Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6379 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 138
pháo hoa rực rỡ trong tim

❊ ❊ ❊

Diệp trạch.

Từ Lạc và Diệp Thành chính thức ký hợp đồng ở thuê.

Ký vừa xong, Từ Lạc trực tiếp từ tài khoản của mình trả tiền thuê nhà và phí tài sản hai tháng cho Diệp Thành. Diệp Thành nhìn ghi chép chuyển khoản thông báo trên điện thoại, trong lòng không có tư vị cho lắm.

Nhưng bất luận thế nào, khuyên được vợ quay về, đã coi như là một bước tiến quan trọng nhất trong hành trình theo đuổi vợ lần này rồi. Diệp Thành thở dài mà nghĩ.

Ngày đầu tiên quay về Diệp trạch, Diệp Thành bận trước bận sau, anh làm tất cả dọn dẹp phòng ốc, còn hơn là đón năm mới, làm gần một ngày, cuối cùng cũng dọn gần hết đồ xong.

Bản thân Từ Lạc cũng mệt lả, đêm khuya mệt mỏi ngồi liệt trên giường, nhắm mắt ngả xuống giường lâm vào giấc ngủ nặng nề.

Đánh thức cô chính là tiếng khóc của con trai Diệp Lạc Thiên.

Cô vất vả mở mắt, đầu óc vẫn mơ mơ màng màng, nhưng thân thể đã phản ứng run lên theo bản năng. Cô vén chăn, muốn xuống giường ôm nhóc con Lạc Thiên, dỗ nhóc ngừng khóc.

Nhưng là vừa đặt chân xuống đất, một cỗ đau bứt rứt tê tái từ chân truyền thẳng đến não, đau đến mức cô giật mình, không nhịn được mà kêu lên một tiếng.

Cô quên mất, hiện tại mình bây giờ vẫn là một con què.

Từ Lạc lò dò một chân nhảy tới trước giường sơ sinh của Diệp Lạc Thiên, nhìn nhóc con không nghe lời này, hận không thể đánh mông nhỏ của nhóc.

Cô vừa ôm lấy con trai, cửa liền bị gõ hai tiếng, bên ngoài vang lên tiếng Diệp Thành, "Từ Lạc à, em sao thế?"

Từ Lạc nghĩ chắc do ban nãy, tiếng khóc của Diệp Lạc Thiên đánh thức người kia, lập tức đáp lại một tiếng, "không có gì, con khóc, tôi dỗ thôi."

" Anh có thể vào không?"

Từ Lạc sửng sốt một chút, "anh vào làm gì?"

Cô vừa dứt lời xong câu đó, cửa không khóa đã bị người bên ngoài đẩy vào. Thân ảnh cao to của Diệp Thành đi vào phòng, anh vưag tiến vào, nhìn đến đầu tiên chính là Từ Lạc.

Diệp Thành từ trong tay Từ Lạc ôm lấy Diệp Lạc Thiên, kỹ năng dỗ trẻ con, đối với Diệp Thành mà nói, hiện tại đã tu luyện vô cùng thuần thục đạt đến cảnh giới level Max. Anh ôm con trai vào trong ngực, nhẹ nhàng lắc lư, ánh mắt lại không rời khỏi người Từ Lạc, dịu giọng nói, " con khóc thì để anh trông con cho, vừa nãy, anh nghe thấy tiếng em kêu đau. Có phải tự xuống giường, động đến chân đau đúng không?"

Từ Lạc không nói chuyện, lặng yên nằm trở lại trên giường.

Nhóc con Lạc Thiên được ba dỗ, ngủ cũng nhanh, ba cậu chỉ đưa một xíu, lại dang chân tay mgur mất tiêu.

Diệp Thành nhẹ nhàng đặt con vào giường sơ sinh, ém góc chăn cho con trai. Làm xong tất cả, anh không rời đi, mà ngồi xuống bên cạnh giường Từ Lạc. "Đưa chân cho anh xem sao."

Từ Lạc nhắm mắt lại, " tôi...thật sự không có sao đâu."

Diệp Thành không nghe lời nói dối của cô, dứt khoát trực tiếp duỗi tay đặt chân Từ Lạc lên đùi mình, thở dài nói, "không được cậy mạnh, dù thế nào, cũng phải đợi cho chân em lành hẳn đã, có biết không?"

Từ Lạc dùng gối ôm bịt mặt, không muốn nhìn thấy anh, hồi lâu, mới buồn buồn mở miệng ừ một tiếng.

Đồng hồ trên tường an tĩnh tua thời gian mà qua lại tích tắc, Diệp Thành dựa theo đề nghị của Bác Sĩ, dùn tay nhẹ nhàng xoa bóp mấy chỗ bị thương nhẹ của Từ Lạc. Động tác của anh rất ôn nhu, không hề cảm nhận được chút cảm giác đau, ngược lại khiến Từ Lạc rất thoải mái.

" Thoải mái chút nào không?" Diệp Thành hỏi.

Từ Lạc đặt gối ôm xuống, cô hơi cau mày, "được rồi, tự tôi biết ấn, anh về ngủ đi, không cần phiền giúp tôi đâu."

" Em cứ ngủ đi." Động tác trên tay Diệp Thành không dừng lại, anh tiếp lời, " không cần để ý đến anh đâu, anh phải ấn giúp em như vậy, thì anh mới có thể yên tâm được."

Từ Lạc muốn thu chân lại, nhưng Diệp Thành lại không cho cô phản đối, cô nổi cáu, "bảo anh về, thì anh về đi, ngoan cố?"

" Lạc Lạc à," Diệp Thành thở dài, ánh mắt tràn đầy hối hận và yêu thương kia, nhìn thẳng vào Từ Lạc, "anh đã nói trước với em rồi mà, trước đây, anh không hiểu được nội tâm của mình, cho nên để lỡ mất em, nhưng mà hiện tại....anh biết, anh thực sự rất yêu em, cho nên anh muốn dùng tất cả của anh đối tốt với em, em hiểu không?"

"Rất yêu sao?" Từ Lạc kinh ngạc cau mày, trong ánh mắt xoẹt qua một tia phức tạp, " anh có biết yêu là gì không? Ở đó mà lải nhải nói yêu?"

" Anh biết." Biểu cảm Diệp Thành vô cùng kiên định, "ngay từ cái ngày em sinh con, ở cửa phòng giải phẫu, anh liền hiểu."

Từ Lạc nhìn ánh mắt kiên định của Diệp Thành, cổ họng bỗng nghẹn lại, không thể nói được.

" Anh yêu em, không mang theo bất kỳ mục đích nào cả." Ngữ khí của Diệp Thành vô cùng bình thường, nhưng đủ khuấy lên một ngọn sóng lớn ở trong tâm Từ Lạc, "Lúc ở bệnh viện, một khắc đó, em có thể bình an ra khỏi phòng mổ, anh đã quyết định, mặc kệ em muốn coi thường hay chê bai căm hận anh thế nào cũng được, anh cũng phải cướp em trở lại."

Từ Lạc nhìn dáng vẻ của Diệp Thành, trong lòng lộp độp rung động.

Diệp Thành cười khổ nói, " là thật đó, cái khác em có thể không tin, duy nhất chỉ có điều này, Lạc Lạc, anh nói chính là thật."

Từ Lạc hất mặt đi, không muốn nhìn anh, cô sợ mình động lòng.

Diệp Thành thấy cô quay đầu, cũng chỉ có thể khổ sở cười một cái, đặt tầm mắt lên chân Từ Lạc, tiếp tục xoa chân vừa lực cho cô.

Hồi lâu, lúc Diệp Thành cho rằng Từ Lạc đã ngủ rồi, ai mà ngờ, đột nhiên cái gối ôm trong nguvjw Từ Lạc bay tới đập trên người Diệp Thành, Từ Lạc mắng, "tên ngu anh, anh bây giờ muốn gì hả, ở chỗ tôi cứ phiền phiền, anh biết anh làm gì không hả?"

Diệp Thành hơi sửng sốt một chút, "anh biết anh đang làm gì, anh đang theo đuổi lại em, đợi em cho anh một cơ hội."

Từ Lạc túm lấy cái gối khác, lại đánh lên người Diệp Thành, gối ôm rất mềm, dù đánh không đau chút nào, nhưng lại khiến tim anh níu lại, Từ Lạc lớn tiếng, " anh bây giờ đối tốt với tôi mà làm gì, anh nịnh nọt tôi, tốt với tôi? Tại sao trước kia, anh không thể sớm hơn vài năm mà yêu thương, quý trọng tôi đi, tại sao cứ phải để đến lúc tôi rơi vào tuyệt vọng, phải để đến lúc tôi chán ghét anh, quyết định rời xa anh, thì anh lại đối tốt với tôi? Diệp Thành khốn kiếp, anh là tên ngốc, là tên đại ngốc.

Từ Lặc mắng anh tới hai mắt cô cũng đỏ lên, ủy khuất lại phút chốc dâng lên trong lòng.

Diệp Thành mặc cho gối ôm trong tay cô đánh vào người anh, hồi lâu, thế mà trong tim lại nếm trải được mùi vị hạnh phúc, anh cười nói, " Lack Lạc à, em vẫn bằng lòng đánh anh?"

Từ Lạc ngây ngốc, " tôi đánh anh, anh còn vui, anh đừng có ngốc thật nha."

Giọng Diệp Thành nửa vui mừng, nửa run, anh nói, " Em vẫn bằng lòng đánh anh, chứng tỏ em vẫn không có mặc kệ anh, ít ra ở trong tim em, vẫn còn một vị trí nhỏ cho anh, phải không?"

Từ Lạc không còn lời nào để nói, nghiêng người ngủ, miệng lầm bầm, "anh thích nghĩ sao thì nghĩ."

Diệp Thành cười hì hì một tiếng, trong lòng ngập tràn cảm giác ngọt ngào chưa từng có. Thanh âm của anh vui hẳn lên, "mỗi lần em để anh tới gần em thêm một chút, cho dù là ít ỏi thôi, anh cũng cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Anh nói thật đó."

" Được rồi, anh về đi, tôi muốn ngủ." Tù Lạc nhắm mắt chặt lại, đuổi người.

" Anh biết rồi." Diệp Thành gật gật đầu, tay vẫn xoa lên vết bầm trên chân của Từ Lạc, " anh xoa cho em một chút, chờ em ngủ, anh liền đi."

Từ Lạc biết người này chính là ngang bướng cố chấp, nên dứt khoát mặc kệ anh, cô nhắm mắt lại, không nói chuyện nữa.

Hồi lâu sau, xoa bóp chân cho cô xong rồi, anh mới thu tay lại. Nhưng lúc nhìn thấy lông mi Từ Lạc khẽ rung mấy cái, anh biết cô vẫn chưa ngủ.

Nương theo ánh trăng bên ngoài, anh nhìn thấy đôi gò má trắng nõn và góc nghiêng dịu dàng của Từ Lạc. Thật giống như một người sắp chết vì khát, lại được nếm vào một giọt nước mát lạnh, trong lòng anh bất giác dâng lên càng nhiều khát vọng.

Hầu kết anh chuyển động một cái, sau đó do dự mà vươn tay, nhẹ nhàng dùng ngón út thon dài đẹp đẽ của mình, câu lấy ngón út thon nhỏ của Từ Lạc.

Từ Lạc không động đậy, cũng chính là không phản đối.

Cảm giác hạnh phúc trong lòng Diệp Thành vốn chỉ có một chút, nhưng khi ngón út của anh và cô lặng lẽ móc lại với nhau, lúc này trong tim anh hạnh phúc mới triệt để dâng tràn. Trong tim giống như một trời pháo hoa nổ tung rực rỡ, đầy trời, đầy không trung, đầy mặt đất.

Diệp Thành ngồi bên giường rất lâu, một mực mà nhìn ngón út của mình và Từ Lạc móc lại với nhau, anh cười đến ngây ngô.

Tới gần cô ấy, lại tới gần cô ấy thêm một chút rồi.

Anh vẫn chưa bị Từ Lạc phán án tử hình, vậy nên, anh còn có cơ hội.

Chỉ nghĩ như vậy thôi, hạnh phúc cơ hồ đã muốn ngập tràn mà bao phủ lấy anh.

Anh cứ thế mà nhìn Từ Lạc, thấy cô hô hấp nhàn nhạt, hiển nhiên đã trực tiếp đi vào mộng đẹp.

Ém đi góc chăn lại cho cô, trong lòng chợt động, cả người từ từ hướng xuống. Ánh trăng lờ mờ, Diệp Thành ở trên môi Từ Lạc, nhẹ nhàng đáp xuống một nụ hôn.

Cảm giác hôn môi cùng cô, Diệp Thành không biết đã mong nhớ bao lâu. Hôm nay, rốt cục cũng đã có thể thực hiện, anh cảm nhận được, nội tâm khô cằn bấy lâu của mình, giống như nghênh đón được một cơn mưa rào đầu hạ, dễ chịu đến không thể tả.

Anh đứng dậy, nhìn Từ Lạc đã ngủ, thỏa mãn mà mang theo một nụ cười ôn nhu, lặng lẽ nói, "Lạc Lạc, vợ yêu của anh.....ngủ ngon nhé!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »