Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6338 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 150
lần đầu tiên anh khóc

❊ ❊ ❊

Từ Lạc nghe giọng điệu đã có chút hèn mọn của Diệp Thành, muốn nói chuyện, nhưng cổ họng cô lại giống như bị mắc kẹt, nửa chữ cũng không thể nói ra được.

Diệp Thành, anh ta như thế này, cô chưa thấy bao giờ.

Vì cầu xin chút bày tỏ của mình, vì cầu xin chút ấm áp như vậy, dùng tới ngữ khí như vậy, mang theo ánh mắt bi thương như vậy.

Đây không phải là anh. Tuyệt đối không giống anh.

Từ Lạc nuốt xuống một ngụm, thân âm bất ổn, cô nói, "Diệp Thành, anh phải biết, anh là một tổng tài có quyền thế, còn tôi chỉ là một người bình thường, tôi yêu anh 5 năm, làm vợ anh 5 năm, ngoại trừ vết thương đầy lòng, cái gì cũng không nhận được. Anh bây giờ quay đầu truy cùng như thế, anh bảo tôi tin anh thế nào đây?"

" Anh biết em mất lòng tin với anh, cho nên anh hi vọng, có thể thông qua hành động thực tế, để em cảm nhận được em yêu anh, anh không nói xuông, anh thật sự rất yêu em." Ngón tay Diệp Thành nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt Từ Lạc, giống như đang mân mê một món đồ trân quý nhất trên đời anh.

Từ Lạc cắn môi, cô nói, "tình yêu của anh đến cuối cùng thật không phải lâu dài....Anh có lẽ chỉ là không cam lòng mà thôi, hoặc có lẽ chỉ là xen lẫn tình cảm với người khác, và sau đó, anh sẽ phát hiện có một người phụ nữ khác còn khiến anh yêu nhiều hơn, mới mẻ hơn tôi..."

" Anh yêu em!" Diệp Thàn vô cùng kiên định, âm thanh kia trầm thấp mà giáng xuống, nặng nề đến mức Từ Lạc không thể chống đỡ được, "anh yêu em, chỉ yêu mỗi em."

Từ Lạc hai tay muốn đẩy Diệp Thành ra, "anh khẳng định như vậy, tự anh tin được sao?"

"Không đâu, anh hiện tại rất hiểu lòng anh, chi nên anh tin." Hơi thở của Diệp Thành chặt chẽ giam cầm Từ Lạc, anh nói, "anh thực hi vọng em có thể tin anh, cho dù hiện tại em không cách nào hoàn toàn tín nhiệm anh, vậy thì sau này, em có thể bổ sung lại tín nhiệm và tình yêu đã bị anh phá vỡ mất hay không?"

Từ Lạc trầm mặc một hồi, không nói chuyện, dùng sức thoát ra khỏi tay của Diệp Thành. Cô lạnh lùng đi trở về phòng mình, rồi cứ vậy, dưới cái nhìn chăm chú lại mang đầy đau đớn dằn vặt của Diệp Thành., cô đóng sập cửa lại.

Diệp Thành nhìn cánh cửa kia, trái tim anh đau đến co thắt, rỉ cả máu.

Anh dường như nhìn thấy Từ Lạc đã khép cửa trái tim cô lại, ai cũng không thể mở.

Là anh ! Chính anh là người đã từng bước ép cô đến như vậy. Tất cả tội lỗi, đều chính là do anh dẫn tới. Anh sao có thể biết trách ai đây. Anh chỉ có thể trách bản thân mình ngu ngốc mà thôi.

Chẳng có ai khác làm. Là anh tự mình phá hủy thứ mình trân quý nhất, là anh tự tay tiêu diệt hạnh phúc duy nhất đời này của mình.

Diệp Thành đứng dậy, bước chân có chút loạng choạng, anh cảm nhận được đau đớn và hối hận trong tim anh quay cuồng giống như sóng lớn đánh trong cơn bão cường đại.

Anh vọt tới bên tủ kính đựng rượu bên trong, run rẩy mở cửa tủ thủy tinh ra, cầm lấy một chai rượu, cũng không nhìn niên đại cũng như nhãn hiệu, hạn dụng của rượu, mở nút ra, rót vào trong miệng giống như rót nước sôi.

Anh thực sự đã sắp đến cực hạn, anh biết. Thật lâu như vậy, từ lúc anh biết hối hận đến nay. Anh mãi vẫn chưa nhận được đáp án rõ ràng của Từ Lạc, dường như tất cả cố gắng lúc trước của mình toàn bộ đã vứt xuống nước sâu, mục tiêu cuối cùng của mình tất cả đều trở nên một bức tường chắn, trong lòng anh vô thức vang lên một thanh âm tàn khốc đang nói, "Từ Lạc sẽ không bao giờ tha thứ cho anh."

Hầu kết Diệp Thành không ngừng chuyển động mà để rượu kia trôi xuống dạ dày thật nhiều, anh không biết đã tu hết bao nhiều chai rồi, chỉ biết mình tửu lượng vô cùng tốt, nhưng đã ngà ngà có chút say.

Dù là vậy, anh vẫn có thể ý thức rằng, nếu anh không uống rượu nhiều vào, để làm tê dại đi chính khối óc mình, anh sợ bản thân lại làm ra điều gì đó quá đáng.

Anh sợ bản thân mình sau khi đau khổ đến cực hạn mà đánh mất lí trí, rồi vì muốn có được Từ Lạc mà sẽ liều lĩnh, không ngại ngần mà cưỡng ép xâm phạm thân thể của cô.

Anh tuyệt đối không thể làm như vậy, nếu làm thế, anh nhất định sẽ bị Từ Lạc phán quyết án tử hình.

Vậy cho nên, anh phải nhịn, nhịn đến nỗi đau đớn như bị chiên xèo xèo trong chảo mỡ, thì anh cũng phải nhịn.

Diệp Thành lảo đảo ngã ngồi trước cửa phòng Từ Lạc, dựa vào cửa phòng của cô, lại nốc vào đầy một miệng rượu, nuốt xuống, mắt vô thức nhìn lên trần nhà tối đen, khổ sở nói, "Vợ à, anh nhớ em, anh thật sự rất nhớ em, nhớ em nhiều lắm....."

Diệp Thành nức lên một tiếng khiến cơ ngực phát đau, anh lại khản đặc nói, " Vợ ơi, anh thật sự đã sai rồi, anh tại sao khi đó lại ngu ngốc như vậy chứ, tại sao ngu đến mức tự tay đẩy em ra khỏi cuộc đời anh..."

Diệp Thành ở bên ngoài, cứ thế vừa nốc rượu rồi lại lẩm bẩm, nói đến hồ đồ, nhưng anh không biết rằng, bên trong phòng kia, Từ Lạc cũng đang ngồi xụp xuống khổ sở dựa ở cửa, ngẩn hết cả người. Bởi vì từng câu nói của anh, cô đều nghe hết. 5 năm, 5 năm rồi, danh xưng vợ kia rốt cuộc cô cũng nghe thấy từ miệng Diệp Thành gọi cô liên tục....

Cứ vậy, thời gian chầm chậm trôi qua. Một ơt bên trong, một ở bên ngoài, một người ngồi nói, một người ngồi nghe.

Trong cửa, ngoài cửa. Một liều mạng muốn đi vào, một liều mạng khóa cửa để không còn tổn thương nữa.

Diệp Thành vẫn uống rượu vào họng, nói tiếp, "Vợ à, Lạc Lạc à, anh xin em đấy, em mở cửa được không? Anh từ nhỏ đến lớn, không có ai dạy anh cách thế nào để yêu một người cả, anh thấy ba anh dùng tiền và quyền lực thì đã giải quyết được vấn đề, thế nên anh cho rằng....anh cho rằng chỉ cần có tiền và có quyền, anh sẽ có thể có được tất cả. Anh nhớ lần đó lần đầu tiên gặp em, em đã đến ứng tuyển vị trí thư ký cấp cao, anh vẫn nhớ như in dáng vẻ của em, mặc gọn gàng sạch sẽ, nụ cười đó cũng sạch sẽ, em khi đó rất đẹp.....và rồi em thành vợ của anh.."

"....Anh.....anh nghĩ từ lúc đó trong lòng anh đã có em, nhưng anh lại vô cùng đáng chết mà không biết rằng, anh đã vô tình làm tổn thương em sâu sắc từ dạo đó. Anh cho rằng chỉ cần nắm quyền thế lớn nhất, anh liền có thể giữ em lại, anh thật sự không biết....yêu một người không phải chỉ là bên ngoài, mà là phải ở trong tim."

Diệp Thành cứ thế liều mình mà đào bới lại, nhớ lại, nhớ đến dáng vẻ ôn nhu mở rộng nội tâm của Từ Lạc nằm sâu trong trí nhớ của mình, bất giác hai hốc mắt anh đỏ lên, cay xè...nghẹn ngào, "Lạc Lạc, anh biết, 5 năm kia, nhất định là lạnh nhất, dài dẵng nhất, em đau đớn 5 năm, chịue cùng cực tâm can dày vò vì thương tổn 5 năm, anh hiện tại.....hiện tại, có thể cảm nhận được cái cảm giác giống em khi đó rồi...."

Anh lại nức lên, "anh đã từng cho rằng, tình yêu của em là bình thường nhất, không có gì ấn tượng thu hút nhất, bởi vì anh ngu ngốc mà không cảm nhận được. Nhưng mà hiện giờ anh đã biết rồi, em giống như không khí của anh vậy." Diệp Thành tự giễu cười cay đắng một tiếng, mùi rượu nồng nặc, nói tiếp, "em như khí ôxi vậy, bình thường đều không nhìn được, không sờ được nhưng vô tình nếu mất đi, sẽ đau khổ mà chết."

Nước mắt từ trong hốc mắt của Diệp Thành rơi ra, trượt dài trên gò má, nó nóng ấm, nhưng ngay cả bản thân Diệp Thành cũng không nhận ta, anh lần đầu tiên đã khóc. "Anh yêu em, nhưng lâu như thế, anh mới phát hiện, em có phải thất vọng về anh lắm không?"

Diệp Thành hận không thể cho mình mấy cái đấm, thanh âm của anh mang theo tiếng khóc nghẹn ngào, "tất cả, đều là lỗi của anh, là do anh...nhưng mà Lạc Lạc à, nếu em vẫn còn một chút quan tâm anh, em có thể đáp lại anh không? Một chút thôi, chỉ một chút thôi là được rồi...!"

Bên trong cửa, vẫn là an tĩnh đến sợ hãi.

" Chỉ một câu thôi, được không? Em nói với anh đi, một câu thôi cũng được.....chỉ một câu thôi....nhé..."

Vẫn là không có âm thanh nào hồi đáp.

" Lạc Lạc....em...em....thật không muốn để ý đến anh nữa sao? Haha...." Anh cười nhưng nước mắt vẫn tuôn, "xem....ra...là anh đã yêu cầu quá xa vời rồi."

Diệp Thành suy sụp chán nản, cầm chai rượu, tay kia lau đi nước mắt hối hận cũng như thất vọng, thân hình cường tráng hơi lung lay, đi về phía cửa phòng của mình.

Từ Lạc không muốn phản hồi với anh, anh còn làm gì được đây, anh cho dù lúc này đau khổ tột cùng, vô trợ đến chết, thì cũng là do chính bản thân anh tạo nghiệt, Diệp Thành cười khổ, cay đắng, nhắm mắt lại, quyết định rời khỏi, nhưng ngay lúc anh định rời đi, bước chân anh bỗng nhiên khựng lại.

"Cạch, cạch. "

Mắt Diệp Thành nhất thời mở to, trái tim đập lên cuồng loạn.

Anh nghe thấy tiếng Từ Lạc mở chốt cửa. một khắc đó, phát ra một tiếng vang vô cùng nhẹ nhàng....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »