Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6309 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 131
tiếng động nửa đêm kì dị

❊ ❊ ❊

Một tuần sau khi về nước.

Buổi chiều Từ Lạc sau khi từ bên ngoài gặp Lộ Hà về. Đã là sắp chiều tà.

Chuyện là hôm cô còn ở Anh, có nhắn tin cho Lộ Hà, tiện coi Lộ Hà có thích cái gì thì mua tặng. Nhưng đợi hoài, cũng không thấy Lộ Hà rep tin nhắn.

Từ Lạc lo lắng sốt ruột, nên ngay khi về nước đã đến phòng trọ của Lộ Hà kiểm tra. Kết quả là cô nàng Lộ Hà kia, bạn thân của Từ Lạc vì lần đầu tỏ tình với Trần Phong, một mạch nhắn tin xong thì khóa máy, tắt nguồn điện thoại, cũng không dám nhìn xem đáp án của Trần Phong trả lời ra sao.

Một mình ở phòng trọ, tâm tư Lộ Hà hồi hợp đến mất ăn mất ngủ. Và rồi, tối hôm đó, sau khi nghe Từ Lạc khuyên bảo, Lộ Hà mới mạnh dạn mở điện thoại lên.

Đáp án của Trần Phong vậy mà khiến hai cô gái bất ngờ. Anh khi đó đã chấp nhận lời tỏ tình của Lộ Hà. Hai người quyết định dọn về sống cùng nhau.

Ngày hôm nay cũng chính là ngày chúc mừng của Trần Phong và Lộ Hà, hai người chính thức ở cùng nhau.

Từ Lạc cùng con trai nhỏ ở nhà trọ Lộ Hà chúc mừng xong, thì xin phép ra về.

Cô đỗ xe ô tô hạng trung của cô tại gara xe chung cư. Sau đó đi vào thang máy để lên trên.

Trong thang máy, thời gian cô không ở đây có dán đầy các loại quảng cáo. Nào là, làm giấy chứng nhận, thuốc mê tình, súng trái pháp luật, nhận đào tạo tiếng Anh.....v..v. Khu chung cư cô ở, đúng là một khu nhà bình dân, không có quản lí tài sản.

Ở đây, quản lí khá lỏng lẻo, nên người lạ bên ngoài rất dễ dàng đi vào.

Phần lớn ở đây toàn là công nhân viên bình thường, chỉ làm đủ ăn đủ mặc, bọn họ chỉ có thể thuê được một căn phòng vừa nhỏ vừa hẹp. Thậm chí cả căn phòng cũng không chứa nổi bước chân chạy trốn của những đứa trẻ, nên bọn họ liền thả trẻ con ra ngoài chạy khắp nơi, nô nghịch hết cae khu chung cư.

Cửa thang máy vừa mở ra, quả nhiên lại là trẻ on đang nghịch, bắn súng nước khăps nơi, trong miệng u oa kêu to.

Từ Lạc ôm Diệp Lạc Thiên, lắc lắc đầu, cô nghĩ, nhất định sau này phải cho tiểu Lạc Thiên một hoàn cảnh sống thật tốt, nếu vậy thì phải sớm tìm được một căn phòng khác tốt hơn chỗ này mới được.

Cô ghi nhớ chuyện này trong lòng, đi đến cửa phòng mình, liếc mắt thấy nhà bên lại bị vẽ một đống lộn xộn.

Ài, Từ Lạc bất đắc dĩ lắc lắc đầu, mấy đứa con nít ở đây thực là phá phách quá mà.

Vào bên trong, cô vừa thay tã cho nhóc con Diệp Lạc Thiên xong thì điện thoại liền vang lên. Từ Lạc nhận điện thoại, là Diệp Thành.

" Từ Lạc." Tiếng Diệp Thành bên kia có chút mệt mỏi, "mấy hôm nay, chuyện công ty hơi nhiều, hiện giờ vẫn chưa xử lý xong, lại vất vả cho em phải trông Lạc Thiên rồi."

"Không cần anh nhọc tâm." Từ Lạc vừa dỗ con, vừa pha sữa, nói, "tôi là mẹ nó, dĩ nhiên cần phải làm."

Diệp Thành đơn giản ừ một tiếng, trầm mặc mà nghe tiếng hít thở của Từ Lạc, trong chốc lát, anh không nỡ cúp điện thoại. Hồi lâu anh mới khàn giọng hỏi. ".....anh hôm nay, về muộn lắm, em có muốn ăn khuya không, anh mua cho em?"

" Không cần đâu. Phiền phức."

Nghe tiếng từ chối của Từ Lạc. Diệp Thành cũng gật đầu trong dự liệu.

Hiện tại có lẽ, chỉ dưới tình huống đặc thù, Từ Lạc mới sẽ miễn cưỡng mà nhận sự giúp đỡ của anh. Xem ra, anh còn phải tiếp tục triển khai thế công mọi phía, nhiều góc độ, truy cô về mới được.

Bên này, Từ Lạc nói xong tiếng "không cần" này, cô cũng có chút lúng túng.

Trước đó một tuần, Diệp Thành thực đã xử lí tất cả mọi chuyện rất tốt. Bảo vệ mẹ con cô vô cùng chu toàn. Mấy chuyện anh làm, không nói khiến người ta động lòng, nhưng với Từ Lạc, cô thật ra biết rất rõ ràng là anh khổ tâm lẫn mệt nhọc cỡ nào. Để che giấu lúng túng, cô nhẹ nhàng ho khan một tiếng, hỏi, "Diệp Thành....anh, hết sốt rồi chưa?"

Diệp Thành nghe được câu này, kinh ngạc, chớp mắt, "em nói gì?"

"Tôi hỏi, anh hết sốt chưa? Nếu chưa hết thì đi bệnh viện khám đi, đừng để dây dưa, sẽ không tốt."

Nghe được những lời này của Từ Lạc, Diệp Thành nhất thời trong lòng mừng rỡ.

Từ Lạc....đây chính là đang quan tâm anh sao?

Vợ anh....vẫn để tâm đến bệnh của anh ở trong lòng.

Diệp Thành kích động đến lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi.

Giống như một loại đau đớn, chờ thanh tiến độ download, nhìn nó đứng yên ở đó, trong lòng đầy nôn nóng và tuyệt vọng, nhưng chỉ chớp mắt, thanh tiến độ kia vậy mà nhích lên được một chút xíu, loại an tâm và kích động này, khiến người ta không cách nào mà tưởng tượng.

" Cái đó, anh....anh khỏe hơn rồi, thật ra vẫn hơi nóng, nhưng mà," Diệp Thành làm bộ ho khan vài tiếng, nói chuyện có chút loạn, "nhưng mà, anh ổn hơn nhiều rồi, thật đấy."

Từ Lạc nghe câu trả lời của Diệp Thành, cũng không nói gì, tùy ý dặn dò vài câu, sau đó cúp điện thoại.

Chợt tiếng khóc của nhóc con vang lên, Từ Lạc vội vàng dỗ giành, đợi đến lúc Diệp Lạc Thiên lâm vào giấc ngủ, Từ Lạc ngẩng đầu nhìn bên ngoài, sắc trời đã đen kịt.

Cô đặt con vào giường sơ sinh, sau đó tùy tiện lấy đồ ăn trong tủ lạnh mang đi hâm nóng, ăn xong rồi thu dọn một phen, sau đó lên giường nằm cạnh giường con trai, đặt mình ngủ.

Thành phố lại chuyển động an tĩnh lại, đồng hồ báo thức từ từ chuyển động.

Khoảng thời gian về nước một tuần trở lại đây, vì chăm con, nên giấc ngủ của Từ Lạc trở nên rất nông.

Đại khái lúc trời rạng sáng cô sẽ tỉnh lại.

Nhưng tối hôm nay, chỉ vừa nửa đêm, cô chính là bị một động tĩnh nho nhỏ bên ngoài phòng khách đánh thức.

Có lẽ là cún bông của cô làm ồn. Cô dụi dụi mắt, thần trí có hơi mơ hồ, kéo giọng la một câu, "cún bông, không được ồn, mau ngủ!"

Âm thanh bên ngoài lập tức không còn.

Từ Lạc lần này không ngủ, cô giật cả mình, xả người cũng tỉnh táo lên.

Cô nghĩ, nếu như là cún bông của cô thức dậy, nếu như cô quát nó một tiếng, nó nhất định sẽ ấu ấu mà đáp lại cô, ý là nghe lời.

Nhưng là lần này, bên ngoài nhất thời an tĩnh, căn bản không giống động tĩnh cún bông làm ra.

Tay chân Từ Lạc hơi rét run, cô cảnh giác mở hai mắt ra, bật dậy từ trên giường, hô to ra bên ngoài, " Là ai?"

Trong lòng Từ Lạc sợ hãi. Tiếng vang kia tại sao lại nửa đêm phát ra trong phòng của cô?

Cô hiện tại chỉ có một mình, Diệp Thành lại không ở bên, nếu thực sự có chuyện, cô chết chắc....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »