Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6404 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 195
sau tất cả lại trở về bên nhau

❊ ❊ ❊

Trở lại trên đảo.

Trải qua một tuần. Từ Lạc và Diệp Thành gần như sắp không chống đỡ nổi nữa.

Trong hang động, Từ Lạc cầm bật lửa để châm lửa.

"Cạch."

Bật lửa được ấn, nhưng lửa thì một tia lửa nhỏ cũng không còn. Nhiên liệu bên trong đã cạn, nó xem như đồ bỏ đi.

Diệp Thành đi ra khỏi hang rất nhiều lần, anh muốn tìm một nơi khô ráo, dễ đốt, để có thể mồi lửa rồi đốt để sưởi ấm cả hai người trong đêm giá rét. Nhưng bởi vì cơn mưa to dai dẳng nguyên một ngày khiến tất cả những cây khô trên đảo đều ướt sạch.

Từ Lạc lúc này ngồi bó gối, hai tay ôm lấy hai chân, đôi môi tái nhợt, trán lại nóng. Cơn sốt của cô vốn đã lui, nay vì cơn mưa kia ảnh hưởng mà quay trở lại, thậm chí còn sốt lâu không giảm.

Trời vào đêm, trên hoang đảo ngày càng lạnh, lại ẩm ướt. Ở nơi này, không có thuốc chữa bệnh, không có dụng cụ y tế, thậm chí nhóm lửa cũng không còn. Từ Lạc cảm thấy mình sắp không xong.

Tiếng bước chân vang lên, Từ Lạc vừa nhìn liền thấy Diệp Thành quay trở lại.

Nhìn cô sốt anh lại không chịu nổi, liền cởi áo, lại ngâm nước lạnh hạ sốt cho cô. Còn bản thân anh, lại trần trụi.

Tảng đá lại lạnh như băng, không nỡ để cô lạnh cóng, cứ vậy áo khoác của mình anh lót cho cô nằm, áo sơ mi, anh đắp trán cho cô. Cơ thể của Diệp Thành lúc này, đã bị nhiệt độ ban đêm lạnh cóng đến phát run. Da của anh bị gió và mưa rét làm đông cứng, nứt nẻ.

Nhưng anh vẫn cố chống đỡ.

"Xin lỗi Lạc Lạc," Diệp Thành nằm xuống bên cạnh Từ Lạc, "Anh đã làm em liên lụy rồi. Hiện tại ngay cả tìm cái để đốt lửa, anh cũng không tìm được."

Từ Lạc lắc đầu, mơ hồ, "Em không sao, anh....anh đừng ở trần, mặc áo khoác vào đi, nếu không anh cũng sẽ bị ốm." Cô vừa nói vừa muốn ngồi dậy lấy áo khoác đang lót trên đá đưa anh.

Nhưng còn chưa kịp làm thì Diệp Thành đã ngăn cô lại, cắn răng nói: "Anh không sao, anh rất khỏe, thật đấy."

"Thành."

"Gì cơ?"

"Đã một tuần rồi." Từ Lạc thở dài, "Anh nói xem, có phải người bên ngoài đã quên chúng ta rồi không?"

"Không đâu, nhất định sẽ không." Diệp Thành kiên định nói, "Anh tin bọn họ sẽ tìm thấy chúng ta."

Từ Lạc trầm mặc, co ro người lại. Diệp Thành nhìn bộ dạng của cô, đau lòng không chịu nổi, nhìn thấy gió bên ngoài một lớn, bên cửa hang lại có đá to, anh nảy ra ý định, vội bật ngồi dậy, "Bên trong lạnh quá, anh đi lấy đá chèn cửa hang chắn gió cho em."

Từ Lạc mơ màng nghe anh nói, vội vàng ngồi theo ôm anh lại, "Đừng, gió lớn như vậy, trời lại mưa to, anh lại không mặc áo, anh sẽ chết mất."

Diệp Thành lắc đầu, "Nhưng để em chịu khổ, anh còn khó chịu hơn cả chết."

Vừa nói anh dứt khoát đứng dậy, đi tới cửa hang, khuôn một tảng đá vừa chắn ở cửa hang, một lần rồi hai lần. Lần thứ ba lúc anh đi gần đến chỗ Từ Lạc, dưới chân giẫm phải thứ gì đó, trượt chân ngã nhào một cái.

Rầm! Tảng đá cũng rơi theo nằm bên cạnh. Diệp Thành ngã xuống, chỉ cảm thấy một cơn đau đớn kịch liệt truyền tới, đau không cách nào nén nổi nữa, anh rên lên một tiếng, "Aaaa..."

Từ Lạc nghe thấy tiếng rên đau của Diệp Thành, tỉnh táo hẳn, vội vàng tuột khỏi tảng đá, lôi theo áo khoác của anh, lê thân thể nặng nề tới chỗ Diệp Thành.

"Anh sao rồi, đập vào đâu?"

"Không.." Diệp Thành lúng túng, "Anh không sao, em về nằm đi, một lát khiêng xong rồi."

"Không được." Từ Lạc quát, "Để em xem anh bị thương chỗ nào, còn muốn giấu??" Cô vừa mắng vừa khoác cái áo kia lên lưng anh.

"Ui" một tiếng.

Diệp Thành gắng gượng ngồi dậy. Trên lưng vết thương, dưới chân cũng là vết thương, có điều, vết thương trên lưng nhẹ hơn chút, chỉ bị dao cứa qua một đường cũng không sâu, mấy hôm trước trời ráo, cô đã giúp anh xử lý, nhưng dưới chân, vì anh mặc quần dài, lại có ý muốn giấu, nên cô không biết.

"Anh không sao thật mà, em xem, anh vẫn có thể.."

Lời còn chưa nói xong, anh đã bị cô túm mạnh lại, cố chấp kéo ống quần bên phải lên. Từ dưới lên bắp đùi, cẩn thận xắn từng chút một.

Từ Lạc vốn cho rằng, trên đùi Diệp Thành có lẽ bị va đập nên đau.

Nhưng cô đã nghĩ sai.

Dưới ánh sáng của đèn điện thoại.

Ngay lúc nhìn thấy vết thương bán nửa chân của anh bị thối rữa một mảng, chảy mủ ra bên ngoài, hô hấp của Từ Lạc như muốn đông cứng, "Cái gì thế này....Thành...đây là.." Từ Lạc khiếp sợ nhìn Diệp Thành.

Diệp Thành vừa lúng túng, vừa bối rối kéo ống quần xuống: "Lạc Lạc, không phải anh muốn giấu em đâu, anh thật sự không sao, vì em anh cái gì cũng có thể làm, có thể chịu đựng. Em đừng lo cho anh, để anh lo cho em được rồi, thật đấy."

Gió trong hang thổi ù ù.

Từ Lạc nhìn xoáy vào vết thương kia, cả người cô ngơ ra, một câu cũng không nói được.

Mãi lâu cô mới nhẹ giọng, mở lời, "Anh tại sao...không nói cho em biết."

Diệp Thành im lặng một lúc, bỗng nhiên bật cười một tiếng, "Có lẽ là do anh nghĩ nhiều rồi đi...Anh không nói, vì anh sợ em lo lắng cho anh."

"Đồ ngốc." Từ Lạc gắt lên, "Anh tưởng mình là sắt thép sao? Đã biết vết thương như vậy, lại còn lội nước, lội mưa, anh như vậy là hay lắm hở?"

Diệp Thành bất giác kéo Từ Lạc ôm vào ngực anh, thỏa mãn thở dài: "Em có lẽ sẽ không tin đâu, nhưng anh bây giờ thật sự muốn bảo vệ em cỡ nào, yêu em nhiều cỡ nào...anh chỉ muốn bù đắp cho em, làm tất cả vì em."

Trong lòng Từ Lạc khẽ run rẩy, "Khốn kiếp, tên đần này."

"Lạc Lạc." Đôi mắt Diệp Thành tràn ngập tình ý nhìn khuôn mặt của Từ Lạc trong ánh sáng mờ. Không nhịn được, anh ghé miệng hôn lên gò má cô một cái, rồi nói: "Em biết không, lúc anh bị rơi từ trên boong tàu xuống, thời khắc thấy em nhảy theo anh, anh thật sự rất vui, thật đấy, nhưng sau đó anh lại sợ vô cùng, sợ mất đi em, em bị sốt, vì anh mà khổ sở lưu lạc ở đây. Anh đau lòng lắm, đau hơn bất kỳ ai."

Từ Lạc lần đầu tiên không phản ứng mà nghe Diệp Thành bày tỏ. Bên ngoài từng đợt gió lạnh thổi vào, mang theo cả hơi mặn của vị muối biển.

Diệp Thành cười cười, có chút tự giễu, "Thật ra, anh tình nguyện đau trăm ngàn lần, cũng không muốn để em đau một lần, anh đã từng mắc nợ em rất nhiều, cho nên bây giờ, chỉ muốn liều cái mạng này để bù đắp cho em."

Từ Lạc nghe anh nói, hừ nhẹ, nhưng lại không ngăn nổi nơi hốc mắt chua xót cay xè cực kỳ.

"Cho anh xin lỗi." Diệp Thành ôm càng chặt Từ Lạc vào trong ngực anh, dường như chỉ có nhiệt độ hơi ấm từ người phụ nữ này mới làm cho anh cảm thấy yên ổn, ''Xin lỗi vợ của anh, trước đây...đã từng làm tổn thương em nhiều đến vậy. Con người anh, đầu óc trì độn, em thương yêu anh như vậy, nhưng anh lại không nhận ra, còn đối xử lạnh nhạt với em, khiến em khóc bao nhiêu lần, đau khổ bấy nhiêu lần.''

Từ Lạc nghe đến đây không nhịn được bất giác quay mặt sang hướng khác. Diệp Thành không nhìn thấy, nhưng anh biết, giờ phút này, người phụ nữ này hai mắt chắc chắn đã đỏ như mắt thỏ, lệ rơi đầy mặt.

"Trước đây, có phải em thấy anh rất tra đúng không?" Trong lòng Diệp Thành bỗng dưng đập liên hồi hỏi. "Em mấy năm đó, có phải bởi vì tên tra nam như anh mà đau khổ, rất tuyệt vọng đúng không?"

Từ Lạc quệt đi nước mặt, sụt sùi hít mũi, "Anh rất tra, em rất đau khổ, nhưng đã qua hết rồi."

Diệp Thành vui mừng gật đầu, anh cọ trán mình vào trán vợ, thì thào, "Nếu anh biết anh có lúc yêu em đến vậy, thì anh nhất định sẽ yêu em ngay khi mới gặp em, sẽ ôm chặt em vào lòng, không thể để cho em chịu chút tổn thương nào."

Từ Lạc bật khóc, "Hức hức, cái tên khốn này...đủ ngốc!"

"Anh nói thật đó," Diệp Thành vừa cười, vừa đưa tay lau nước mắt cho Từ Lạc, "Anh gần đây biểu hiện tốt lắm không? Em có hài lòng chứ?"

Từ Lạc không nói gì, chỉ nhẹ gật gật đầu, rồi bất giác dựa sát vào lồng ngực ấm áp của Diệp Thành, cảm nhận từng nhịp đập vững vàng nơi trái tim của anh.

"Vẫn là chưa đủ đâu." Diệp Thành sờ sờ đầu Từ Lạc, "Anh còn có thể đối tốt với em hơn nữa, sẽ cưng chiều em đến tận trời."

Từ Lạc không chịu nổi mà cắn vào ngực anh một cái, "Đồ đáng ghét."

"Lạc Lạc, em biết không?" Diệp Thành lắc đầu, bất đắc dĩ cười khổ nói: "Anh còn tưởng ở cái nơi lãng mạn nào đó nữa chứ, không nghĩ đến, nơi hai vợ chồng mình cởi bỏ khúc mắc, lại là cái đảo hoang sơ này."

"Ai cởi khúc mắc với anh?" Từ Lạc lườm anh một cái, quay đầu đi.

Diệp Thành bất giác khẩn trương, anh ghé tới, "...Em còn chưa hết hận anh, vậy anh, anh sẽ tiếp tục..."

Lời của Diệp Thành còn chưa nói hết, chỉ thấy Từ Lạc đột nhiên quay đầu lại, hai tay vòng lên cổ Diệp Thành, trực ghé tới hôn lên môi anh.

Diệp Thành bất ngờ, cả kinh, nhưng sau đó, hạnh phúc trong lòng bất giác dần bay lên...

Từ Lạc có lẽ đã thật sự tha thứ cho anh...?

Từ Lạc hôn rất nghiêm túc, cũng rất xâm nhập, nhưng rất nhanh đã trở nên bị động, Diệp Thành đã chiếm quyền chủ động ngay sau đó, anh giữ sau ót cô, đè chặt người trong ngực, môi lưỡi bắt đầu xâm chiếm, triền miên khó chia khó lìa, vừa yêu vừa muốn..."

"Lạc Lạc, em có phải là..." Diệp Thành thở gấp, ấp úng muốn nói ra khỏi miệng, nhưng tự nhiên can đảm bay đi đâu hết, khiến anh không dám nói.

Từ Lạc hứ một tiếng, "Sau này, nếu còn dám đối với em như vậy, em liền xách vali ôm con đi, để anh mãi mãi cũng không tìm thấy em."

Cả người Diệp Thành run rẩy.

Lời nói kia của Từ Lạc, có phải biểu thị rằng....

"Tên khốn này, em thực sự còn muốn bắt nạt anh, dày vò anh tiếp tục, em mới hả giận!" Từ Lạc tàn bạo lườm người đàn ông đang mừng như điên trước mặt. "Sau này, nếu ở bên em, anh sẽ phải còn chịu nhiều những cáu giận, nổi nóng của em đó, anh nghĩ kỹ chưa, bây giờ hối hận vẫn còn..."

Chữ "kịp" của cô còn chưa nói, đã bị Diệp Thành hung hăng chặn lại.

"Muốn anh hối hận? Không đời nào?" Diệp Thành nóng rực dán chặt trên người Từ Lạc, hận không thể khảm luôn cô vợ bảo bối này vào trong người mình, "Anh không bao giờ hối hận, anh đã nếm đủ cảm giác đánh mất em rồi, thật sự đau đớn thống khổ lắm ấy, cho nên anh tuyệt đối sẽ không buông em ra, nhất định không bao giờ."

Từ Lạc hai tay vuốt ve gương mặt của Diệp Thành, khóe môi hơi câu lên: "Được, sau này đàng hoàng đi theo bản cung, nếu để bản cung phát hiện ngươi nọ kia, ta liền cắt chỗ đó của ngươi.."

"Dĩ nhiên là chỗ đó chỉ giành cho bà Diệp của anh rồi." Diệp Thành không nhịn được, lại hôn Từ Lạc một cái, "Chỉ cần phu nhân muốn, anh lúc nào cũng sẵn dàng dâng thịt cho em, em kiểm tra, nhé?"

Từ Lạc nắm tay, đấm loạn trên ngực anh, "Đồ khốn này, đồ đần, tra nam đáng ghét..."

Nhưng câu từ của cô dần yếu đi, thay vào đó là nhưng nhịp thở gấp, hai vợ chồng ngọt ngào sau bao ngày tháng lạnh nhạt, cứ vậy cuốn lấy nhau ân ái. Quên luôn cái lạnh thấu ban đêm.

Mưa dài trên biển cũng không còn nữa, không gian yên bình tĩnh lặng, đợi trời quang...

Sau tất cả họ lại thật sự về với nhau

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »