phu nhân, " Dì à, đây là?"

Trần phu nhân vỗ nhẹ lên mu bàn tay Mặc Vân, bày tỏ an ủi. Xoay đầu lại, ánh mắt Lưu Huệ Tử nhìn Trần Phong có chút trách cứ. "Tiểu Phong, đây là con không đúng. Nhà chúng ta, chỗ cũng không có một người đàn ông không đứng đắn như vậy được. Con đừng cứ tùy tiện mà dắt người lạ về nhà."

Khóe miệng Trần Phong khẽ câu lên một cái, "Mẹ, mẹ bảo ai là người đàn ông không đứng đắn."

Lưu Huệ Tử sửng sốt.

Trần Phong gắp một miếng tôm nhỏ vào chén cho Lộ Hà, quay đầu nhìn quản gia đang xem kịch vui bên cạnh, anh nói, " quản gia à, bác xem, ở đây chỉ có mỗi cháu và bác. Cháu đương nhiên là người đàn ông đứng đắn. Mà mẹ cháu lại nói ở đây có đàn ông không đứng đắn, bác nói thật đi, bác học không đứng đắn ở bên ngoài khi nào?"

Bác quản gia đột nhiên bị kéo vào cuộc chiến, cả người liền mông lung. Ông đang xem kịch đến là vui vẻ, thiếu gia làm khó dễ ông làm gì chứ?

Nét mặt già nua của quản gia chợt đỏ bừng, ho khan một tiếng, không biết ứng đối thế nào cho phải.

Lưu Huệ Tử nhìn mà tức, ngẩng cằm ra hiệu quản gia đi ra ngoài, để bọn họ nói chuyện tự nhiên.

Đợi đến lúc quản gia rời đi, Lưu Huệ Tử trực tiếp nói rõ lời, " Tiểu Phong, cô gái bên cạnh con, chơi đùa một chút thì được, nhưng không được mang về nhà, càng không được để ý, mẹ tuyệt đối không đồng ý chấp nhận một người con dâu gia thế thấp hèn như vậy. Mẹ chỉ có thể khoan nhượng đến đây thôi. Con hiểu chứ?"

Trần Phong ở dưới mặt bàn lén kề chân sát với chân Lộ Hà cùng một chỗ.

Lộ Hà liền biết, Trần Phong đây là đang dùng hành động để nói với cô, rằng cô đừng sợ, anh và cô đang ở cùng nhau trận tuyến.

Lộ Hà trong lòng liền có chút an tâm phần nào. Cố gắng dùng ánh mắt càng thêm bình tĩnh và tự nhiên nhìn tất cả trước mắt.

Lưu Huệ Tử nhìn hỗ trợ nhỏ của bọn họ, tức không để đâu cho hết, phong thái ưu nhã của bà không cho phép bà ta to tiếng nổi điên như bà la sát, như vậy thì có khác nào vứt sạch hết mặt mũi. Bà chỉ có thể đặt dao nĩa xuống, " Tiểu Phong, lát ăn cơm xong, đưa bạn con về đi. Con xem, tiểu Vân hôm nay cố ý đến vì con, hai đứa từ nhỏ đã chơi chung, đề tài nhất định có nhiều thứ để nói, mẹ chuẩn bị cho hai đứa..."

Trong lòng Trần Phong vô cùng phiền muộn lẫn chán ghét.

Mặc Vân, Mặc Vân, Mặc Vân, mỗi lần về nhà, mẹ anh lúc nào cũng vậy, một câu Mặc Vân, hai câu Mặc Vân, cứ mở miệng liền nhắc đến cô này, thích như thế sao không mang cô ta về mà nuôi luôn đi cũng được.

Cả Mặc Vân kia cũng vậy, yêu quá hóa điên sao? Nghiễm nhiên coi mình thực sự là vợ của anh chắc, bắt đầu tự cho mình là đúng, tìm cách lấy lòng, cân nhắc đến hôn nhân.

Cứ đinh ninh rằng, bọn họ nói anh yêu ai, anh liền yêu? Sai anh cưới ai, anh liền cưới? Nằm ngủ cũng đừng mơ tới. Trong lòng Trần Phong cười lạnh, "mẹ, nói chuyện với Mặc Vân đây, cũng chả có vấn đề gì."

Nụ cười Lưu Huệ Tử còn chưa tràn ra hết, câu tiếp theo của Trần Phong đã tới, "nhưng suy cho cùng, một người đàn ông chỉ có thể có một người phụ nữ, con không cần Mặc Vân là gì của con cả, càng không cần cô ấy làm tri kỉ hay bạn bè. Cả đời con, chỉ nhìn đến một mình Lộ Hà, chính là cô gái bên cạnh con đây, cô ấy không phải bạn con, cô ấy là người con yêu nhất."

Mặc Vân nghe đến đây, dao nĩa trong tay bất giác siết chặt, gân xanh trên mu bàn tay cũng hơi lộ lên.

Sắc mặt Lưu Huệ Tử lạnh xuống, " Trần Phong, mẹ nói như vậy con cũng không nghe lời. Con và tiểu Vân có gì không được, mẹ mong hai đứa như vậy, con có phải muốn khiến mẹ tức chết không?"

Không khí trở nên căng thẳng, nhất thời không ai nói câu nào. Trần Phong mắt thâm sâu cũng không trả lời, anh đã quyết định rồi.

Đời này chỉ nhìn một mình Lộ Hà, dù cô không xinh đẹp sắc xảo, không gia thế hiển hách, lại không mấy đoan trang thục nữ, nhưng vậy thì đã sao, thích chính là thích, chỉ cần có cô, cho dù tay trắng, bị đuổi khỏi nhà, anh cũng không lung lay quyết định.

Chỉ cần anh còn thở thì sự kiên trì vì tình yêu và vì người con gái đơn thuần mộc mạc mang tên Lộ Hà đang đứng bên cạnh anh, anh đều chấp nhận đánh cược mọi thứ....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »