Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6380 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 141
ai cũng đều sẽ rời đi phải không?

❊ ❊ ❊

Hai ngày sau, Diệp Thành đưa Từ Lạc và con trai anh đến viện dinh dưỡng để tiêm ngừa.

Sau khi tiêm ngừa xong, hai người ôm con quay lại xe, đang đi Từ Lạc nghe thấy một thanh âm trầm khàn phía sau vang lên, " Từ Lạc, có phải Từ Lạc không?"

Cô và Diệp Thành quay người lại, người vừa cất tiếng gọi kia không ai khác chính là Lục Hoành, bạn thời đại học của Từ Lạc.

" Lục Hoành?" Từ Lạc có chút vui mừng nhìn đến người đàn ông kia, trong tay y đang xách cái túi lớn trong suốt, bên trong toàn là bỉm sữa, đồ trẻ con các kiểu. Bên cạnh y còn có đi theo môt người phụ nữ, trên tay cũng đang ôm con.

"Từ Lạc, cậu còn nhớ mình hả, cậu dạo này có khỏe không?" Lục Hoành vừa hỏi, mắt lại đảo sang nhìn Diệp Thành bên cạnh. "Chồng cậu hả?"

Từ Lạc cười cười, " ừ, mình vẫn nhớ, cậu ấy cũng có con luôn rồi hả?

Lục Hoành gật đầu, khoe khoang. " Ừ, cậu trong con gái tớ này." Đoạn ra hiệu vợ y bên cạnh, "em à."

Vợ của Lục Hoành bế con lên trước mặt Từ Lạc, Từ Lạc chọt chọt má nó, trêu chọc, " đáng yêu quá."

Diệp Thành một bên trong lòng có chút hoan hỉ, ban nãy nghe câu trả lời của Từ Lạc cho Lục Hoành, cô không phủ nhận chuyện cô có chồng là anh, nên anh vui.

Lục Hoành và Từ Lạc sau khi khoe con trai, con gái nhau, hàn huyên một lát, Lục Hoành bỗng kéo Từ Lạc qua một bên.

Từ Lạc có chút khó hiểu hỏi, "sao thế?"

Lục Hoành do dự một lát, mở miệng hỏi, "cậu còn nhớ thầy Hạo không?"

" Thầy Hạo?" Từ Lạc vừa nghe cái tên này, trong mắt liền tỏa lên ánh sáng nhu hòa, "nhớ, đương nhiên là nhớ, nhớ mãi mãi không quên."

Thầy Hạo là thầy dạy toán hồi cấp 3 của cô, tính cách rất nóng rất hung, quản lý học sinh trong lớp vô cùng nghiêm, công việc cũng cực kỳ có trách nhiệm, làm việc nghiêm túc, thường xuyên thức đêm để chữa tất cả bài tập cho học sinh. Ông có vẻ không bao giờ khách khí với người khác, duy chỉ có một đặc điểm duy nhất đó chính là, miệng dao găm, tâm lại chứa đậu hủ.

Ngoài miệng dù cho có bao nhiêu lời không khách sáo đi chăng nữa, nhưng thật ra trong lòng thầy Hạo đã vì học sinh mà sốt ruột vô cùng, chỉ sợ để lỡ mất tương lai của bọn học sinh mấy đứa bọn cô. Từ Lạc khi đó cô sống với mẹ, hai mẹ con khó khăn, thầy Hạo chính là lén hỗ trợ thêm tiền học phí cho Từ Lạc, nhưng ngoài miệng lại không hề nhắc đến một lời.

Sau đó Từ Lạc cũng trả lại tiền cho ông, mỗi năm vẫn đi thăm ông ba lần.

Tiếp xúc với Thầy Hạo nhiều, Từ Lạc mới phát hiện, hóa ra thầy Hạo cũng là người vì cuộc sống tốt mà lao lực. Thầy có hai con trai, sống với vợ mấy năm thì vợ thầy ly hôn, nhà vợ lại khinh thường, nên cuộc sống của thầy, khổ tâm không ít.

Trong đầu Từ Lạc nhớ lại từng câu từng chữ của thầy Hạo năm đó. Trong lòng vẫn tuôn lên từng dòng nước ấm. " Tớ cuối năm ngoái, vừa mới thăm thầy Hạo, năm nay bận vẫn chưa kịp đi, thầy Hạo vẫn khỏe chứ?"

Lục Hoành nhìn vẻ mặt tươi cười của Từ Lạc, bỗng nhiên nói không ra lời.

Thấy Lục Hoành im lặng, Từ Lạc hơi cau mày, "sao không trả lời, hỏi cậu đó lão Lục."

Lục Hoành im lặng một chút, "bọn mình cuối tuần đi tiễn thầy ấy đi."

Từ Lạc ngây người, " cậu nói cái gì vậy? Tiễn Thầy Hạo sao?"

" Thầy Hạo mấy hôm trước vừa đi, ông ấy bị u não, giai đoạn cuối," mắt Lục Hoành ửng đỏ, " vừa qua đời hôm trước, cuối tuần này chính là đưa tang."

Giống như sương lạnh rót từ đỉnh đầu, cả người Từ Lạc chợt cứng lại.

" Sao....sao lại đi?" Từ Lạc trợn to mắt, không dám tin, " rõ ràng cuối năm vừa rồi vẫn khỏe, sao lại đột nhiên?"

" Nghe nói thầy phát hiện ra bệnh một thời gian rồi, nhưng thầy lại không chịu nói cho người khác biết, khoảng thời gian trước, thầy đã đi gặp rất nhiều học sinh, ai cũng tỉ mỉ dặn dò."

Lục Hoành đưa tay lau đi khóe mắt ẩm ướt, nói tiếp, "tớ mấy hôm trước muốn liên lạc với cậu, tài khoản trước đây của cậu có phải bị hack rồi không? Tớ thấy vòng bạn bè, cả ngày chỉ đăng mấy cái linh tinh, không giống cậu lắm."

Từ Lạc siết chặt nắm tay, hốc mắt đỏ lên, "sao đột nhiên lại như vậy."

"Chuyện này quả thực xảy ra đột ngột, nhưng cậu cũng đừng buồn, thầy Hạo thấy bọn mình khỏe mạnh, ra đi rất an tường."

Lục Hoành đỡ Từ Lạc, "cậu cho tớ số điện thoại mới của cậu đi, tớ gửi thời gian và địa chỉ cho cậu. Mấy bọn tớ định tụ tập các bạn trong lớp lại, dọn riêng một bàn tang yến cúng bãi thầy Hạo.

Từ Lạc chết lặng cho Lục Hoành số điện thoại, hai người tạm biệt nhau.

Diệp Thành đuổi theo bước chân Từ Lạc, thấy sắc mặt cô hoàn toàn bất thường, vội vàng hỏi, "em sao vậy? Có phải có chuyện gì không?"

" Không sao đâu, anh đừng hỏi nữa." Chân Từ Lạc chưa khỏi hẳn, đi lại còn khập khiễng, lảo đảo.

"Có chuyện gì? Em liền nói....."

" Tôi muốn về nhà." Từ Lạc bỗng ngắt lời.

Diệp Thành thấy Từ Lạc tạm thời không muốn nhắc tới, cũng đành thôi. Đưa tay ôm lấy Từ Lạc đặt vào trong xe, vững vàng lái một đường về Diệp trạch.

Nhưng khi về đến nhà, dừng xe xong, mở cửa muốn ôm Từ Lạc ra ngoài, lại sững người. Từ Lạc ngồi ôm chặt con trai vào trong ngực, cả người rụt lại, giống như một động vật nhỏ yếu chịu không nổi.

Mắt cô đỏ bừng, nhưng cố nén không rơi nước mắt.

Hầu kết Diệp Thành chuyển động, nhẹ nhàng gọi một tiếng, "Lạc Lạc."

Từ Lạc không trả lời anh. Một lúc sau, chỉ nghẹn ngào nói, "tôi vốn định đi thăm thầy ấy.."

" Lạc Lạc, em nói cái gì vậy?" Diệp Thành ngồi vào trong xe, đóng cửa xe lại, "em nói tâm sự của em cho anh nghe được không? Có chuyện gì, anh giải quyết cho em, được không?"

Từ Lạc mím chặt môi, rất lâu sau mới nói, "tôi vốn định cuối tuần mới đi thăm thầy ấy, muốn mang thuốc bổ cho thầy ấy, còn muốn để thầy ấy nhìn mặt con trai của tôi, vậy mà sao thầy lại.."

Diệp Thành lặng lẽ ôm Từ Lạc đang vùi trong suy nghĩ bản thân vào trong ngực, vỗ vỗ vào lưng cô giống như an ủi.

"Tôi còn tưởng, cuối tuần có thể gặp thầy, không nghĩ tới cuối tuần chính là tang lễ của thầy ấy." Từ Lạc chợt ngẩng đầu, ánh mắt có chút trống rỗng nhìn Diệp Thành, cô nghẹn lời, "......Có phải mỗi một người tôi muốn giữ lại, có một ngày đều sẽ bị mang đi, ai rồi cũng vĩnh viễn rời bỏ tôi đi đúng không?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »