Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6342 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 145
giam giữ trái tim em một lần nữa

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau.

Lúc Từ Lạc từ trong giấc ngủ sâu mở mắt, cảm giác đầu đau muốn nổ tung.

Cô ngọ ngoạy từ trên giường bán ngồi dậy. Ánh nắng bên ngoài cửa ấm áp xuyên khẽ qua lớp rèm cửa chiếu vào, trên mặt thềm, vẽ ra vài mảng ánh sáng vàng nhạt.

Cô liếm môi để cánh môi hết khô khốc, sau đó liền vén mền lên muốn đi rửa mặt.

Vừa vén mền ra, cô liền kinh ngạc, lẫn sửng sốt.

Cái quái gì đang xảy ra, cô chỉ mặc mỗi áo ngủ bằng voan mỏng, ngẵn cũn, chỗ khác đều lộ hết ra.

Cô cả kinh nhìn xung quanh một vòng, sau đó kinh ngạc phát hiện bên cạnh mình một tên đàn ông chỉ mặc mỗi quần ngủ vẫn đang ngủ.

Mà tên đàn ông kia, không ai khác chính là Diệp Thành.

Diệp Thành bị động tác của Từ Lạc làm thức giấc, anh khoan thai mở mắt, ".....chào buổi sáng."

Từ Lạc hoảng sợ nhìn Diệp Thành, "...anh anh anh...sao anh lại ngủ ở đây?"

Diệp Thành nửa ngồi dậy, cơ ngực rắn chắc kia hòa trong ánh mặt trời chiếu vào, thoạt nhìn sức mạnh mười phần, tinh lực tràn đầy, "em hôm wua uống rượu về, vừa say vừa khóc, làm loạn muốn ôm anh, anh sợ em xảy ra chuyện, nên vào đây ngủ cùng em, trông em ngủ."

" Vậy thì anh cũng không cần..." Cô đang định nố tiếp, thì bất giác dấu răng trên cổ Diệp Thành hấp dẫn ánh nhìn của cô.

Diệp Thành thấy Từ Lạc bỗng nhiên không nói, ánh mắt đang chằm chằm nhìn vào cổ anh, anh cũng cau mày, đưa tay sờ vào chỗ cổ mình, quả nhiên sờ thấy một chỗ da bị rách, có chút xót.

Anh cười nói, "vậy giờ em tin, em tối qua không an phận cỡ nào rồi phải không?"

Từ Lạc nuốt ực một cái, vẫn không thể tin được, "anh chỗ đó....là bị tôi cắn?"

" Ừm." Diệp Thành trực tiếp gật đầu.

"Cái gì...!!!" Từ Lạc cả kinh, chửi một tiếng, ngây ngốc trên giường, mãi lâu sau mới nói được một câu không hoàn chỉnh. " Vậy...vậy...cho nên...tối qua, tôi....chúng ta đã...làm?"

Diệp Thành nhìn phản ứng của cô như vậy, trong lòng đột nhiên nổi lên một ý định, anh muốn trêu chọc cô. Khóe môi của anh lúc này câu lên, cười gian nói, "em nhìn xem, em cắn anh như vậy, còn cào sau lưng anh nữa....em cảm thấy anh nói dối em sao?"

Từ Lạc trợn tròn đôi mắt to đen láy, nhìn đôi mắt mang theo chút ý cười của Diệp Thành,

Sau đó ôm phải gối ôm, đánh mạnh lên người Diệp Thành, " đồ khốn nhà anh, chết bầm, anh lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn ! Anh cháy nhà hôi của ! Anh cái đồ không biết xấu hổ!"

Diệp Thành đưa tay cản lại công kích của Từ Lạc, sau đó ngã lại giường, " đừng đừng đừng, anh...anh...không có...chỉ là..."

" Đồ biến thái chỉ suy nghĩ nửa người dưới ! Đồ vô liêm sỉ ! Tôi đánh chết anh...." Từ Lạc vừa mắng vừa ôm gối to mềm lên đập vào nửa người ở trần của Diệp Thành.

Đánh thấy đủ rồi, cô mới hầm hừ, quăng gối ôm qua một bên, trầm mặc một lúc lâu, mới căn môi, xoay người qua, ánh mắt tàn bạo giống như muốn ăn tươi nuốt sống Diệp Thành. Cô hỏi, "....Đồ khốn kia, anh có đeo bao không?"

"Đeo bao?" Diệp Thành phụt cười, không biết giải thích làm sao.

"Tôi coi như bị chó táp một miếng," Từ Lạc nghiến răng, "nhưng mà anh phải nói cho tôi biết, anh có đeo bao hay không, tôi không yên tâm về cái tên phong lưu nhà anh."

"Anh giỡn em thôi, khi nãy nói làm với em, là giả ấy, anh không có làm gì em hết." Diệp Thành lén cầm tay Từ Lạc, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt cô, vẻ mặt chân thành, anh nói, " thật ra, Lạc Lạc à, anh....không có đi tìm người nào khác đâu, anh nói thật đấy."

Từ Lạc vừa nghe Diệp Thành giải thích, hiểu ra anh chính là cố tình trêu cô, chút bực mình vừa dịu một chút lại nổ tung, sôi máu, cô lại cầm gối ôm, lại tiếp tục đập như gãi ngứa người ta một trận, coi như là trút giận. Lại mắng, " tiên sư, cái tên này, anh trêu tôi thì thú vị lắm hả? Đồ khốn này, đồ dâm dê, đồ đểu !"

Diệp Thành nghe được Từ Lạc mắng chửi anh như vậy, cảm thấy nội tâm dường như dãn ra.

Phải biết rằng, anh sợ nhất chính là Từ Lạc lạnh nhạt với anh, chính là một Lý Từ Lạc không nghe, không hỏi, không trả lời. Bản thân anh buông ra thật nhiều chân thành và ý tốt của mình đối với Từ Lạc, đơn giản chính là muốn cô đáp lại anh, dù một chút thôi cũng đủ rồi.

Bây giờ, Từ Lạc đã chịu nổi giận với anh, chịu mắng anh, chịu cầm gối mà đánh anh.....

Có tiến triển rồi...

Gối ôm kia, vốn mềm, đánh vào cơ ngực chắc khỏe của Diệp Thành, căn bản chẳng có một chút đau nào. Nhưng trong lòng anh, bởi vì Từ Lạc bây giờ đã chịu thể hiện cảm xúc với anh, nên anh vô cùng thấy hạnh phúc, phấn khích.

Chỉ cần cô ấy vẫn đáp lại mình là được. Tất cả vẫn có thể xoay chuyển, anh nghĩ.

Bên cạnh, tiếng khóc của nhóc con kia xuyên qua vách tường truyền đến phòng, Từ Lạc nghe con khóc, biết đến giờ cho nó ăn sữa, vội vàng quẳng gối ôm lại, lườm Diệp Thành một cái, leo xuống giường, thay đồ chạy sang phòng bác Long ôm con về dỗ.

Diệp Thành ngồi trong phòng, nhìn Từ Lạc chạy đi, nhìn tất cả đồ đạc thuộc về Từ Lạc ở tring căn phòng này, cảm nhận được tất cả những hơi ấm của cô mang lại, anh cảm giác vô cùng an lòng.

Nghe được tiếng dỗ con của Từ Lạc xuyên qua cánh cửa phòng không đóng, trên mặt anh bất giác lộ ra ý cười, anh đã xác định rồi, anh yêu Từ Lạc.

Lâu như vậy cho đến nay, anh đều cầu xin sự tha thứ của Từ Lạc, mà mấy hôm nay, rốt cục khiến anh trong lòng trống rỗng cũng đã tìm thấy được một tia nắng bình minh rồi.

Chỉ cần có chút hi vọng thôi cũng được, trong lòng Diệp Thành nghĩ như vậy, nắm chặt bàn tay, cả người xúc động.

Nếu vậy, anh càng phải chủ động hơn nữa, quan tâm, chăm sóc, yêu thương cô nhiều hơn nữa. Có như thế, anh mới có hy vọng mà giam giữ được trái tim Từ Lạc một lần nữa !

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »