Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6331 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 171
lại được ôm vợ ngủ mỗi đêm

❊ ❊ ❊

Không khí trong phòng trở nên ám muội.

Diệp Thành cứ thế ôm vợ, thì thào bao lời muốn nói trong lòng cho cô nghe. Từ Lạc nghe anh nói, cảm xúc cũng thay đổi theo.

Hồi lâu mới lên tiếng, "được rồi, đừng có thả thính nữa, mau ngủ."

Đoạn cô nằm xuống, kéo chăn, cả người quấn chăn kín mít. Diệp Thành nhìn bộ dạng vùi người trong chăn của Từ Lạc như đà điểu ngứa răng.

Anh ôm cả người lẫn chăn, áp người gần hơn chút nữa, "sau này, em mãi mãi ở đây, hai ta ở chung một nhà, ngủ chung một giường, em đừng có đi nữa được không?" Lời nói này có bao nhiêu là tha thiết.

Từ Lạc ở trong chăn ho khan một tiếng. "Chẳng phải đồng ý với anh rồi còn gì, hỏi hỏi hỏi, anh là máy lặp lại hả?"

Diệp Thành cười cười đáp: "Mỗi một lần nghe thấy đáp án khẳng định của em, trong lòng anh lại kích động một lần."

"Đồ đáng ghét này." Cả người Từ Lạc quấn chăn, giống như con sâu to cử động, bỗng nhiên ngồi bật dậy, liếc qua Diệp Thành, "Diệp Thành, cái đó....em chỉ đồng ý chung một giường thôi....còn chuyện kia thì...."

"Chuyện nào?" Diệp Thành tò mò.

"Chính là...." Từ Lạc ấp úng.

Trong lòng Diệp Thành đã rõ cô muốn nói gì, nhưng lại cố ý muốn trêu chọc vợ một chút, "rốt cuộc là chuyện gì?"

"Hứ, đồ tra nam này, anh còn giả bộ thuần khiết," Từ Lạc không vui cáu giận, "là quan hệ tình dục, quan hệ vợ chồng ấy, biết chưa?"

Cô hừ lạnh một tiếng, "em nói là tha thứ cho anh, nhưng mà vẫn chưa có suy nghĩ sẽ có chuyện kia với anh đâu, cho dù chung giường, nhưng vẫn phải có ranh rới."

Diệp Thành đương nhiên biết, hiểu rõ, việc Từ Lạc chịu ngủ trên cùng một giường với anh, đã là một bước tiến triển dài rồi.

Còn muốn thêm một bước thân mật hơn nữa trên thân thể, tạm thời vẫn chưa thể được.

Anh ôm cô, vỗ nhẹ sau lưng, "anh biết, nên là anh không có ép em, em yên tâm."

Từ Lạc đưa lưng về phía anh, cười khúc khích châm chọc: "Vậy ban nãy, anh nói xem, lúc anh đè trên người em, phía dưới anh gồ lên cái gì? Đừng nói với em là, khi không, nó cũng tự dưng biết chào cờ nhé."

Diệp Thành chợt đỏ mặt, lúng túng ho khan một tiếng.

Biết làm sao được, anh là đàn ông, ôm vợ ngủ, lại chính là ôm người mình yêu nhất, khó tránh khỏi sẽ sinh ra xúc động phản ứng đến vậy.

Mặc dù anh vẫn kiềm chế, nhưng không thể không nói, phản ứng sinh lý mãnh liệt của anh cứ kêu gào không ngừng, anh thật sự muốn Từ Lạc, muốn thân mật với cô, cho dù là từ thâm tâm, hay tiếp xúc thân thể.

"Vậy anh vào phòng rửa tay giải quyết?" Diệp Thành làm bộ muốn từ trên giường rời dậy.

Từ Lạc day day trán, "thôi đi, giằng co mãi, mau ngủ đi, dù sao thì, sáng mai dậy, chỗ đấy của anh vẫn là dựng lên, sáng lên, tối lên, em cũng không quản."

Nghe xong lời này, Diệp Thành mới trở lại trong chăn ngủ.

Anh nhìn Từ Lạc bên cạnh, tâm lại ngưa ngứa, vươn tay kéo người qua, nhét chặt vào trong lồng ngực săn chắc của mình.

Thế này mới được chứ. Trong lòng Diệp Thành rất thỏa mãn.

Anh tận lực nhẫn nhịn xuống dục vọng của bản thân, nhưng khổ nỗi, hơi thở dễ ngửi, hương thơm sạch sẽ trên người Từ Lạc lại cứ kích thích thần kinh của anh.

Thật chết tiệt mà. Làm sao mà qua được.

Qua lúc lâu sau, anh thở dài nhìn Từ Lạc trong ngực mình, nhẹ giọng nói: "Lạc Lạc, em ngủ chưa?"

"Chưa, anh định làm gì?" Từ Lạc hung dữ.

"Có thể cho anh hôn em chúc ngủ ngon không?" Diệp Thành dè dặt đề xuất một thỉnh cầu.

Từ Lạc xùy một tiếng, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt mong đợi mang theo lửa nóng của Diệp Thành.

Cô mắng: "Thật là, họ Diệp anh quả nhiên là tinh anh thương mại á, giờ còn học được một vốn bốn lời, được đằng chân lên đằng đầu, được voi đòi tiên, lòng tham không đáy, tỉ năm không đổi?" Diệp Thành nhìn khuôn mặt trắng noãn của Từ Lạc được ánh sáng nhu hòa chiếu lên, nhất thời nhịn không được, cúi đầu hôn sâu lên làn da mặt mịn màng một cái.

Từ Lạc rõ là thấy phiền, nhưng cô lại không nỡ phản kháng.

Một nụ hôn vừa ướt nóng, vừa động tình.

Tưởng như vậy là qua, ai mà ngờ, sau khi hôn xong, Diệp Thành những tưởng anh sẽ ngủ được, nhưng trái lại, chỗ kia của anh lại phản ứng còn lớn hơn, thật sự không xong. Anh đành phải buông cô ra, "anh đi rửa tay chút, em ngủ trước đi."

Dứt lời, vội vàng xuống giường, đi vào phòng rửa tay, thật là, cứ kiểu này, anh làm sao chịu nổi, vợ của anh cũng thật biết hành hạ mà.

Diệp Thành ở trong phòng rửa tay, dùng tay mình giải quyết một hồi, trong lúc đó, ở trong đầu anh, liên tục quay cuồng xuất hiện hình ảnh anh và Từ Lạc từng triền miên trước đây.

Thân thể trắng nõn, mảnh khảnh mê người của Từ Lạc lúc cởi bỏ áo váy, làn da mịn màng, trắng hồng ửng lên lúc động tình với anh, sắc mặt và biểu cảm lúc hãm sâu trong dục vọng kia, tiếng rên rĩ khe khẽ của cô khi bị anh mạnh mẽ chiếm bá kia có bao nhiêu là mê người...... Anh càng nghĩ đến càng cảm thấy trong lòng như có mồi lửa nóng thiêu đốt, đợi đến khi rốt cuộc ngọn lửa thiêu này qua đi, anh mới xử lý xong, từ phòng rửa tay đi ra, trở lại giường.

Thời gian hơi lâu, trở lại thì Từ Lạc ở trên giường đã sớm ngủ mất.

Tiếng hô hấp của cô nhàn nhạt, khiến Diệp Thành không khỏi cam lòng, anh cẩn thận không gây ra động tĩnh lớn, tránh đánh thức vợ mình.

Anh nhẹ nhàng vén chăn chui vào nằm gần cô, Từ Lạc theo bản năng trở mình, bất giác xoay người, ôm lấy cục ấm áp to lớn bên cạnh, ngủ say hơn. Diệp Thành bị cô ôm bất ngờ, cười đến ngọt ngào thỏa mãn, thuận thế ôm người vào ngực thật chặt, thở phào một hơi.

Cuối cùng, sau một thời gian dài, anh lại có thể ôm vợ để ngủ mỗi đêm được rồi....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »