Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6407 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 133
chỉ cần em trở về, mọi thứ anh đều chấp nhận

❊ ❊ ❊

Trong phòng khám gấp của bệnh viện, chân và đầu của Từ Lạc đều bị quấn một lớp băng gạc bằng vải xô dày cộm.

"Đã ổn rồi." Bác sĩ vừa gõ bàn phím kê đơn cho Từ Lạc, vừa đẩy mắt kính lên sống mũi, nghiêm túc nói. " Rất may là đến kịp thời, xương không bị tổn thương, chỉ là vấn đề gân và cơ bắp. Sau khi tiêu độc băng bó, cũng không cần nằm viện, tu dưỡng một chút là được."

Mùi thuốc tiêu độc thoảng thoảng trong không khí. Từ Lạc hít sâu, "cảm ơn bác sĩ."

"Ừm." Bác sĩ lấy mắt kính xuống đặt một bên, nói tiếp, "nhớ đó, khoảng thời gian này, đi lại ít. Bảo người nhà hoặc bạn của cô, dìu cõng cô đi nhiều, đừng làm cho vết thương nặng thêm."

Từ Lạc còn chưa trả lời, Diệp Thành ở một bên đã nghiêm túc gật đầu. "Được, tôi hiểu rồi, có còn phải chú ý gì khác nữa không?"

"Những điểm chú ý khác tôi đã bổ xung vào đơn thuốc rồi, cậu cứ xem trong đó là được." Bác sĩ đáp lời với Diệp Thành.

Hai người tạm biệt bác sĩ xong, liền ra khỏi phòng khám.

Diệp Thành nhìn bộ dạng đáng thương của Từ Lạc bị cuốn vải băng cả mấy chỗ, tâm anh cũng đau, liền nói, "nào, lên đây, anh cõng em về."

Từ Lạc vốn không muốn để anh cõng cô, nhưng vừa nghĩ đến dặn dò của bác sĩ khi nãy, cũng không còn cách nào.

Ở đây, muộn như vậy, ngoài bác sĩ trực ban, chỉ còn có mỗi Diệp Thành, thật sự không còn ai khác có thể làm ** li cho cô.

Diệp Thành đã khom ngồi xuống trước mặt cô, anh nói, "lên anh cõng."

Hai tay Từ Lạc quơ lên, ôm lấy cổ Diệp Thành, nhanh chóng được anh cõng trên lưng.

Tư thế cực kỳ thân mật.

Hai người cứ như vậy một dạng thân mật mà đi tới dưới tầng trệt của bệnh viện. Diệp Thành mở cửa xe, đặt Từ Lạc ngồi vào ghế sau xe. Từ Lạc nhẹ nhàng ho khan một tiếng, giản lược kể chuyện của mình một lần.

Diệp Thành cũng không nói thêm gì, hai người trong trầm mặc mà về đến nhà trọ.

Từ Lạc ôm cún bông, trong lòng có chút lo lắng, " sau khi hết thuốc mê, tôi phải mang nó đến bệnh viện thú y nữa, mong là nó đừng có mắc bệnh gì thì tốt."

"Ừ." Diệp Thành gật gật đầu, xoay người ngồi xuống bên cạnh Từ Lạc, đặt chân cô lên đùi của mình, nhìn chỗ quấn vải băng bên trên, khẽ cau mày. Hồi lâu, anh mới ngẩng đầu, nhưng mày kiếm vẫn nhíu chặt lại với nhau, "khoảng thời gian này, cùng anh về căn hộ ở chung tâm thành phố đi."

Từ Lạc trầm mặc, không nói chuyện.

" An ninh ở khu vực này, em cũng thấy rồi đấy, không an toàn chút nào, em bây giờ cũng cần có người chăm sóc, không phải sao?"

Diệp Thành vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa bóp chân cho Từ Lạc, trong ánh mắt của anh vừa là âu lo, vừa là mong đợi. Anh nói tiếp, " chỗ anh ở, vừa gần quán em, cũng gần công ty của anh, qua lại đều thuận tiện, anh có thể chăm sóc tốt cho em."

Từ Lạc hất đầu sang chỗ khác, một dạng không để ý.

Diệp Thành thở dài, "Hơn nữa, cho dù em không nghĩ cho mình, thì cũng phải nghĩ cho Lạc Thiên một chút, hoàn cảnh như vậy, tai họa ngầm lúc nào không hay. Từ Lạc à, anh biết em không thích anh cứ ngày đến gần em thêm, không muốn nhận thêm lòng tốt của anh, hay là.....hay là coi như anh cho em thuê nhà, tiền nước, tiền điện mỗi tháng anh đều sẽ lấy theo đúng giá thị trường, như vậy...như vậy em có thể an tâm rồi chứ?"

Từ Lạc nhìn ánh mắt gần như là cầu xin của Diệp Thành, trong lòng cô có chút xoắn xuýt.

Nói thực thì, xảy ra loại chuyện như đêm nay, cô quả thực không hề muốn ở đây lâu dài chút nào.

Nhưng cô lại vẫn chưa tìm được một căn nhà tốt phù hợp, trước mắt xem ra, đề nghị mà Diệp Thành đề xuất, cực kỳ có sức hấp dẫn.

Diệp Thành nhìn sắc mặt thay đổi của Từ Lạc, cắn răng, suýt nữa thậm chí muốn quỳ xuống, "Từ Lạc, em coi như anh cầu xin em được không? Tình hình chân em bây giờ không cho phép cậy mạnh nữa. Anh xin em, em có thể cậy mạnh ở đâu cũng được, nhưng em có thể đừng lấy thân thể mình ra hành hạ anh được không?"

Từ Lạc nhìn Diệp Thành, "tôi hành hạ anh thế nào?"

Diệp Thành thở dài, nắm chặt bàn tay của Từ Lạc, anh nói, "đồ ngốc, lúc nhìn thấy em để thân thể mình xảy ra chuyện, anh nói thật, nó đau như đâm một dao vào trong lòng anh vậy. Em có hiểu không?"

Từ Lạc nhìn ánh mắt chân thành của Diệp Thành, cổ họng có chút khát khô, đau rát.

Diệp Thành nhìn Từ Lạc giống như là cầu xin nói : "Lạc Lạc, anh xin em! Anh biết, hiện tại em làm gì, anh cũng đều không có tư cách can thiệp vào, nhưng tình hình của em hiện tại, em còn muốn quật cường, em đây không phải cố tình muốn anh đau lòng chết sao? Nghe anh một lần, anh không cầu gì khác, em chỉ nghe anh một lần thôi được không?"

Từ Lạc trầm mặc hồi lâu, bình thản nói. "Nếu vậy, tôi một mình một phòng, không ở cùng phòng với anh."

"Được, được, được." Diệp Thành gật đầu lia lịa, chỉ cần Từ Lạc đồng ý tạm thời về nơi anh ở, để anh có thể chăm sóc cho cô, thì mặc kệ là điều kiện gì, anh đều sẽ đồng ý ngàn vạn lần. Anh vii mừng nói tiếp, " tiền thuê nhà, mỗi tháng em sẽ đóng một lần, chúng ta chính là chủ thuê và người thuê bình thường, không liên quan đến bất cứ phương diện nào khác, Lạc Lạc, em có thể an tâm chưa?"

Từ Lạc khẽ mấp máy miệng, nhìn bộ dạng lo lắng đến khóc của Diệp Thành, không nói ra được gì nữa.

Trong lúc vô tình, cô dường như đã sắp không nhận ra Diệp Thành nữa.

Diệp Thành của trước kia, đâu sẽ như hiện tại, cơ hồ sắp quỳ trước mặt cô, gọi tên Lạc Lạc thân thuộc của mình, xin mình quay về?

Điên rồi phải không, thằng cha này.

Cún bông ở một bên, dần hết thuốc mê, âu âu một tiếng, Từ Lạc vội ôm nó lên, nhìn Diệp Thành nói, " giúp tôi một việc, cùng tôi đến bệnh viện thú cưng."

Diệp Thành đương nhiên là không từ chối. Trực tiếp cõng Từ Lạc đang ôm chú cún lên lưng anh, anh nói, " Lạc Lạc à, chỉ cần em vẫn bằng lòng để anh chăm sóc cho em, anh có thể xử lí thỏa đáng mọi thứ cho em."

Từ Lạc không nói thêm, xem như là đồng ý. Diệp Thành gọi điện cho Hoàng Hiếu, xắp xếp cho con trai đâu đấy. Rồi mới đưa vợ đến bệnh viện thú cưng.

Trong tim anh, vừa thở phào, vừa như nở hoa. Chỉ cần cô đồng ý về ở gần bên anh, thì trả giá bằng bất cứ cái gì, anh đều bằng lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »