Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6340 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 169
dọn vào chung phòng với anh nhé

❊ ❊ ❊

Một tuần sau.

Diệp trạch.

Diệp Thành đứng ở cửa sổ sát đất, cúp điện thoại.

Anh quay đầu đi vào phòng ngủ của Từ Lạc. Người lúc này đang ở bên trong nghe nhạc.

Từ Lạc trải qua phẫu thuật, sưng phù trong đầu đã được loại bỏ thành công, lại phối hợp với một vài liệu pháp nghiên cứu mới nhất của chuyên gia, thị lực liền khôi phục rất nhanh, mớ khoảng một tuần, thị lực đã tốt hơn trạng thái mơ hồ trước khi phẫu thuật rất nhiều, bây giờ đã có thể nhìn thấy hình dạng một vài thứ.

Mặc dù thị lực khôi phục rất nhanh, nhưng Diệp Thành lại nhạy cảm nhanh chóng phát giác, khoảng thời gian này, tâm tình của Từ Lạc càng ngày càng sa sút.

Biểu hiện cụ thể, Từ Lạc mỗi ngày đều trở nên lười vận động, thường xuyên thích đối diện với vách tường cầm vài thứ rồi ngẩn người, ngay cả nhạc trong tai nghe cũng là những bài hát mang đầy những giai điệu bi thương, như đàn nhị đa cảm sầu ly cứa vào lòng người.

Anh ban đầu thực rất hoang mang, cho rằng có chỗ nào đó mình đã làm không tốt, cẩn thận suy nghĩ, sau khi tra cứu tài liệu mới giật mình, hóa ra không lâu sau sẽ là ngày dỗ mẹ của Từ Lạc cũng là mẹ vợ của anh.

Anh ngồi xuống bên cạnh Từ Lạc, lấy một bên tai nghe của cô ra, nói : " Lạc Lạc, anh dẫn em ra ngoài đi dạo nhé."

Kể từ khi Diệp Thành biết được nguyên nhân tâm tình Từ Lạc suy sụp, liền bắt đầu suy nghĩ đủ cách để cô thấy thoải mái tinh thần, mấy hôm nay, anh kiên trì mỗi ngày dẫn Từ Lạc đến công viên gần nhà giải sầu. Vậy mà hiệu quả lại không tệ.

Từ Lạc nghe thấy lời Diệp Thành, gật gật đầu, "em biết rồi."

Diệp Thành dắt tay Từ Lạc, lại một tay ôm nhóc con Diệp Lạc Thiên nằm bên cạnh vào lòng, trong lòng bỗng mang theo cảm giác hết sức thỏa mãn.

Anh cứ như vậy dẫn vợ và ôm con trai rời khỏi phòng khách, đang định đi ra cửa, Từ Lạc bỗng nhiên dừng lại, "em quên nó."

Dứt lời cô xoay người, dùng đôi mắt phạm vi sương mù phất tay về phía hướng khác, "mau qua đây với chị."

"Ấu ấu..." Tiếng cún kêu mềm nhũn của cún bông vang lên, tiếng chân vội vàng chạy đến đôi tay của Từ Lạc.

Bọn họ cứ như vậy, hai người lớn, một nhỏ, một cún đáng yêu đi đến công viên gần đó.

Trời gần tối, người trong công viên cũng không ít. Nhưng bởi vì đây là khu biệt thự cao cấp chuyên dụng, diện tích công viên rộng lớn, người bên ngoài không thể vào, nên trong công viên này, vẫn là có chút trống vắng.

Trống vắng cũng tốt, Diệp Thành nghĩ, vừa hay đúng lúc không bị ai quấy rầy.

Anh dẫn Từ Lạc đến viên cảnh giả trong công viên, tìm ghế đá ngồi xuống.

Trời còn mùa xuân, trời đất băng tan.

Gió vẫn lạnh buốt, áp vào thẳng trong cổ họng.

"Em có lạnh không?" Diệp Thành lo lắng hỏi.

Từ Lạc lắc lắc đầu, "thoải mái hơn điều hòa trong phòng."

Diệp Thành ừ một tiếng, tay anh vẫn đan tay cô mười ngón không buông ra.

Anh dường như đang suy nghĩ cái gì, nhìn cảnh sắc ở phía xa thật lâu, mới quay đầu lại, nghiêm túc nói với Từ Lạc : "Lạc Lạc....hay là...em dọn về đi?" Cún bông lúc này đang nằm trên đùi Từ Lạc, bàn tay cô đang vuốt ve hai cái tai mềm đầy lông êm như nhung của nó.

Cô nghe thấy lời Diệp Thành, sửng sốt một chút, "em không phải đã dọn về rồi sao?"

"Ý anh là, xóa bỏ quan hệ thuê ở hợp đồng," bàn tay Diệp Thành nắm chặt bàn tay của Từ Lạc, nhẹ nhàng vuốt mu bàn tay của cô, anh nói tiếp : " Cái đó, phòng em đang ở hiện tại chỉ là phòng cho khách điều kiện không tính là tốt nhất. Anh muốn để em dọn đến phòng ngủ của vợ chồng mình trước kia, em xem thế nào?"

Từ Lạc trầm ngâm không nói chuyện.

Quyết định này, đối với cô hiện tại mà nói, có chút khó khăn.

Hiện tại, mặc dù đã ở biệt thự lớn của Diệp Thành, nhưng dù gì, cô mỗi tháng đều đưa tiền thuê nhà, phí điện nước cho Diệp Thành như giá thị trường, cho nên cô hoàn toàn không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.

Bây giờ, nếu như không cần trả tiền thuê nhà, ở miễn phí, lại còn chung phòng với Diệp Thành.... vậy thì....

Diệp Thành giống như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Từ Lạc, nhẹ nhàng kéo người tới, "anh không phải ép em lập tức quay lại với anh đây, sở dĩ anh nói chuyện này là muốn cho em điều kiện tốt nhất, để anh dễ chăm sóc em hơn."

Từ Lạc vẫn có chút do dự.

"Anh biết anh trước đây đề nghị em ly hôn là ngu ngốc. Nhưng anh biết lỗi rồi, anh hiện tại chỉ muốn chăm sóc tốt cho em, cho con." Hầu kết Diệp Thành khẽ chuyển, "....em dọn vào ở chung phòng với anh nhá."

" Anh sẽ cố gắng hết sức....nếu em chịu chấp nhận anh, hài lòng với biểu hiện của anh, sẵn lòng tin tưởng anh một lần nữa, chúng ta yêu lại nhé."

"Nếu em không hài lòng thì...."

Diệp Thành nói đến đây, bỗng dưng không nói được nữa.

Từ Lạc lại câu khóe môi lên, cô cười một cái, "nếu em không hài lòng thì sao?"

"Vậy thì anh sửa, sửa đến khi nào em vừa lòng, yên tâm mới thôi." Diệp Thành hôn nhanh lên mặt của Từ Lạc một cái, "dù sao anh cũng không từ bỏ em đâu, nên em đừng nghĩ có thể ném anh đi."

Từ Lạc nghĩ thầm một lát, cuối cùng trong ánh mắt chờ đợi nóng hừng hực của Diệp Thành, gật gật đầu đồng ý.

Diệp Thành vui mừng đến suýt chút nữa nhảy lên.

Chuyện anh mong chờ lâu như vậy, chuẩn bị lâu như vậy, rốt cuộc cũng nhận được đồng ý của Từ Lạc nhà anh.

Vừa nghĩ tới việc lát nữa về nhà là có thể dọn, tối nay có thể chung phòng ngủ với Từ Lạc, anh quả thực kích động đến không thể chờ một khắc.

Lúc anh đang vui, một giọng nói không hài hòa bỗng vang lên bên tai : " Diệp tổng."

Diệp Thành vừa quay đầu, vừa nhìn hóa ra là lão Cao tổng đã một tuần không gặp.

Trạng thái Cao tổng vừa nhìn qua thấy có chút tiều tụy, khuôn mặt già nua của ông ta lại xuát hiện mấy cái chân chim, quầng thâm mắt rất nặng, cả người đều không có tinh thần là mấy.

Trên mặt ông ta nở một nụ cười, nhưng nụ cười kia lại vô cùng miễn cưỡng, một chút sức sống cũng không có.

Bên cạnh ông ta, còn đứng thêm một cô gái khác, hơi cúi đầu.

Diệp Thành ngay lập tức nhận ra cô gái kia, không ai khác là ngôi sao nữ ở phòng tiệc hôm đó, dưới gầm bàn muốn tháo dây lưng của anh.

Anh nhất thời chắn trước mặt che chở Từ Lạc và con trai như bảo vệ thú cưng, mang theo cảnh giác, lạnh lẽo hỏi : "Cao tổng, ông đến đây có chuyện gì?"

Thấy bộ dạng đầy vẻ phòng bị của Diệp Thành, Cao tổng cười gượng, khổ sở nói : "Diệp tổng, cậu không cần phải phòng bị tôi như vậy đâu. Cậu xem, bộ dạng của tôi lúc này, có đáng để cho cậu đấm mạnh một cái không?"

Diệp Thành nhìn bộ dạng như suy gan yếu thận của Cao tổng, quả thật không thể chịu nổi một đấm của anh.

Cao tổng tìm chỗ đến ngồi cạnh Diệp Thành ở ghế đá bên kia, "Diệp tổng, hôm nay tôi đến tìm cậu chính là vì chuyện của công ty. Giải trí Cao Hưng Thịnh lúc này gặp khó khăn, chắc Diệp tổng cũng nghe qua rồi nhỉ?"

Diệp Thành lãnh đạm gật đầu, "tôi biết ông làm phim điện ảnh, thua lỗ nghiêm trọng, vậy thì thế nào, đó là việc của ông, không liên quan đến tôi."

"Diệp tổng, không chỉ có phim hỏng không thôi, công ty tài chính, mắt xích bị đứt gãy, tiếp tục như vậy, không chừng chúng tôi phải đóng cửa phá sản mất."

"Ồ thế à." Ngữ khí của Diệp Thành vô cùng hờ hững. " Vậy mong rằng, Cao tổng ông có đủ năng lực vượt qua."

Anh vừa nói ra lời này, Cao tổng lập tức cảm giác được, Diệp Thành căn bản không có ý cứu giúp, nói không chừng chính là còn đang tức giận."

Ông ta thở dài : " Diệp tổng, tôi sai rồi, bữa tiệc hôm đó.....là tôi chủ trương. Chỉ tại là Trình Anh cũng rất hâm mộ và thích cậu, cho nên liền.....Ài, là tôi đáng trách, đáng trách.....Trình Anh, còn không mau xin lỗi Diệp tổng."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »