Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6363 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 142
em vẫn còn có anh

❊ ❊ ❊

Từ mấy ngày sau đó, Diệp Thành bỗng phát hiện Từ Lạc từng ngày trở nên uất ức.

Cô thường ôm nhóc con Diệp Lạc Thiên thất thần, mắt không có chútt tiêu cự, trỗng rỗng nhìn nơi nào đó. Hoặc là ngẩng đầu nhìn bầu trời, âm u trong trẻo biến đổi, không có bất kỳ biểu cảm gì, cả người tràn đầy kháng cự.

Diệp Thành đương nhiên lo lắng, nhưng anh không dám hỏi thẳng Từ Lạc. Sợ lại đâm vào trái tim cô. Anh đành phải hỏi bóng hỏi gió tìm Lương Minh Phương, tìm Lộ Hà để moi móc thông tin, nhưng cũng là không có kết quả, cuối cùng nghĩ đến Lục Hoành ở bệnh viện dinh dưỡng, anh mới nhờ mấy tầng quan hệ mà tìm Lục Hoành.

Hỏi ra mới biết được, hóa ra có một giáo viên đối xử với Từ Lạc vô cùng tốt, ông ấy đã qua đời, sắp tới sẽ tổ chức tang lễ.

Anh vừa suy nghĩ chút, liền biết nguyên nhân vì sao Từ Lạc sa sút.

Từ Lạc của anh chính là như vậy, cô đi cả môtu con đường dài, nhưng suốt chặng đường vốn là bụi gai bao quanh, sườn dốc lại nguy hiểm tràn lan. Cuộc đời của cô giống như đêm tối cô đơn, lạnh lẽo dài dằng dặc. Mỗi một người đã buông ra chút thiện ý với cô, đã trở thành động lực và để cứu giúp cô cố gắng sống tiếp.

Những người đó như nhưng ngôi sao trong đêm tối, để người ta biết rằng, đêm tối thế nào vẫn có ánh sáng mờ nhạt chiếu đến. Cho dù hèn mọn hone nữa, vẫn sẽ có người yêu bạn.

Nhưng điều không thể ngờ tới, đó là những ngôi sao đơn bạc kia, cũng có lúc tối dần đi, bị chìm vào mây mù đen trong đêm.

Rõ ràng từng nhìn thấy ánh sáng, hiện tại lại phải nhìn từng ánh sáng này dần vụt tắt, trở lại đêm tối, cái này càng làm Từ Lạc thêm khổ sở tuyệt vọng.

Đến ngày tang lễ của Thầy Hạo, Diệp Thành cố ý giành ra hẳn một ngày để ở bên cạnh Từ Lạc.

Tang lễ gần bắt đầu, anh mới nói, "Lạc Lạc, chúng ta cùng đi tiễn thầy Hạo đi."

Từ Lạc chợt quay đầu, mắt hơi sưng nhìn Diệp Thành, sau đó lại quay đầu sang nhìn hướng khác, " .....anh....biết rồi sao?"

" Ừ." Diệp Thành nhẹ nhàng ôm cô vào ngực, lần này cô không có từ chối, để cho anh ôm cô. Diệp Thành tiếp lời, " đi tiễn thầy Hạo đoạn đường cuối cùng đi, anh nghĩ ông ấy trên trời có linh thiêng nhất định sẽ rất hãnh diện về những học sinh ưu tú của ông ấy, trong đó có em nữa Lạc Lạc à."

Từ Lạc ngơ tại chỗ một lúc lâu, mới từ từ đứng dậy, " Lạc Thiên đâu rồi?"

" Anh để bác Long chăm sóc nó rồi." Diệp Thành đáp, "xe ở bên dưới rồi, anh ôm em đi xuống."

....

Đợi đến sân tang lễ, bọn Lục Hoành đã sớm chờ ở đó.

Cùng ở tang lễ, còn có mấy bạn học khác đã lâu không gặp. Cha mẹ thầy Hạo vốn mất sớm, vợ thầy cũng sớm kết thúc nhân duyên với thầy mà ở bên người đàn ông khác, ghế người nhà trống rỗng, chỉ có hai con trai của thầy Hạo, tuổi không lớn lắm, ăn mặc giản dị, mạnh mẽ nhịn nước mắt, nén vào đến mắt cũng đỏ.

Từ Lạc đi vào linh đương của thầy Hạo, nhìn dung nhan rất già nua trên di ảnh, giọt nước mắt cứ vậy mà vô thức rơi xuống.

Lời trách mắng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép của thầy Hạo dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, đôi tay của thầy từng nhiều lần lén nhét tiền vào cặp cho học sinh nghèo dường như vẫn hiện lên trước mắt....

Từ Lạc đưa tay lau mắt.

Cô dựa theo chỉ dẫn của mọi người bên cạnh, theo quy trình làm lễ nghi truy điệu truyền thống, Diệp Thành đưa cô rời khỏi linh đường, Từ Lạc bỗng nhiên quay đầu lại.

Cô nhìn đôi mắt của thầy Hạo trong di ảnh, giọt nước mắt rơi xuống, sau đó lẩm bẩm nói, " thầy ơi, em cảm ơn."

Diệp Thành đau lòng lau nước mắt cho cô.

" Cảm ơn thầy," Từ Lạc cúi người thật thấp, "cảm ơn thầy đã theo em đến tận bây giờ."

Theo nghi thức của địa phương, mỗi một thân nhân đến trong linh đường, phải uống một ly rượu trắng nhỏ, để trọn vẹn nghi thức.

Từ Lạc biết tửu lượng của cô kém, nhưng cũng không từ chối, một ngụm uống vào.

Tác dụng của rượu ủ chậm rất lớn, đến lúc tang lễ kết thúc, Từ Lạc cũng lảo đảo ngấm rượu. Diệp Thành cõng người trên lưng, thừa lúc không có ai, lén lút nhét cho hai cậu con trai của thầy Hạo một tấm chi phiếu, sau đó quay đầu đi ra bên ngoài.

Trời cũng tối thui, gió có chút lớn.

Từ Lạc được Diệp Thành cõng, không có chút ý thức, ôm chặt cổ của anh.

Lúc Diệp Thành tưởng người đã ngủ, thì Từ Lạc chợt phát ra thanh âm không rõ, lẩm bẩm, "tại sao, tại sao lại rời đi....?"

" Không đi, không đi." Diệp Thành ngoái cổ lại, "anh không đi, anh ở đây cùng với em, ngoan.''

Nước mắt Từ Lạc lại rơi xuống, cô say mèm, hoàn toàn không phát hiện ra nước mắt của mình, bắt đầu nói loạn, tùy hứng lầm bầm nói, " Diệp Thành, không còn có ai đối xử tốt với em giống như mẹ em nữa, giống thầy Hạo. Ông trời sao cứ lấy đi những thứ trân quý nhất của em...hức hức...cô bắt đầu khóc lớn. " Tại sao...cứ mang họ rời khỏi em?"

Diệp Thành không nói ra lời, nhưng trong lòng lại đau nhói như dao găm cứa qua....

" Có phải em không xứng...?" Từ Lạc dùng tay áo lau đi nước mắt, vẫn uất ức vừa khóc, vừa nói, "Có phải ông trời ghét em, nên sinh ra, em liền không xứng có được một chút ấm áp nào?.."

Tiếng gió vù vù, trên đường rất ít người. Diệp Thành cõng cô đi chầm chậm trên đường.

Tiếng khóc của Từ Lạc đã dần trở nên nức nghẹn nhỏ, Diệp Thành dỏng tai nghe lời mơ hồ của cô, " em rất nhớ bọn họ, nhớ sủi cảo mẹ làm, nhớ dáng vẻ Thầy Hạo nói chuyện, nhớ..."

Diệp Thành đau lòng, sự qua đời của thầy Hạo gần như là một đả kích lớn đối với Từ Lạc. Anh dừng lại, đặt cô ngồi xuống, vệ đá ven đường, khẽ vuốt tóc cho cô, nói, " ngoan, không khóc nữa, em còn có Lạc Thiên, còn có Minh Phương và Lộ Hà.."

Do dự đôi lát, anh thì thầm vào tai cô, " đừng lo lắng nữa, từ giờ trở đi, em vẫn còn có anh ở bên em, mãi mãi ở cùng em....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »