Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6399 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 118
không đáp ứng

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau.

Công ty Diệp thị.

Hoàng Hiếu một đường đi tới phòng làm việc của Diệp Thành. Diệp Thành lúc này đang bận rộn bên trong.

Hoàng Hiếu đến trước mặt Diệp Thành nói, " Diệp tổng, một lát nữa anh có một cuộc hẹn với lão chủ tịch."

Diệp Thành đang xem văn kiện, ngẩng đầu lên, dừng một lát sau đó nói, " tôi biết rồi."

Lại nghĩ đến chuyện này, Diệp Thành có chút đau đầu. Ông nội anh chính là cái núi dựa sau lưng Diệp Viện Kiên. Ông ta từ nước ngoài trở về, đã đấu đá với anh cả tháng nay, hiện tại sắp bị anh hất khỏi cái ghế cổ đông, lại chạy đến chỗ ông nội anh cầu xin ông ra mặt.

Mà ông ta đê tiện đến mức lại muốn dùng con trai anh để tạo áp lực cho anh và Từ Lạc.

Thật vô sỉ.

Bút trong tay Diệp Thành nhẹ nhàng gõ trên mặt bàn. Chỉ nói, " Diệp Viện Kiên kia thật quá quắt, nể tình chú cháu, tôi bỏ qua cho ông ta rồi, vậy mà lần này trực tiếp lôi kéo theo ông nội tôi. Nếu thế tôi không cho ông ta mặt mũi nữa, cơm lúc nào cũng phải ăn, chuyện cũng đến lúc phải xử lí. Anh ra ngoài trước đi."

" Vâng.'' Hoàng Hiếu gật gật đầu đi xuống làm việc.

Lúc gần tan làm, Diệp Thành thay đổi tây trang khác, lúc thay xong, trong lòng chợt động, gọi điện thoại cho Từ Lạc.

Điện thoại vang lên hồi lâu mới được nhận, " Alo?"

" Từ Lạc, " Cổ họng Diệp Thành chợt chuyển, " em và con vẫn ổn chứ?"

" Ừ." Tiếng của Từ Lạc không có chút tình cảm gì, bất quá cũng đáp lại một tiếng, " anh có việc gì?"

Diệp Thành đối diện cái gương trong phòng làm việc một tay chỉnh lại cà vạt cho mình, " anh hôm nay có chút việc, tối nay,.....tối nay mới đến thăm em với con."

" Ờ, " Từ Lạc giống như đang bận chuyện gì đó, trả lời qua loa, " có gì nữa không?"

" Không có."

Diệp Thành nói xong câu này, còn chưa đầy mấy giây, đầu bên kia đã nghe thấy tiếng tút tút tút vang lên cắt đứt cuộc gọi.

Anh cầm di động trong tay, nhìn mình trong gương, lộ ra một nụ cười khổ. Xem ra muốn theo đuổi người trở lại, lại có một con đường dài phải đi rồi.

Diệp Thành đi xuống lầu, Hoàng Hiếu đang chờ sẵn ở xe, anh lên xe, Hoàng Hiếu cũng vào bên trong cùng anh, them vài trợ lí khác một đường đến nơi hẹn với Diệp lão gia chủ, ông nội của anh.

Đợi đến nơi, mấy người Diệp Thành xuống xe, anh dặn dò với Hoàng Hiếu, " Ông nội tôi có uy trong tập đoàn, chúng ta phải kính trọng ông tôi một chút."

Hoàng Hiếu gật gật đầu, nghe đến câu sau của Diệp Thành.

" Nhưng lễ phép thì lễ phép," ánh mắt Diệp Thành đột nhiên âm trầm, " nếu như ông ấy thật sự muốn giúp Diệp Viện Kiên trở mặt với tôi, chỉ bởi vì Từ Lạc không giao con trai chúng tôi cho ông ấy, vậy thì tôi cũng tuyệt đối một chút cũng không nể mặt, sẽ không bao giờ đáp ứng ông ấy. Hoàng Hiếu, cậu và mấy người khác phải làm tốt chuẩn bị tùy thời hành động."

" Tôi hiểu, " Hoàng Hiếu gật đầu, trong mắt hiện lên một tia ngưng trọng.

Mấy người bọn họ đi lên lầu, dưới sự hướng dẫn của nhân viên, tới phòng bao. Bên trong phòng, ngồi sẵn trên sô pha là một người đàn ông, mái tóc bạc gần hết. Dáng vẻ sang trọng, tôn quý mấy phần. Bên cạnh vậy mà còn có thêm Diệp Viện Kiên.

"Ông nội." Diệp Thành lên tiếng kính cẩn chào Diệp Hoài An. Anh nhìn cũng không nhìn đến Diệp Viện Kiên một lần.

Diệp Hoài An gật đầu, trong mắt ý cười ngập tràn, " Diệp Thành đến rồi sao? Mau cùng ta ăn một bữa cơm đã."

Diệp Thành ngồi xuống đối diện với Diệp Hoài An và Diệp Viện Kiên. Thật sự anh không hiểu, bọn họ tại sao lại làm thế, tại sao muốn tách con trai anh với mẹ nó ra, Từ Lạc đã làm sai chuyện gì?

"Ông nội, có chuyện gì, xin ông nói thẳng, cháu thực bận công việc rất nhiều." Diệp Thành từ tốn, thái độ bình tinux nói.

Diệp Hoài An lúc này nhìn Diệp Thành, nụ cười cũng không như khi nãy, " Chắc cháu cũng biết, tin tức ta tuyên bố trên mạng, ta chính là muốn mang cháu cố về nhà tổ. Còn Từ Lạc, ta sẽ đền bù cho cô ta một khoản tiền, đủ cô ta ăn sung mặc sướng cả đời."

Ngừng một lúc, Diệp Hoài An tiếp lời. " Nếu cháu đáp ứng, ta sẽ chuyển tất cả cổ phần còn lại của ta cho cháu. Toàn bộ Diệp thị sẽ là của cháu. Bao gồm tất cả các cổ đông trong công ty, kể cả chú của cháu."

Vừa nghe Diệp Hoài An nói xong, cả Diệp Thành lẫn Diệp Viện Kiên đều bất ngờ. Diệp Viện Kiên tức đến đen mặt, hai tay bất giác siết nắm đấm bên dưới.

" Cha, không phải người nói...chuyện kia.." Diệp Viện Kiên định nố thêm lại bị Diệp Hoài An cắt ngang, " Viện Kiên, ta quyết định rồi, sù sao con cũng không vợ không con, vậy thì cần cổ phần nhiều làm gì. Ta để tất cả cổ phần kia cho Diệp Thành nắm, cũng chính là cho cháu cố của ta. Còn phần con, đã có 15 % Cổ phần, vậy thì, giữ đó để sống hết đời là được. Tập Đoàn Diệp thị nên để người trẻ như Diệp Thành nó gánh vác."

"Ông Nội," Diệp Thành thanh âm hơi trầm xuống, "cháu biết ý tốt của ông, nhưng chuyện này, cháu đã có quyết định của riêng cháu, cháu sẽ không đáp ứng ông. Từ Lạc phải ở bên con trai của cháu, vì cô ấy là mẹ của nó, huống hồ, chúng cháu chưa từng ly hôn."

Diệp Thành một bên đứng dậy, " Cháu sẽ không để thằng bé đi đâu hết, nó sẽ ở cùng cháu và Từ Lạc, còn chuyện cổ phần, ông muốn cho thằng bé, cháu cảm ơn ông trước, nhưng bảo cháu rời xa Từ Lạc, đó là không thể. Cháu tin cha mẹ cháu cũng không phản đối cháu chuyện này."

Đoạn anh quay qua Diệp Viện Kiên, nhàn nhạt nói, nhưng ngữ khí lại mang vài phần cảnh cáo, "chú hai, chuyện chú đến tìm Từ Lạc ở bệnh viện, lần này tôi bỏ qua, nếu chú lại còn tìm đến vợ tôi thêm một lần nữa, tôi sẽ không khách khí đâu."

Dứt lời, anh đi thẳng ra cửa, không hề ngoảnh lại, ra khỏi phòng, dẫn theo Hoàng Hiếu và mấy trợ lý khác rời khỏi đó, để lại bên trong căn phòng, hai ông già, một ông nội, một chú ruột, tức giận đến run người.

" Cha, người xem, thằng cháu đích tôn của cha đó, nó thật là đứa không biết điều mà." Diệp Viện Kiên thêm dầu vào lửa.

Diệp Hoài An thật sự tức giận, từ nhỏ đến lớn, Diệp Thàn luôn nghe theo lời của ông ta, vậy mà bây giờ, đủ lông đủ cánh, trực tiếp cãi lời ông ta, lại vì một con nhỏ nghèo mạt mà từ chối ông ta.

Chuyện này, nếu vậy, ông sẽ xuống tay khiến Diệp Thành phải hối hận. " Viện Kiên, cứ theo kế hoạch của con mà làm đi." Đoạn Diệp Hoài An lấy trong tay một phần văn bản chuyển nhượng cổ phần đã đóng dấu ký tên của mình, đưa qua cho Diệp Viện Kiên.

" Cha, người đây là?" Diệp Viện Kiên vừa kinh hỉ, vừa bất ngờ. Thật sự quá dễ dàng.

Diệp Hoài An nói, " hiện tại Diệp Thành đang nắm 55 % cổ hơn ta và con cộng lại tới 10 %. Nhưng nếu kế hoạch kia thành công, thì con có thể chuyển bại thành thắng, có đấu lại Diệp Thành hay không do chính con tự lực, ta chỉ giúp con đến đây."

Ông đứng dậy, thái độ trầm tĩnh nhắc nhở Diệp Viện Kiên. "Viện Kiên, dẫu gì Diệp Thành chính là cháu ruột của ta và con. Con bằng cách nào cũng không vấn đề, nhưng tuyêtn đối không được hại đến tính mạng của nó, có biết chưa?"

"Cha yên tâm, con sẽ khiến nó tâm phục khẩu phục." Diệp Viện Kiên tự tin hứa hẹn.

Diệp Hoài An rời khỏi phòng, cùng quản gia trở về nhà tổ. Từ giờ ông sẽ không quan tâm chuyện tập đoàn, công ty nữa. Đối với ông, có lẽ 30 % cổ phần kia, xem như là bù đắp cho Diệp Viện Kiên bị mất đi tình thương năm xưa của một người làm cha như ông....

Còn Diệp Thành, chuyện kia nếu anh không đáp ứng, ông cũng chỉ có thể thuận theo. Nếu để kinh động đến cha mẹ nó chính là con trai trưởng và con dâu trưởng của ông, thì sẽ phiền phức to. Thế nên, ông chỉ có thể ngậm bồ hòn, không nhìn được mặt cháu cố cho đến khi Diệp Thành đồng ý mà thôi...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »