Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6368 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 170
dường như trở lại năm đó

❊ ❊ ❊

Ngôi Sao nữ kia vội vàng đi tới trước mặt Diệp Thành, khom người xuống, "Diệp tổng, là tôi đường đột, lỗ mãng ham muốn nhất thời, xin anh bỏ qua."

Diệp Thành còn chưa nói chuyện, liền cau mày, vì thanh âm trong trẻo của vợ anh, vang lên : "Ể, giọng này, tôi hình như từng nghe ở đâu rồi."

" Cô ấy tên là Trình Anh, không biết Diệp thiếu phu nhân có nhớ không?" Cao tổng bên cạnh cười đến cực kỳ nịnh bợ, "Trình Anh gần đây có xuất hiện trên mấy bộ phim truyền hình, thiếu phu nhân từng xem sao?" Ông ta vừa nói xong câu này, anh mắt sắc bén như dao găm của Diệp Thành liền bắn tới.

Lạc Lạc của anh, gần đây mắt căn bản chưa thấy rõ người, lão già Cao tổng chết bằm này lại nói thế, như vậy không phải tìm khó chịu cho vợ anh sao?

Từ Lạc suy nghĩ cẩn thận chút, chắc là TV trong phòng bệnh, vô tình bỏ qua ngôi sao nữ này.

Tâm trạng của cô nhẹ hơn chút, vì vậy cũng cười nói, "tôi rất ít khi gặp được minh tinh, có thể cho tôi xin chữ kí được không?"

Ngôi sao nữ kia vốn đến lấy lòng Diệp Thành, lại thấy Diệp Thành giữ chặt bảo vệ cho Từ Lạc như vậy, đương nhiên không có chút dám thất lễ với Từ Lạc.

Cô ta vội vàng tiến lên, "đương nhiên là được, tôi có mang theo giấy note, tôi ký vào đó cho phu nhân nhé."

Dứt lời cô ta xét một tấm giấy màu hồng từ quyển notebook nhỏ, rồi thuần thục ký tên của mình lên đó, đưa cho Từ Lạc.

Hiện tại, đừng nói là bảo cô ta ký cả ngàn cái chữ ký cho Từ Lạc, cho dù bắt cô ta nhảy múa, học gà gáy, mèo kêu cho Từ Lạc xem cô ta cũng phải nguyện ý.

Người phụ nữ của đại Boss, cho cô ta mười lá gan, cũng không dám đắc tội.

Diệp Thành một bên nhìn ngôi sao nữ này ký tên cho Từ Lạc, sắc mặt anh có chút khó coi và lúng túng.

Anh đã nói với Từ Lạc là có ngôi sao nữ muốn quyến rũ anh, nhưng lại không nói cô biết, cái người muốn quyến rũ anh lại là người đang ký tên cho cô lúc này.

Anh có một loại cảm giác rất không vui, giống như tra nam dẫn vợ cả đến gặp tiểu tam, vợ cả lại không biết chuyện vẫn nói cười vui vẻ với tiểu tam.

Mặc dù anh chẳng có chút dính dáng liên quan gì đến cô sao nữ kia.

Đợi đến khi sao nữ kia ký xong, Diệp Thành cũng không muốn dây dưa với bọn họ tiếp nữa, giọng điệu lạnh lùng tùy tiện vài câu với Cao tổng đang thất vọng viết đầy trên mặt, anh tìm cớ dắt Từ Lạc đi về nhà.

Trên đường về, Diệp Thành do dự một chút, vẫn là nói với Từ Lạc chuyện sao nữ lúc nãy ký tên cho cô chính là người đã quyến rũ anh mấy hôm trước.

Từ Lạc mới đầu sửng sốt một chút, sau đó lắc lắc đầu, bất đắc dĩ cười nói : "Không nghĩ đến những người này vì lợi ích, lại có thể làm ra mấy chuyện không biết xấu hổ như vậy.."

"Ừ." Diệp Thành nhìn tờ note trong túi áo Từ Lạc, có kích động muốn trực tiếp ném đi, "giới này, chuyện như vậy không ít.''

"Đáng tiếc mấy lời đẹp đẽ hay ho kia," Từ Lạc cười cười lắc đầu, bỗng nhiên nói với Diệp Thành, "nói vậy thì, người đàn ông có tiền, có quyền, lại đẹp trai như anh, hẳn đã gặp phải chuyện này rất nhiều lần rồi hả?"

Diệp Thành im lặng một hồi, vẫn gật đầu, "ừ, số lần không ít."

"....Vậy mấy cái lịch sử phong lưu trước kia, có muốn khai báo với em không?" Ngữ khí Từ Lạc mặc dù vẫn tươi cười, nhưng lại có chút dò hỏi và nghiêm túc mơ hồ trong đó, khiến Diệp Thành kinh hồn bạt vía.

Diệp Thành vốn dĩ vẫn luôn là một người đàn ông cực kỳ chói mắt, thật không biết bao nhiêu nam nam nữ nữ muốn trèo lên giường anh, cũng khó trách, Từ Lạc tuy tha thứ cho anh, nhưng vẫn có cảm giác không an toàn với anh.

Diệp Thành suy nghĩ mộ lát, "em nếu muốn biết, anh liền nói hết với em."

Bước chân Từ Lạc dừng lại, "anh nói đi."

"Anh chưa từng phát sinh quan hệ tình dục với bất kỳ ai ngoài vợ của anh." Ngữ khí Diệp Thành rất nghiêm túc, "nhưng anh bị quyến rũ thì rất nhiều lần rồi....Nam nữ đều có, danh sách anh cũng không nhớ rõ, em nếu muốn biết....anh sẽ cố gắng nhớ rồi list ra danh sách đưa cho em. Anh không thích mấy người này dính lên, nên bọn họ dù tốt đẹp hơn nữa, anh cũng không muốn dùng đám người kia phát tiết dục vọng."

"Thật á."

Diệp Thành gật đầu chắc nịch, "anh tuyệt đối không có lừa dối em nửa câu."

Từ Lạc giống như hiểu ra cái gì, ừ một tiếng, đi lên trước hai bước, bỗng quay đầu lại, "chậc, trời này sao gió lại lạnh vậy chứ?"

Diệp Thành nghe thấy lời này của Từ Lạc, giật mình trong lòng.

Đây là..... Từ Lạc chủ động mở miệng yêu cầu cái gì? Anh vô cùng vui, giao Diệp Lạc Thiên vào trong tay Từ Lạc, nhanh chóng cởi áo khoác của mình ra, cẩn thận khoác lên vai cho cô, sau đó lại ôm con trở về, kích động nói : "mặc đỡ áo của anh nhé, mình đi nhanh về nhà, về nhà rồi sẽ không lạnh nữa."

"Ừ." Từ Lạc hít sâu, "chúng ta nên về rồi."

Hai bọn họ dắt tay nhau, một người trong tay ôm con, cún nhỏ đi phía trước. Bức tranh này tan ra trong sáng trời chiều màu cam ấm đang sắp biến mất, nhìn qua cực kỳ hài hòa ấm áp.

Vừa về đến nhà, Diệp Thành hỏi ý Từ Lạc, liền bắt đầu tất bật khuân đồ của cô đến phòng ngủ của hai vợ chồng trước đây.

Căn phòng này, từ sau khi Từ Lạc đi, tủ quần áo, kệ đồ linh tinh, giá sách nhỏ.....toàn bộ trống một nửa, nhìn trống rỗng.

Diệp Thành mang theo mong đợi dạt dào, dời đồ của Từ Lạc từ phòng khách đến phòng ngủ, tận chức tận trách sắp xếp hết tất cả.

Diệp Thành nhìn căn phòng đã lại đầy ắp một nửa, tưởng như trong tích tắc mọi thứ như trở lại năm ấy.

Chờ đến buổi tối lúc ngủ, Diệp Thành trước tiên giúp Từ Lạc tắm như bình thường, sau đó mới dắt người về phòng ngủ.

Từ Lạc sờ giường ngủ ngồi xuống, cảm nhận nhiệt độ của đèn sưởi đầu giường chiếu vào mặt mình.

"Cái đèn này vẫn còn à?" Từ Lạc sờ sờ đế đèn, "rất lâu trước đây, em bảo anh nên thay rồi mà sao anh không thay đi?"

Diệp Thành từ phía sau ôm lấy Từ Lạc, "Lạc lạc, sau khi hiểu được trái tim mình muốn gì, anh vẫn luôn đợi em quay về."

Từ Lạc vuốt ve điêu khắc trên đế đèn, trầm mặc không nói chuyện.

Diệp Thành vẫn khẽ nói, thanh âm của anh vô cùng từ tính, đầy ấm áp, "em biết không, mỗi một món đồ em để lại trong căn phòng này, đối với anh mà nói, đều là bảo vật vô giá. Cái đèn này mặc dù đã cũ rồi, nhưng là em năm đó tự tay chọn lựa, nên anh.....thật sự không nỡ thay nó đi."

Từ Lạc nhẹ nhàng cười một tiếng, "đèn này cũ rồi, nên thay thôi."

"Không thay." Diệp Thành chôn mặt vào bờ vai Từ Lạc hít hà hương thơm quen thuộc của cô, cả người giống như cún lớn, dính người, "anh chỉ thích mỗi cái đèn này thôi."

Từ Lạc nghe anh nói, cũng biết anh đang ám chỉ cái gì, mặt cô hơi đỏ, cảm nhận được nhiệt độ Diệp Thành mang lại, nói : "Anh càng ngày càng biết thả thính, đủ lời bóng gió? Thật sự không chịu được anh."

"Thế này đã không chịu được?" Trong đôi mắt kia của Diệp Thành lộ ra một chút ý cười, ghé vào bên tai Từ Lạc nói : " Mấy câu thả thính này, anh sẽ còn nói bên tai em thật lâu, thật nhiều lần, để mỗi ngày em đều được nghe."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »