Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6406 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 160
trước kia từng xưng hô thân mật cỡ nào

❊ ❊ ❊

Ngày hôm đó sau khi về bệnh viện. Diệp Thành bắt tay ngay vào việc mời chuyên gia tâm lý hàng đầu đã về hưu ra mặt.

Đối với loại chuyện này, mời được bà Lý ra mặt thì cũng không khó. Anh giao nhiệm vụ này cho Thu Lan, hết sức tinh thông và khôn khéo trong lôi kéo quan hệ với người già. Thật may, bà Lý vì nể mặt nhà họ Diệp nên cũng ra mặt. Diệp Thành lại phân phó cho Hoàng Hiếu sắp xếp hỗ trợ cho bà Lý chữa trị cho Hồ Thiên Nam.

Hồ Thiên Nam kia chính là bị gia đình ghét bỏ, bản tính có chút bán nam bán nữ, lại có mẹ kế, cha không yêu thương, mọi người trong xã hội ghét bỏ, anh ta đường cụt ngõ tận nên mới nghĩ đến chuyện tự sát...Nhưng gặp được bà Lý, chuyên gia tâm lý, thì nhất định sẽ qua khỏi.

Chuyện vào tay Diệp Thành liền đã xong, anh càng có nhiều thời gian để bồi vợ mình.

Tối hôm đó, anh nhận được tin nhắn cảm tạ của Lộ Hà.

Hóa ra, cũng không có vấn đề gì khi hai trợ lý xuất xắc của anh là Hoàng Hiếu và Thu Lan đã ra tay, vậy còn có thể thất bại sao?

Diệp Thành có chút tán dương, nhắn tin cho Lộ Hà, " Không cần cảm ơn tôi đâu, chỉ cần cô nhớ gửi danh sách list thói quen và sở thích của Từ Lạc qua cho tôi là được."

Lộ Hà bên kia nhắn lại, " vậy tôi kể chi tiết mỗi ngày cô ấy mặc đồ trong màu gì cho anh luôn à?"

Diệp Thành khẽ cười, "có thì càng tốt."

"ok, không thành vấn đề." Lộ Hà nhắn tin đồng ý cho Diệp Thành, không ngần ngại bán đứng con bạn thân lâu năm cho trai đẹp.

Đặt điện thoại qua một bên, Diệp Thành mới đi vào trong với Từ Lạc.

Bên trong, Từ Lạc nằm trên giường bệnh, đang gắn hai cái tai phone nghe nhạc, hiển nhiên đang chìm đắm trong thế giới âm nhạc.

Diệp Thành ngó đồng hồ, đã sát giờ đi ngủ, đi tới bóp tay cho Từ Lạc mấy cái, sau đó đẩy tai phone sang một chút, nhẹ nhàng nói, "ngoan đi ngủ thôi, đừng thức khuya."

" Còn sớm mà." Từ Lạc phiền chán lôi cái tai phone khỏi tai, hồi lâu mới nói, "...biết rồi."

" Ngoan, ngày mai phải làm phẫu thuật rồi, ngủ sớm để còn có sức." Diệp Thành vừa nói vừa ém lại góc chăn cho Từ Lạc, rồi như sợ đêm gió lại lạnh hơn, anh lại đắp thêm một tấm chăn nhung cho cô.

Từ Lạc quay lưng về phía Diệp Thành, miệng lầm bầm, "sao cứ có cảm giác, từ lúc em nằm viện, anh.....ngày nào cũng trông chừng, giống như là trông động vật nuôi trong nhà vậy á."

" Hả?" Diệp Thành nghe cô nói quá, trong lòng không tránh khỏi có một chút ngưa ngứa.

Nuôi trong nhà sao?

Diệp Thành bỗng phì cười, cô vợ của anh, có cả mặt đáng yêu này, anh vậy giờ mà mới biết.

Anh không nhịn được đưa tay xoa xoa đầu cô, ghé người tới, ôm luôn cả người cô và tấm mền dày kia vào trong ngực anh.

"Được rồi, " Từ Lạc không nhìn anh, chỉ dẫu môi nói, "không có còn sớm đâu, lại mệt cả ngày rồi, anh mau đi ngủ đi."

Diệp Thành khẽ ừ một tiếng.

Anh đưa tay tắt đèn trần, trong phòng chỉ còn lại ánh sáng của ánh trăng bên ngoài chiếu vào, nương theo mặt thềm, như một mảng sương mỏng, yên ả.

Diệp Thành nhìn Từ Lạc nằm trên giường chìm vào giấc ngủ, nhịp thở đều đều, anh lúc này mới yên tâm thở phào.

Anh không ngủ liền, mà nửa nằm ở ghế sofa cạnh giường Từ Lạc, hai tay mân mê một cái hộp nhỏ.

Chiếc hộp này là hôm nay Thu Lan đưa cho anh, trong đó đựng rất nhiều đồ của Từ Lạc trước đây từng tặng Diệp Thành. Nhưng Diệp Thành lại không một chút xót thương mà liệng đi.

Nương theo ánh sáng mờ mờ của ánh trăng bên ngoài, Diệp Thành có thể nhìn thấy, bên trong có nhiều bưu thiếp, còn kèm theo cả chữ viết tay, có lẽ là lúc bọn họ cưới nhau chưa bao lâu. Từ Lạc đi du lịch cùng mẹ anh, liền mua gửi cho anh.

Diệp Thành cầm bưu thiếp trong tay, tỉ mỉ xem từng chút một, lúc đọc đến dòng chữ bên dưới cuối cùng, ánh mắt anh thay đổi bất ngờ kích động trước cách xưng hô rất thân mật được ghi trên tấm bưu thiếp kia.

Ở hàng cuối cùng, Từ Lạc viết một câu xưng hô rất thân mật, vô biên tình cảm. "Ông xã yêu thương à, đợi em trở về, liền mua cho anh hồng trà tiết thanh minh đỉnh nhất."

Mắt Diệp Thành nhìn đến bốn chữ, "ông xã yêu thương."

Khi trước Từ Lạc ở trước mặt anh. nếu lược bớt đi những danh từ chửi anh, tới giờ đều gọi anh bằng tên Diệp Thành.

Nhưng nếu ở trong bưu thiếp, thỉnh thoảng cô vẫn sẽ mang theo tình ý nồng đượm mà viết lên bốn chữ, "ông xã yêu thương" vô cùng thân mật.

Tình yêu của cô cho tới bây giờ đều là tỉ mỉ mà dài lâu, tỉ mỉ bao lấy cả con người Diệp Thành.

Nhưng Diệp Thành lại một mực không hề phát hiện, đến tận khoảng thời gian này, anh mới triệt để mà phát giác.

Diệp Thành dùng tay vuốt ve bốn chữ hơi phai màu, hồi lâu, anh duỗi tay ở trong hộp lục lọi một hồi, quả nhiên tìm được một gói hồng trà nhỏ, ngay cả tem cũng chưa mở.

Những cái này đều là tình yêu của Tư Lạc đối với anh, Diệp Thành nghĩ, vẫn còn may, chưa bị biến mất.

Tất cả vẫn còn cơ hội cứu vãn.

Anh ôm cái hộp trong tay, môi khẽ mỉm cười nhìn người nằm trên giường mà thấy cả trái tim mình hạnh phúc dâng trào miên man. Thiếp đi lúc nào không hay.

Lúc Diệp Thành bên trong rơi vào giấc ngủ, thì bên ngoài phòng bệnh, đang đứng hai người đàn ông lén lút.

Chính trang trên hai người bọn họ nhìn cũng không phải tầm thường, chỉ là bộ dáng thỉnh thoảng lại đến chỗ cửa sổ nhỏ thủy tinh nhìn một cái, vậy nên khiến người ta luôn cảm thấy rất nghi ngờ.

" Này về đi, đừng có nhìn nữa." Quách Vân đã sắp muốn khóc lên, kéo chặt tay Vũ Minh Thiên, bỗng nổi cáu, "cậu nhìn lâu lắm rồi, bọn mình nếu còn không đi, ngườu ta sẽ tưởng mình và cậu làm chuyện xấu á."

Quách Vân là bạn khác giới duy nhất của Vũ Minh Thiên, cô đi học luật ở nước ngoài vừa về nước, tính tình ngay thẳng, trong lòng mến mộ Vũ Minh Thiên từ lâu, nhưng lại không dám thổ lộ. Vậy nên, cô chỉ có thể cố gắng làm một người bạn thân không hơn không kém của anh.... Cô không muốn anh chán ghét cô, nên chọn cách làm bạn với anh, như vậy sẽ ở cạnh anh nhiều hơn một chút.

Ai mà ngờ, hôm nay lại bị anh lôi đến nơi này, lại còn là đi nhìn trộm nữa, xấu hết cả mặt mũi.

Vũ Minh Thiên kéo tay Quách Vân ra, lại một lần nữa nhìn vào bên trong.

Đèn đã sớm tắt, chỉ có ánh trăng mờ nhạt chiếu vào. Chút ánh sáng mờ nhạt kia, căn bản sẽ chẳng thể nhìn thấy gì được bên trong. Vũ Minh Thiên hít một hơi sâu, tuy là vậy, nhưng anh biết, Từ Lạc chính là nằm ngủ bên trong, và Diệp Thành đang ở bên cạnh Từ Lạc....

Hai người họ thật sự là ở cùng nhau rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »