Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6345 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 132
đừng sợ!! có anh ở đây rồi!

❊ ❊ ❊

Sau tiếng quát của Từ Lạc.

Bên ngoài không có tiếng trả lời, giống như tất cả đều đột nhiên dừng lại.

Dự cảm nguy hiểm tột cùng vọt lên ngày một nhiều trong lòng Từ Lạc. Cô vừa rón rén đi ra ngoài, giẫm lên mặt thảm thềm, vừa suy nghĩ cấp tốc tự hỏi.

Linh quanh xoay chuyển, cô đột nhiên nghĩ chiều hôm nay, sau khi vào cửa, thấy trên tường có vết khắc.

Trên tay Từ Lạc lập tức thấm ra mồ hôi lạnh.

Những dấu vết kia, hoàn toàn không phải là trẻ con vẽ nguệch ngoạc, trong đó có lẽ là kí hiệu, là kí hiệu của tên trộm nào đó đã đánh dấu.

Không sai, cô ra nước ngoài nhiều ngày như vậy, trong phòng cô ở vốn không có ai, biện pháp bảo vệ trong khu nhà lại không đủ hoàn thiện, nhất định là, phòng của cô đã bị trộm theo dõi.

Từ Lạc im lặng cầm lấy cây chổi cán gỗ treo bêm cạnh tay cô, cẩn thận nép sát tường đi ra.

Nương theo ánh sáng của trăng bên ngoài cộng thêm ánh đèn ngủ lờ mờ, quả nhiên có một bóng người đen kịt, đang nhẹ nhàng đi về phía cửa. Mà trong tay người kia, có máy tính, điện thoại dự phòng của Từ Lạc, còn có.....

Còn có cún bông!

Lúc này, cả người con chó nhỏ bị treo ngược, cả người nó không động đậy, như là bị đánh thuốc mê. Lúc đi qua chỗ ánh trăng soi sáng, Từ Lạc chỉ nhìn thấy miệng nó phản quang, giống như là bị trùm miếng đề phòng kêu gào.

Lúc trước, khi đi khám thú y cho cún bông, bác sĩ thú y từng nói, cún bông là dạng chó kiểng gần như loài BaBiLon. Lông trắng lại càng quý hiếm. Trên thị trường muốn mua một con cún như vậy, phải tốn không ít tiền.

Tên trộm này, nhất định đã tra xét hết, còn chuẩn bị đủ bộ đồ trộm chó, thuốc mê, chỉ chờ ra tay.

Nếu như đồ khác bị trộm, Từ Lạc sẽ vì an toàn của mình, giữ bình tĩnh trước, chờ tên trộm đi sẽ nhanh chóng báo cảnh sát. Nhưng, lúc này, bị tên trộm kia cầm tay cưỡng ép mang đi là cún bông của cô.

Cô tuyệt đối không cho phép cún bông bị mang đi như vậy!

Quyết không thể trơ mắt nhìn như vậy! Cô cắn răng, một bên siết chặt cây chổi cán gỗ, một bên lặng lẽ từ bên tủ quầy cầm lấy một cái cốc thủy tinh. Cô đứng trong bóng tối, nhắm ngay tên trộm sắp sửa đi đến cửa, cổ tay cử động, chiếc cốc thủy tinh kia bay mạnh đi, kêu bịch một tiếng, nện đúng vào gáy tên trộm kia.

Tên trộm kia kêu đau một tiếng, nhanh chóng xoay người lại, dùng ánh mắt cực kì âm u khủng bố nhìn chằm chằm vào mảnh tối om chỗ Từ Lack ẩn thân, hắn quát, "ra ngoài!!"

Từ Lạc nhìn ánh mắt giống như bọn liều chết của tên trộm nhìn đến da đầu tê rần, cô linh quang chợt lóe, nhanh chóng cầm điện thoại của mình, mở audio file âm thanh ra, sau đó nhét điện thoại vào chỗ khá xa.

Làm xong những thứ này, cô ngẩng đầu lại nhìn.

Tên trộm đã nhe răng cười đứng cách cô không xa. Đôi mắt cực kỳ âm u kia, giống như ác quỷ gắt gao nhìn chằm chằm Từ Lạc.

Trong lòng Từ Lạc cố giữ bình tĩnh, ngữ khí cố gắng thật bình thản, "mày đặt đồ lại chỗ cũ, tao không truy cứu, cũng không báo cảnh sát, tao bảo đảm với mày."

Tên trộm kia vẫn như khúc gỗ, không chút phản ứng. Ngược lại, lại từng bước, từng bước đi về phía Từ Lạc.

Từ Lạc thấy hắn đi từng phía về phía mình, trái tim đập thình thịch cực nhanh, nhưng khi lúc tên trộm vừa đi tới đúng tầm công kích của Từ Lạc, cô nhanh chóng vung cây chổi cán gỗ tới, ném mạnh về phía trước.

Tên trộm kia lại không ngờ tới người này vậy mà động tác nhanh nhẹn như vậy, chủ động hét lên, lập tức cũng chấn động, móc cây gậy vung bằng thép ra, đánh mạnh lên.

Một cây chổi cán gỗ đụng vào một cây gậy bằng thép va chạm vào nhau, kêu một tiếng rõ to, nặng nề.

Từ Lạc vốn là người học võ, nhưng cô dù sao cũng là phụ nữ, lại vừa sanh xong không bao lâu, căn bản sẽ thua tên trộm kia, đánh vài quyền sẽ thua thế, ngay khi hắn ta lao tới định cưỡng chế cô, thì tiếng còi báo động đột nhiên vang lên.

Tên trộm nhất thời run rẩy khắp người, giống như phản xạ có điều kiện quẳng vật trên tay hắn xuống, theo bản năng, co cẳng chạy ra bên ngoài.

Từ Lạc mắt thấy tên trộm bỏ lại toàn bộ cả cún bông lẫn máy tính và điện thoại dự phòng, một mình hoảng hốt chạy trốn ra bên ngoài, thì trong lòng cô mới thở phào. Cô lấy điện thoại ở chỗ lúc nãy đã giấu, điện thoại lúc này vẫn không ngừng phát ra tiếng còi cảnh sát bén nhọn chói tai.

Cô bật hết đèn trong phòng lên, xác nhận một lần, đặt cún bông trên sofa nhỏ, cô từ từ đi ra bên ngoài, trái tim siết chặt.

Cửa mở ra, khoá có dấu vết bị cạy mở, cô đến bên ngoài cửa, đứng ở khúc rẽ cầu thang xác nhận.

Hẳn là âm thanh trong điện thoại kia đã doạn người bỏ chạy.

Cô thở dài nhẹ nhõm. Nhấc chân đi lên tầng, trên bắp đùi truyền đến từng cơn đau đớn.

Hẳn là lúc nãy va chạm với tên trộm, bất cẩn bị hắn đánh trúng, khả năng là bầm tím rồi đi. Cô nghĩ.

Cô hao hết khí lực đi lên tầng trở lại, nhưng từng cơn đau đớn bén nhọn lại truyền đến, dưới chân bỗng trơn trượt, thăng bằng cũng mất đi khống chế, cả người lăn mạnh từ trên cầu thang xuống.

Bỗng chốc đau đớn kịch liệt lan toả ra trên người.

Trong miệng Từ Lạc hít sâu một hơi lạnh, đưa tay sờ sờ, máu tươi đầm đìa.

Gần 1 giờ sáng, hành lang dưới cầu thang đã sớm không có người, vì vậy, căn bản không một ai có thể phát hiện Từ Lạc hiện tại nằm trên mặt đất không thể động đậy, máu tươi cũng chảy ròng ròng.

Đầu óc cô mơ mơ màng màng, hai tay nhưng vẫn cố gắng muốn chống xuống bò dậy từ trên mặt sàn nhà, gọi cuộc điện thoại cầu cứu cho mình.

Đúng lúc đó, một trận âm thanh tiếng giày da giẫm vững vàng trên mặt sàn nhà vang lên trong hành lang yên tĩnh.

Đầu óc Từ Lạc hỗn loạn, chỉ nghe thấy một giọng nam vô cùng trầm ấm, nhưng lại chứa đầy hoảng hốt vang lên bên tai.

" Lạc Lạc, Lạc Lạc em sao rồi?"

Từ Lạc không nói chuyện được, đau đến hít khí mãi.

Giọng nói kia vẫn không ngừng hoảng hốt, "đừng sợ, có anh ở đây rồi! Anh bây giờ đưa em đến bệnh viện....em nhất định đừng sợ."

Từ Lạc đầu óc dần chìm vào hôn mê, trong đầu duy nhất nghĩ đến, thanh âm trầm ấm kia, có lẽ chính là Diệp Thành chăng?

Chắc chắn là anh rồi đi. Cô duy chỉ nghĩ được mỗi một điều duy nhất đó mà thôi, đó là người đang lo lắng cho cô không ai khác chính là chồng cũ của cô....

"Là Diệp Thành.....Diệp Thành.....:Từ Lạc mấp máy môi mà lẩm bẩm, rồi chìm vào hôn mê....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »