Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6370 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 129
nhất định sẽ cho con một gia đình hoàn chỉnh

❊ ❊ ❊

Trong căn phòng lờ mờ, Diệp Thành nghe rõ tiếng hô hấp của mình.

Anh nằm trên chiếc giường mềm mại, đầu óc mặc dù có hơi choáng, nhưng trong lòng lại rất rối bời.

Ngoài cửa sổ có người đan thổi saxophone. Tên bài hát thổi không rõ, nhưng giai điệu ưu nhã lại lộ vẻ có chút bi thương kia, phiêu tán trong gió đêm lành lạnh.

Trong cổ họng Diệp Thành chuyển động một cái, cả người hắn đều đang nóng lên, cổ họng càng khô khốc.

Không bao lâu, tiếng bước chân truyền tới, Từ Lạc đẩy cửa phòng khép hờ ra, cầm lấy một cốc nước ấm và thuốc đưa tới trước mặt Diệp Thành.

" Anh há miệng, uống thuốc này."

Diệp Thành từ trên giường nhọc nhằn bán ngồi dậy, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.

Anh nhìn Từ Lạc ngồi trước giường mình, nhẹ nhàng cười một cái, "cảm ơn em."

Ngữ khí Từ Lạc có chút mất tự nhiên, "không cần đâu."

Nhóc con Diệp Lạc Thiên được cô ôm trong tay, lúc này đã tỉnh, lần này vẫn ổn, không khóc. Nhưng tay nhỏ mập ú kia lại không đàng hoàng chút nào, đưa tay cứ túm loạn áo của Từ Lạc, trong miệng còn u u oa oa, cũng không biết là đang nói gì.

Diệp Thành từ trong tay Từ Lạc, nhận lấy thuốc và nước ấm, ực một cái nuốt thuốc xuống, đặt ly nước ở một bên, nhìn Diệp Lạc Thiên trong ngực Từ Lạc, cổ họng hơi khô khàn nói, "để anh ôm con chút."

Từ Lạc cũng không nói gì, lấy cái tay nhỏ đang túm loạn của nhóc con gây chuyện ra, sau đó nhẹ nhàng đưa con đến tay Diệp Thành.

Ở bên ngoài cửa sổ, người thổi saxophone đã không biết thay bài từ lúc nào, đã không còn là giai điệu bi thương khi nãy nữa, nghe có chút ấm áp dịu dàng, giống như dòng nước ấm chảy vào trong lòng.

Diệp Thành ôm Diệp Lạc Thiên, nhìn đôi mắt to tròn đen láy của con trai nhỏ nhà mình, lập tức trái tim hơi mềm nhũn.

Ánh mắt Diệp Thành từ trên người Diệp Lạc Thiên chuyển đến trên người Từ Lạc, anh nói, "khoảng thời gian này, để cho em trông con một mình, thật vất vả cho em rồi."

Từ Lạc nhìn anh, chỉ đáp, "tôi là mẹ nó, chăm sóc nó là chuyện nên làm."

Lời tuy nói vậy, nhưng chỉ có trải qua, mới biết được, trông trẻ con, nhất là trẻ con chưa có bất kỳ năng lực tự lo liệu nào như thế này, sẽ vất vả đến cỡ nào.

Không biết lúc nào sẽ đột nhiên khóc, phải tùy thời thay tã, hơn nửa đêm phải thức dậy dỗ nó ngủ.

Cả một ngày, Từ Lạc còn cảm thấy mệt phờ hơn cả hồi đi làm ở Diệp thị.

Vẻ mặt Diệp Thành lộ ra có chút do dự, hồi lâu, giống như lấy hết dũng khí, tới gần Từ Lạc, dựa đầu vào giữa vai cổ cô.

Từ Lạc có chút không vui, "anh đã nói là chỉ 1 phút thôi mà."

"Xin lỗi," Diệp Thành thở dài nặng nề, "là anh tham lam."

Từ Lạc khẽ đẩy Diệp Thành từ trên người mình ra, sau đó cầm lấy ly thủy tinh rỗng bên cạnh, đứng dậy, "tôi đi rót nước cho anh.''

Diệp Thành nhìn bóng dáng cô đi xa dần, trong đêm tối, hơi thở anh có chút nặng nề. Anh nhìn chằm chằm về hướng Từ Lạc vừa đi ra ngoài, trong lòng vừa vui mừng, lại vừa khổ sở.

Vui mừng chính là, Từ Lạc rốt cuộc vẫn không hận anh đến thấu xương, không lạnh nhạt đến cùng cực với anh, ít ra....ít ra vẫn có thể lúc anh bị ốm, bằng lòng chăm sóc, rót nước ấm cho anh.

Diệp Thành biết rõ, anh hiện giờ ở trong lòng Từ Lạc là địa vị gì, anh không dám cầu xin nhiều, chỉ cần có một ly nước ấm do chính đích thân cô rót cho anh thôi, là anh đã có thể an tâm không ít.

Khổ sở chính là, Từ Lạv đối đãi với anh và đối đãi với Vũ Minh Thiên, có chút khác nhau. Đối đãi với mình phần lớn là lạnh nhạt và xa cách, còn với Vũ Minh Thiên lại có thể tự nhiên như bạn bè, chút thân mật thôi, thỉnh thoảng đối với Vũ Minh Thiên, cũng đủ khiến Diệp Thành ghen tỵ đỏ mắt.

Cổ họng anh khẽ chuyển một cái, sau đó nhìn đến con trai Diệp Lạc Thiên trong ngực mình, ngón tay thon dài khẽ trêu chọc nó.

"Con trai à," Diệp Thành tự giễu cười nói, "ba sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu, sẽ dùng hết sức lực để theo đuổi lại mẹ con."

Tiểu Lạc Thiên không nghe hiểu gì hết, u oa, phát ra tiếng nghe cực yêu.

Diệp Thành ôm con trai trong lòng, hôn lên trán nó, giống như lẩm bẩm gì đó, âm thanh dịu dàng cực kỳ hiếm thấy,

"Tiểu Lạc Thiên à, con yên tâm, ba nhất định, sẽ không để cho người khác nhân lúc có chỗ trống mà chen chân vào một nhà 3 người chúng ta, nhất định, ba sẽ cho con một gia đình hoàn chỉnh, thật hoàn chỉnh, thế nên là, con cũng phải lớn nhanh lên một chút, lớn nhanh một chút nhé..."

Đêm bình yên trong lòng người từng hồi trôi qua, bên ngoài từng làn gió nhẹ đan xen từng giai điệu nhỏ dần dần.

Hai cha con trong phòng, một lớn một nhỏ thiếp đi lúc nào không hay.

Diệp Thành mãn nguyện ôm con trai, khẽ cười trong giấc mộng. Từ nay trở đi, dù bất cứ giá nào, dù thế nào anh cũng sẽ cho con trai một gia đình hoàn chỉnh....

Sẽ theo đuổi lại mẹ của con trai anh một lần nữa...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »