Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6398 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 130
trở về

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, lúc Vũ Minh Thiên và Lương Minh Phương đi ra ngoài, đã thấy Từ Lạc đang ngồi ăn sáng một mình.

Vũ Minh Thiên đi tới bên cạnh Từ Lạc ngồi xuống, cười nói, "sao dậy sớm thế?"

Từ Lạc nhấp một ngụm sữa ấm, chép miệng nói, "tại không ngủ được nên dậy sớm chút."

Vũ Minh Thiên từ chỗ nhân viên lấy một bộ đồ ăn sạch, dùng tiếng anh nói cảm ơn nhân viên kia, rồi quay qua Từ Lạc hỏi, "hôm nay, em muốn đi chơi chỗ khác nữa không, ở Luân Đôn này còn có mấy chỗ rất vui, chúng ta có thể..."

Minh Thiên còn chưa nói hết thì phía đối diện, một người đàn ông đi tới.

Vũ Minh Thiên hơi nhấc mắt nhìn, Diệp Thành.

Diệp Thành mặc bộ quần tây áo sơ mi đơn giản, thoạt nhìn không khí thế sắc bén như bình thường ở công ty. Lúc này, anh đang ôm Diệp Lạc Thiên, hai cha con một lớn, một nhỏ cứ vậy cắm cọc trước mặt Từ Lạc.

Diệp Thành nhìn sâu Vũ Minh Thiên ngồi bên cạnh Từ Lạc một cái, da miệng giật giật, nhưng cũng không nói gì, sắc mặt bình tĩnh ngồi bên kia Từ Lạc.

Từ Lạc từ trong tay Diệp Thành nhận lấy Diệp Lạc Thiên, nhóc con tỉnh táo, đồng tử đen láy đánh giá khắp nơi, ngón tay ú thịt nho nhỏ còn đang động đậy chẳng mục đích.

Từ Lạc cúi đầu nghịch má nhỏ của nhóc con, "anh đút sữa cho con chưa?"

Trên tay còn lại của Diệp Thành cầm bình sữa của Diệp Lạc Thiên, "giờ anh đút này."

Vừa nói, anh vừa cầm bình sữa nhỏ giọt lên tay mình thử nhiệt độ.

Lương Minh Phương ngồi đối diện Từ Lạc, lúc này nhìn tên đàn ông cao lớn như Diệp Thành, đại tổng tài lạnh lùng như vậy cầm bình sữa, vẻ mặt nghiêm túc, giống như đang làm thí nghiệm, nhịn cười tới mức đánh rơi cả nĩa lên bàn, phát ra thanh âm leng keng lanh lảnh.

Diệp Thành không để ý mấy cái này chút nào, đưa bình sữa cho Từ Lạc, anh nói, "nhiệt độ bây giờ, được rồi này."

Vũ Minh Thiên ở một bên nhìn hai người họ đút sữa cho con trai, loáng cái tâm tình có chút phức tạp. Anh ho khan một tiếng, "Từ Lạc, hôm nay, tôi dẫn em đến cung điện Buckingham đi dạo nha."

Từ Lạc đang muốn nói chuyện, vừa quay đầu lại nhìn thấy ánh mắt của Diệp Thành đang thẳng tắp nhìn vào mình. Đôi đồng tử đen thẫm kia để lộ ra, phức tạp khó phân biệt.

Từ Lạc đặt ly thủy tinh trên tay xuống, nói với Lương Minh Phương và Vũ Minh Thiên. "Chuyện của Diệp Viện Kiên, Diệp Thành giải quyết xong rồi, hai người đã biết?"

Lương Minh Phương gật đầu, "ừ, vậy là có thể đặt xuống tảng đá lơn rồi."

Từ Lạc gật gật đầu, "chuyện đã giải quyết rồi, nên tôi nghĩ không cần phải ở lại Anh nữa đâu, tôi định đổi vé máy bay, ngày mai, hoặc là ngày kia, sẽ về nước.''

"Sao nhanh vậy?" Minh Phương vừa hỏi, vừa xiên một miếng thịt sốt tương, đưa lên miệng cắn một miếng, "không chơi thêm nữa sao?"

"Không được." Từ Lạc lắc đầu, "mấy hôm nữa, quán phải mở lại, còn có rất nhiều việc phải làm.

Minh Thiên ngồi một bên không nói gì, trong ánh mắt rõ ràng lộ ra chút thất vọng.

Anh vốn nghĩ, thông qua chuyến đi Anh lần này, anh sẽ triển khai tấn công với Từ Lạc, không nói sẽ theo đuổi được người, nhưng ít ra cũng khiến trong lòng cô có anh một chút.

Nhưng xem ra, bây giờ, mục tiêu này anh vẫn không thể nào đạt được.Từ Lạc vẫn coi anh là một người bạn tốt, không hơn không kém. Quan hệ không tiến triển dù là một chút, căn bản chưa đến mức như Minh Thiên dự liệu.

Diệp Thành nhìn vẻ mặt của Minh Thiên biến hóa, anh ngoài mặt không lộ ra vẻ gì, trong lòng lại có chút vui mừng đắc ý nho nhỏ.

Trong lòng Vũ Minh Thiên có chút không vui, nhưng vẫn cười nói với Từ Lạc, "em muốn về trước, vậy thì về sớm đi. Dù sao Lạc Thiên vẫn còn rất nhỏ, ở trong môi trường quen thuộc tốt hơn."

Từ Lạc gật đầu, mấy người bọn họ tùy ý trò chuyện, ăn xong bữa sáng.

......

Hai ngày sau.

Máy bay hạ cánh an toàn xuống sân bay trong nước, đã là đêm khuya. Cách rạng sáng còn một khoảng thời gian, sắc trời đen kịt, lẻ tẻ có mấy đốm ánh sáng lóe lên.

Từ Lạc và Diệp Thành ôm con trai từ trong cabin đi ra, từ lối đi, đi thẳng ra ngoài sân bay. Ban đêm thành phố này yên tĩnh hơn bình thường rất nhiều. Ngay cả tài xế taxi ở bên ngoài sân bay không ngừng mời chào khách hàng cũng ít hơn ban ngày rất nhiều.

Diệp Thành và Từ Lạc vừa đi ra bên ngoài một đoạn, đã nhìn thấy ven đường đỗ một chiếc MayBach màu đen sáng loáng.

Một người đàn ông đứng bên cạnh xe, người này tóc tai lộn xộn như tổ chim, mặc trên người một chiếc áo ngủ bằng bông, phía trên áo ngủ in đầy Ultraman, thoạt nhìn có mấy phần trẻ con, lại cực kỳ ấm áp.

Từ Lạc nhìn thấy người đó thì kinh ngạc một chút, khiêu mi cười nói, "anh Hoàng Hiếu?"

Người đứng bên cạnh xe chính là Hoàng Hiếu. Anh ngẩng đôi mắt đã híp chặt vì buồn ngủ, nhìn thấy đám Diệp Thành xuất hiện trước mắt, thở dài một hơi, "Diệp tổng, mọi người rốt cục cũng trở về, tôi buồn ngủ đến không mở mắt ra luôn rồi này."

"Để cậu chờ lâu rồi." Diệp Thành ôm con vừa nói.

Hoàng Hiếu vội mở cửa xe, "để tôi lái xe nhé."

"Không cần," Diệp Thành đưa con cho Từ Lạc, tự mình ngồi vào ghế lái, nói với Hoàng Hiếu, "cậu mệt rồi, ngồi phía sau cùng Từ Lạc đi, tôi lái xe đưa cậu về trước, sau đó tự tôi đưa mẹ con Từ Lạc về là được."

Hoàng Hiếu gật gật đầu, che tay ngáp một cái, ngồi vào ghế sau.

Xe khởi động, một đường chạy ổn định trong lòng thành phố tĩnh mịch...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »