Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6307 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 151
sẽ cho anh một cơ hội cuối cùng

❊ ❊ ❊

Trái tim Diệp Thành chưa bao giờ đập nhanh đến vậy.

Âm thanh kia?

Âm thanh kia?

Anh xoay người lại, như người máy, nhìn chằm chằm khóa cửa phòng của Từ Lạc.

Là thật sao?

Không phải là mơ rồi đi?

Tiếng chốt cửa được mở khi nãy, là tồn tại chân thực sao? Anh không phải là nghe nhầm rồi chứ?

Hầu kết Diệp Thành chuyển động, ngón tay anh bỗng trở nên run run.

Anh từng kí bao nhiêu hợp đồng làm ăn trị giá vài trăm triệu, từng xung đột với ban lãnh đạo cấp cao quyết định sống chết cho Tập Đoàn Diệp Thị, từng đối đầu với đối thủ cạnh tranh của mình đến sứt mẻ trán. Anh trải qua nhiều sóng to gió lớn đến vậy, nhưng anh vẫn chưa hề có một khắc nào khẩn trương như lúc này.

Diệp Thành nuốt một ngụm, duỗi tay, cầm lấy tay nắm cửa.

Nếu như cửa vẫn khóa, như vậy chính là do anh uống nhiều rượu nên nghe nhầm, và anh vẫn phải tiếp tục vùng vẫy, tiếp tục đau khổ chờ đợi, chờ Từ Lạc cho anh đã hãm sâu một ít hi vọng.

Nhưng còn có một loại khả năng khác.

Diệp Thành nắm tay cầm cửa lạnh như băng, cảm giác của anh lại giống như đang làm một quyết định trọng đại nào đó. Anh đứng đó ngâny ngốc một hồi, khẽ cắn răng, kéo tay nắm cửa xuống.

"Cạch" một tiếng.

Cửa vậy mà lại mở ra được.

Trái tim anh cơ hồ muốn nhảy từ lồng ngực ra ngoài.

Cửa kia không khóa, nó được mở ra, cái này chứng minh điều gì?

Nó chứng minh rằng, Từ Lạc mà anh cầu xin khi nãy, không phải người vô tâm, cô vẫn còn chút thương xót cho nỗi khổ sở của anh. Cho nên cô mới mở khóa cửa cho anh.

Lập tức tinh thần của Diệp Thành đang căng như dây đàn, cực kì khẩn trương lúc này đã lại thả lỏng cực độ. Cả người như lâm vào một khoảng vui mừng không cách nào diễn tả bằng lời.

Anh hít sâu một hơi, đi vào bên trong.

Từ Lạc đã nằm trên giường. Đèn đầu giường vẫn chưa tắt, ánh đèn nhàn nhạt thích hợp để ngủ. Ánh sáng nhu hòa bao phủ chiếu rọi dung nhan Từ Lạc, cực kỳ yên ả.

Diệp Thành biết cô vẫn chưa ngủ, đi tới bên giường cô, nửa quỳ xuống, " Lạc Lạc...anh đi...đi vệ sinh quay lại, em...vẫn để cho anh vào chứ?"

Từ Lạc không nói chuyện.

Diệp Thành lại giống như hiểu một chút, vọt vào phòng vệ sinh để rửa mặt như tên lửa, xong đâu đấy, dưới chân lại vọt về như cưỡi hỏa tiễn, đóng cửa phòng Từ Lạc lại, thay quần áo, lén nằm xuống bên cạnh Từ Lạc.

Từ Lạc nằm đưa lưng về phía Diệp Thành, một câu cũng không nói, trầm mặc chờ giấc mơ đến.

Như vậy cũng tốt lắm rồi, Từ Lạc tự mở chốt khóa phòng cho anh, cái này đã rất tốt, rất tốt rồi, trong lòng Diệp Thành nghĩ.

Nhưng loại tâm tình kia của anh, thật giống như một người đánh một con bạc, suy tính trong lòng, kéo dài không tan.

Con bạc kia thắng một vài ván, liền sẽ muốn tiếp tục đặt cược. Bởi vì chút ngon ngọt thôi, cũng đủ khơi lên một dục vọng tiếp theo, Diệp Thành cũng không ngoại lệ, loại dục vọng to lớn mà đáng sợ này khiến người ta khó có thể chống lại cám dỗ.

Dĩ nhiên, Diệp Thành sẽ không chống đỡ nổi.

Anh nhìn bóng dáng lưng Từ Lạc đưa về phía anh, hồi lâu, rốt cục không nhịn được, mà nhỏ giọng run run nói, "Lạc Lạc, anh có thể ôm em ngủ được không?"

Từ Lạc im lặng, bóng lưng của cô tràn ngập cự tuyệt.

" Chỉ ôm em thôi. Ôm em là đủ rồi." Diệp Thành cười khổ nói, "anh biết mình hiện tại yêu cầu quá xa vời, tham lam. Nhưng mà.....anh thật sự quá nhớ em, anh biết bản thân mình vẫn chưa xứng đáng để nhận được sự tha thứ của em, nhưng..... em có thể cho anh một ân huệ được không? Anh rất muốn quang minh chính đại mà ôm em một lần, thật đấy!"

Mắt Diệp Thành nhìn chăm chú vào tấm lưng của Từ Lạc, anh chỉ nghe thấy tim mình gõ loạn lên như trống đánh.

Không khí trong phòng trầm mặc một hồi, Diệp Thành lại dần mất đi hi vọng, anh thực sự không dám trông mong thêm nữa, con người cần phải biết đủ.

Đúng lúc anh cho rằng không có hi vọng, thì Từ Lạc bỗng trở mình, nhắm mắt, cô lẳng lặng chui vào lồng ngực ấm áp của Diệp Thành.

Một khoảnh khắc đó, Diệp Thành có thể cảm nhận được, tim của anh ngừng đập một nhịp.

Anh nhìn Từ Lạc quay qua, chủ động chui vào ngực mình, kích động đến nỗi trái tim đập mạnh, miệng cười toét lộ cả hàm răng trắng bóng, mà bản thân mình không biết mình lại cười như thằng ngốc vậy.

Từ Lạc chui vào ngực Diệp Thành, cô nói, "chỉ là ôm thôi đấy." Hồi lâu cô lại nói, "chuyện của anh, em.....vẫn chưa hoàn toàn tha thứ cho anh đâu. Nhưng mà, em sẽ cho anh một cơ hội cuối cùng để chứng minh, nếu như lần này mà anh còn....." Lời cô chưa nói hết, anh đã vui mừng cắt ngang...

" Không sao, không sao hết, anh chỉ cần ôm em ngủ thôi....chỉ cần em tha thứ cho anh....à không ....là anh sau này, anh tự tranh thủ....để em sẽ tha thứ cho anh...anh sẽ cố gắng.." Diệp Thành vui mừng kích động đến nói năng cũng lộn xộn.

Đây là lần đầu tiên, từ rất lâu, rất lâu khi hai người xảy ra vụ việc muốn ly hôn đến giờ.

Lần đầu tiên, Từ Lạc nguyện ý chủ động tới gần anh, nguyện ý chui vào ngực anh, để cho anh ôm cô vào lòng. Nguyện ý đổi cách xưng hô với anh...

Thật giống như một người bệnh sắp chết, bỗng nhiên nhận được một viên tiên đan cứu mạng có thể cải thiện cơn bệnh nặng, thoát chết. Diệp Thành chỉ cảm thấy nhịp tim của anh đập thật nhanh, loại ấm áp còn hơn máy điều hòa mang lại này, cơ hồ khiến anh chìm trong hạnh phúc không muốn dời.

Anh ôm Từ Lạc trong ngực, lén xoa tóc cô, cái dáng vẻ tổng tài thành thục chững chạc bình thường mọi ngày so với bộ dạng cười toét miệng hiện tại của anh lúc này thật khác một trời một vực.

Bởi vì người trong ngực, là bảo bối mà anh đã yêu rất nhiều, yêu suốt cuộc đời.

Buổi tối hôm nay, thật đáng giá. Diệp Thành ở trong lòng nói.

Lâu như vậy cho đến nay, anh cũng nhận được sự đáp lại của Từ Lạc. Nhưng mà từ tối hôm nay, cô đã mở khóa phòng cho anh, chủ động chui vào ngực anh, đây là ý gì? Là khóa đã mở, người cũng dần nguyện ý đến gần....

Cố gắng của anh không vô nghĩa, nó hữu hiệu, anh bỏ ra công sức, chân thành, rốt cuộc cũng truy thê thành công, tiếp tục cố gắng, sẽ cách hạnh phúc mĩ mãn không xa.

Diệp Thành mừng rỡ, cả người đều hưng phấn nhưng anh không dám động đậy, sợ kinh động đến giấc ngủ của cô vợ bảo bối trong ngực. Anh ôm người, trên tay bất động, đầu hơi ngẩng, nương theo ánh trăng mà nhìn ra bên ngoài.

Diệp Thành không ngủ, anh dứt khoát cứ như vậy mà nhìn cô, cảm thụ thân thể ấm áp của cô trong ngực anh, loại cảm giác hạnh phúc này, cơ hồ muốn làm anh hôn mê.

Từ nay về sau, anh sẽ càng dụng tâm mà yêu Từ Lạc. Một lần nữa lấy lại trái tim cô.

Cô vẫn chưa hoàn toàn tha thứ cho anh, đều không sao, anh sẽ không vì vậy mà buông bỏ hi vọng.

Hiện tại mắt cô dần không nhìn thấy, không sao hết, anh sẽ cố gắng trở thành điểm tựa vững chắc cho cô, trở thành đôi mắt cho cô, không chỉ là hiện tại, mà còn là tương lai về sau, là cả một nửa cuộc đời còn lại của anh......

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »