Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6301 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 152
như vậy cũng đã có chút ngọt ngào

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau.

Lúc Từ Lạc tỉnh dậy, ánh mặt trời đã hắt từ khe rèm cửa sổ vào, trên mặt sàn nhà chiếu từng mảng màu vàng như vảy cá vàng.

Cô vén chăn, vươn người ngồi dậy, tựa vào phía sau giường. Chỗ bên cạnh đã không thấy người.

Từ Lạc thở ra một hơi, lập tức có một loại cảm giác bừng tỉnh như mộng.

Người đàn ông hôm qua, đã bật khóc ngoài cửa....là Diệp Thành?

Người đàn ông đó dùng giọng điệu cầu khẩn, chỉ vì xin một chút đáp lại kia....thật sự là chồng cô Diệp Thành.

Cô có chút khó tin.

Từ Lạc nheo mắt, lại cảm thấy cảnh vật trước mắt là mảnh mơ hồ. Cô chỉ có thể nhìn thấy một mảnh quang ảnh mơ hồ, giống như mosaic cường lực trong các trình ứng dụng chỉnh sửa hình ảnh. Màng mờ mờ kia che chắn hết tất cả các thứ hiển hiện trước mắt, thật khiến người ta khó chịu.

Cô dựa lưng tại chỗ, không di chuyển. Lần này không biết phải nghỉ đến mấy phút mới có thể để mắt khôi phục như cũ.

" Cạch."

Đúng lúc cô nhắm mắt lại chờ mắt trở nên rõ ràng một chút, cửa phát ra tiếng vang, từ bên ngoài bị Diệp Thành đẩy ra.

Lúc Diệp Thành đi vào phòng Từ Lạc, anh đã mặc tây trang hoàn chỉnh. Quần tây đen ôm sát đôi chân thon dài, áo sơ mi màu xanh làm nổi bật lên đường cong hoàn mỹ mà gợi cảm, cả người anh, thoạt nhìn tuấn tú mê người.

" Mắt em bây giờ không nhìn thấy?" Anh vừa đi tới bên cạnh cô, vừa ngồi xuống nói.

Từ Lạc vô lực, mệt mỏi nói, " nghỉ ngơi một chút sẽ ổn, mấy hôm nay, mắt toàn là bị như vậy."

Đôi mắt Diệp Thành lộ ra toàn là đau lòng, trầm mặc một hồi, anh nói, "anh sẽ mời một chuyên gia về mắt, chiều nay hội chẩn cho em lần nữa nha."

"Không cần đâu," Từ Lạc xua xua tay, "tôi... em... đã khám bác sĩ rồi, rồi lấy thuốc rồi, không cần khám nữa." Từ Lạc có chút ngượng ngùng khi xưng hô cùng anh.

Diệp Thành nắm lấy tay Từ Lạc, vuốt ve mu bàn tay cô, "em nghe anh một lần được không? Dù sao thân thể là một chuyện lớn, không thể lơ là, để chuyên gia chẩn đoán thêm cho em một lần, anh cũng sẽ yên tâm thêm một chút....Hơn nữa, không phải em cũng hi vọng hai mắt của em, chịu ít nguy hiểm, sớm khôi phục lại sao? Lạc Thiên nó sẽ nhanh lớn, em cũng không muốn bỏ qua quá trình trưởng thành của nó đúng không?

Từ Lạc cảm nhận được cái bàn tay thon dài đẹp của Diệp Thành đang nắm bàn tay cô, hồi lâu mới buồn buồn ừ một tiếng.

Diệp Thành gần đây đúng là càng ngày càng biết bắt được thóp của cô.

Anh biết, nếu như lấy lòng đơn thuần, vậy thì Từ Lạc nhất định mềm cứng đều không nhận, một chút mặt mũi, cũng sẽ không cho anh. Cho nenw lúc anh lấy lòng, còn luôn kèm theo tên tuổi khác, dùng chính trưởng thành của con trai hai người họ mà làm cái cớ....

Anh biết nếu nói như vậy, Từ Lạc nhất định sẽ không cách nào từ chối.

Tên này, thật gian thương mồm miệng. Đủ thâm cơ, Từ Lạc cắn môi, vừa nghĩ vậy, lại cảm thấy trong lòng càng khó chịu, cô rút cái tay đang bị anh nắm ra, tát một cái lên tay anh.

Diệp Thành giật mình, ngượng ngùng thu tay lại, "buổi chiều anh dẫn em cùng đến bệnh viện của chuyên gia nhé."

Từ Lạc không nói gì, tròn mắt nhìn anh. Cảnh vật trước mắt đã rõ ràng hơn một chút, nhưng vẫn có ít nhiều mơ hồ.

Diệp Thành nhìn thấy chân mày Từ Lạc cau lại, liền biết trạng thái mắt cô vẫn chưa kịp khôi phục như cũ, xung phong nhận việc, "em đừng vội, anh đút cho em ăn sáng, được không?"

Lúc Từ Lạc chống người dậy muốn nói, một muỗng cháo đậu đỏ đã đưa tới bên miệng cô.

Ban đầu vốn muốn cự tuyệt, dù sao mắt thì đã không dùng được. Nhưng bản năng của một con người khi ăn bữa là vẫn có, cô vẫn chưa có hậu đậu đến mức và cơm thôi, cũng và nhầm vào mũi.

Nhưng mà, chỉ vừa ngửi thấy mùi thơm của cháo, cô lại không cưỡng nổi, há miệng tùy ý ăn muỗng cháo.

Cháo đậu đỏ, thêm nhân nhĩ, mềm nhừ, độ vị vừa vặn không ngấy, mặc dù không tính là hoàn hảo, nhưng mùi vị lại dễ ăn, quả thực ngon ngoài ý muốn.

Cô chẹp miệng, không nhìn được, tò mò hỏi, "cháo này mua ở quán nào? Em rất thích."

Cô vừa nói như vậy, Diệp Thành cười đến đắc ý, "không phải cháo ở quán nấu đâu, anh nấu đấy!"

Biểu tình của Từ Lạc có chút cứng đờ, "......anh nấu??"

"Ừm!" Diệp Thành lại đưa một muỗng cháo đến miệng Từ Lạc, "anh mấy hôm nay, học bác Long làm mấy món đơn giản. Cháo này rất tốt cho thân thể, anh nấu để em bồi bổ."

Từ Lạc nuốt miếng cháo kia xuống, bỗng nhiên nhớ tới cảm thụ khi nãy mà anh sờ tay cô. Cảm giác thấy hình như bàn tay của Diệp Thành có chút thô ráp. Bây giờ ngẫm lại, có lẽ do anh hoạc nấu cháo, nấu cơm, chiên xào mà bị bỏng?

Đút cho cô gần nửa bát, anh đặt bát qua một bên, nói, "Lạc Lạc à, em nếu thích món cháo này, anh sẽ thường xuyên nấu cho em, được không?"

" Không cần phiền phức vậy đâu." Sắc mặt Từ Lạc có chút mất tự nhiên, cô lúng túng, "thật ra, không ăn cũng không sao cả."

Diệp Thành cười nói, "có phiền gì chứ, em nấu cơm cho anh nhiều năm như vậy, khẩu vị và món ăn anh ưa thích, em đều biết, em còn nấu đổi món để anh ăn không ngấy, em từng đối tốt với anh như vậy.." Cổ họng Diệp Thành khẽ chuyển, "hiện tại, anh có làm gì được đâu, Lạc Lạc, từ giờ trở đi, chỉ cần em không ghét anh, bằng lòng để anh chăm sóc cho em, anh nguyện ý yêu thương em vô hạn, em hãy tin anh."

Mắt của Từ Lạc lúc này dần dần thấy rõ, cô quay đầu lại nhìn anh một lần nữa, thấy được biểu cảm khá phức tạp trên khuôn mặt của anh.

Vừa có cao hứng, lại chờ đợi, vừa có vui mừng, nhưng lại khổ sở và mất mát.

Nhìn anh lúc này, rõ ràng thay đổi.

Cô có chút tâm loạn, ý phiền, mặt hơi đỏ, leo khỏi giường, "tối qua chẳng phải đã nói rồi sao? Tất cả tùy vào biểu hiện của anh đó."

Diệp Thành nhìn theo bóng dáng cô vợ ra ngoài cửa, nhìn đến bát cháo còn non một nửa kia, cầm lấy muỗng, cười cười, giống như là vô tình cố ý, anh lại muốn ngậm vào chỗ đôi môi Từ Lạc vừa chạm qua ở cái muỗng kia. Vì đơn giản anh nghĩ, như vậy thôi, đã có thể nếm được một chút ngọt ngào từ cô rồi....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »