Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6401 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 173
anh ngồi cùng em một lát nhé!

❊ ❊ ❊

Trời vừa về chiều, Diệp Thành quả nhiên lái xe đến cửa quán của Từ Lạc.

Anh trong ánh mắt kinh diễm của Ngọc Thảo, lặng lẽ đi vào quán, thấy Từ Lạc ngồi trên ghế, liền thở phào, "Lạc Lạc, chúng ta đi thôi em."

Từ Lạc cầm lấy một cái túi bên cạnh, bên trong đựng hoa cúc trắng và một ít đồ định mang theo đến mộ.

Diệp Thành rất tự nhiên dắt tay Từ Lạc, Từ Lạc cũng không có ý phản kháng, cô dặn dò Ngọc Thảo mấy câu, rồi cứ như vậy theo tay Diệp Thành đi ra bên ngoài.

Ngọc Thảo và Tú Quỳnh yên lặng nhìn bóng lưng hai vợ chồng họ.

Ngọc Thảo cười trộm nói: "Tui thấy, trải qua khoảng thời gian như vậy, quan hệ của bọn họ hình như tốt hơn nhiều á."

"Xác suất lớn, là quay lại?" Tú Quỳnh tò mò hỏi.

Ngọc Thảo lại lắc lắc đầu, "tôi cảm thấy vẫn là chưa đến giai đoạn đó, tạm thời khả năng ở... giai đoạn khảo nghiệm? Chị Từ Lạc của chúng ta thiếu hụt cảm giác an toàn, làm việc vẫn luôn rất cẩn thận, muốn để chị ấy hoàn toàn giao trái tim ra một lần nữa, tôi cảm thấy Diệp tổng còn phải cố thêm một chút nữa."

Tù Quỳnh ký đầu Ngọc Thảo một cái: "Ài, tui nói bà đó, tiểu thuyết ngôn tình bà viết về chị Từ Lạc, viết đến đâu rồi?"

"Ừ, viết được 3 chương, cảnh giường chiếu của chi Từ và..... Diệp tổng, bà xem không?"

"Haizzz, chị Từ tốt với bà như thế, bà lại ở sau lưng dám viết ngôn tình thịt văn cho chị ấy, thật không biết xấu hổ nha."

Tú Quỳnh mặt hơi đỏ, "lề mề cái giề hả, gửi vào mail cho tui đi, nhanh lên a!"

Cả hai cô nàng ồn ào hết cả một buổi chiều.

....

Từ Lạc bên này, ngồi xe Diệp Thành đến nghĩa trang Yên Sơn.

Xe càng chạy gần đến nghĩa trang Yên Sơn, tâm trạng cô lại càng trùng xuống, nặng nề mấy phần.

Mỗi lần đến ngày dỗ mẹ, cô như cảm thấy trong lòng mình có một tảng đá to lớn nặng trĩu đè ép, trong đầu vẫn luôn thỉnh thoảng vang lên mấy lời dạy kia của mẹ cô.

Chờ đến nơi, Diệp Thành dừng xe, dắt Từ Lạc đi vào bên trong. Mắt Từ Lạc vẫn hơi mờ, nhưng đối với nơi mẹ mình yên nghỉ, cô vẫn nhớ rõ quen thuộc.

Cô đi tới trước bia mộ, trầm mặc một hồi, ôm lấy Diệp Lạc Thiên từ trong tay Diệp Thành, ssu đó nói với Diệp Thành: "Anh đứng bên chỗ xa kia chờ em nhé."

Diệp Thành biết tâm trạng cô không tốt, cho dù rất muốn ở lại bên cạnh cô, nhưng rốt cuộc vẫn đành quay đầu một bước phải nhìn cô ba lần đi xa một chút.

Từ Lạc hít một hơi thật sâu, đặt một bó cúc trắng trước bia mộ.

"Mẹ, con đến thăm mẹ đây." Giọng cô hơi run run, "không chỉ có con, còn có cháu trai mẹ, anh ấy cũng đến thăm mẹ."

Trời dần tối, ánh tà dương tùy ý nhuốm đỏ phía chân trời, ánh sáng đỏ cam ấm áp phát sáng chiếu đầy nền trời và đất, nhìn như mang theo một loại cỗ ấm áp mà ban ngày không có, giống như trong mộng.

Trong nghĩa trang Yên Sơn, gió xuân mang theo chút hơi lạnh của mùa đông vương lại, như sóng biển lướt qua.

Từ Lạc đứng trước bia mộ, ánh mắt cô mơ hồ không nhìn thấy rõ chữ trên bia, nhưng cô biết, mẹ cô đã an nghỉ bên trong.

Cô trầm lặng rất lâu, rốt cuộc đi lên trước hai bước, ngồi xuống sát trước bia mộ.

"Mẹ, mẹ ở bên đó vẫn khỏe chứ?" Từ Lạc nhẹ nhàng hỏi. Gió lại tới thổi lá cây xào xạc giống như một câu trả lời dịu dàng đáp lại.

"Mẹ cũng đi nhiều năm rồi, mẹ có phải cũng đã quên, con trông như thế nào rồi không?" Từ Lạc ôn nhu cười nói, "con xin lỗi, thời gian trước bận bịu, lại có vấn đề với cơ thể, nên không đến thăm mẹ được. Nhưng mà mẹ yên tâm, con bây giờ đã ổn rồi."

Từ Lạc duỗi tay, sờ sờ bia mộ lạnh như băng, "mẹ, mẹ xem, đây chính là cháu trai của mẹ. Nó tên Diệp Lạc Thiên. Con và nó là mẹ con tiền định, hai chúng con có sinh nhật chung một ngày, mẹ nói có trùng hợp không? Mẹ xem mặt nó này, nhìn cái tay nghịch ngợm của nó xem.."

Từ Lạc nhẹ nhàng trêu nhóc con Lạc Thiên, nhìn nhóc con mở miệng ra lại đóng lại, nhẹ giọng u oa.

" Mẹ à, gần đây con gặp phải chút chuyện phiền lòng muốn nói với mẹ."

Từ Lạc dựa lưng vào bia mộ, ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Ánh chiều tà trên không trung chiếu khuôn mặt cô một mảng ánh sáng nhu hòa, ánh mắt cô giống như đầm nước trong suốt, ửng lên tia sáng mềm mại của ráng chiều.

"Con trước đây đã đến trước mộ mẹ nói với mẹ, con đã thật tâm yêu một người đàn ông, là chồng con, Diệp Thành. Lúc chúng con kết hôn, chính là không có tình yêu, anh ấy không yêu con, chỉ kết hôn vì trách nhiệm, nhưng con....con lại yêu anh ấy, cảm thấy cả đời này chỉ có thể là anh ấy."

Từ Lạc có chút nghẹn ngào, "con lấy anh ấy 5 năm, chỉ nhận được một tiểu Lạc Thiên, không nhận được gì khác, ngược lại lúc mang thai, con còn bị anh ấy đuổi khỏi nhà, muốn ly hôn. Rồi phải nhìn anh ấy cười nói với người phụ nữ khác, cho dù con là vợ anh ấy, haizz..."

"Bây giờ nghĩ lại, con phiền lòng lắm mẹ ơi, nhưng mà cũng may, những chuyện kia đều là quá khứ." Từ Lạc khoát tay lau đi ẩm ướt nơi khóe mắt, "khoảng thời gian này, anh ấy vậy mà lại muốn theo đuổi lại con mẹ à, anh ấy hối hận vì đã làm con đau khổ, anh ấy nói đã yêu con, trong lòng có con, thích con, muốn lại ở bên con lần nữa."

Từ Lạc nói đến đây, bỗng nhiên dừng lại. Cô khẽ quay đầu qua nhìn Diệp Thành đứng phía xa.

Ánh mắt cô coi như hơi mờ, vì vậy cũng không thấy rõ mặt và biểu cảm của Diệp Thành.

Cô chỉ có thể nhìn thấy vóc người cao lớn của Diệp Thành yên lặng đứng đằng xa, đứng trong ánh sáng trời chiều ôn nhu, dường như đang nhìn về phía cô.

Hai tay của Diệp Thành từng mang đến cho cô vô số tổn thương.

Là đôi tay kia của anh đã ném đồ ăn mình làm cho anh, là đôi tay kia lạnh lùng đẩy cô ra xa, rồi ở bên cạnh Lưu Tâm Nhã.

Nhưng mà....Cũng chính đôi tay kia của Diệp Thành, vào lúc cô không nhìn thấy, trở thành ánh sáng duy nhất của cô.

Anh đã từng tổn thương cô, nhưng hiện tại lại đang vô cùng kiên định bảo vệ cô.

Từ Lạc nghẹn ngào, dở khóc dở cười thở dài, "mẹ à, mẹ nói anh ấy sao lại thất thường vậy chứ?" Nếu như hồi đó trong lòng thật sự có con, lại có thể hung dữ như vậy, lạnh lùng với con như vậy? Phải đến khi tạo thành tổn thương cho con rồi, mới chạy cuống cuồng lên cứu vãn. EQ của anh ấy sao lại thấp vậy chứ? Đồ ngốc, thật sự rất ngốc."

Từ Lạc vẫn nói, "có lẽ anh ấy từ nhỏ đến lớn, muốn gì được đó, cho nên đối với tình cảm, căn bản không có khái niệm và kinh nghiệm đúng không mẹ."

Cô nhẹ nhàng đung đưa con trai, một bên tự giễu cười nói, "dù sao thì bây giờ nghĩ lại, mấy năm đó con sống không khác gì trong lò thiêu. Nhưng mà, mẹ ơi, Diệp Thành anh ấy thời gian này đối với con thật sự rất tốt, con không phải đầu gỗ mà không cảm nhận được."

Từ Lạc thu lại ánh mắt, "con không phải không muốn mở lòng với anh ấy, con á, mẹ cũng biết con mà, gai góc đầy mình như con nhím, nhưng con nhím cũng biết sợ hãi mà. Nỗi băn khoăn củ con quá nhiều, Diệp Thành có tiền, có thế như vây tới giờ ai cũng ước muốn anh ấy. Mấy hôm trước đã có người ở toilet muốn hiến thân cho anh ấy."

Bàn tay nhỏ của nhóc con Diệp Lạc Thiên túm lấy cổ áo Từ Lạc, Từ Lạc vẫn không hay biết, vẫn lẩm bẩm nói: "con thật ra vẫn sợ, sợ anh ấy chưa trưởng thành trên mặt tình cảm, con sợ một ngày lại bị anh ấy chán ghét mà vứt bỏ, bị anh ấy đuổi đi một lần nữa, con sợ Lạc Thiên cũng chịu tổn thương từ tình cảm của hai chúng con...

....Mẹ, mẹ nói xem, con vẫn có thể nhảy vào biển tình này không?" Nói xong câu này, Từ Lạc mệt mỏi tựa vào bia mộ, giống như rất nhiều năm về trước, cô đã từng tựa vào vai mẹ mình mà tán dóc.

Cô lải nhải nói rất nhiều, rất nhiều, nói ra tất cả chuyện vặt của mình và Diệp Thành, nói đến trời tối sạm lại, gió lớn hơn, cô mới hít sâu một hơi.

Bên này, Diệp Thành ngày càng không yên, lưỡng lự qua lại, không ngừng nhìn về phía Từ Lạc, muốn đi qua xem cô thế nào, nhưng lại sợ cô mất hứng không vui, anh gấp gáp đến mức, trong lòng muốn bốc hỏa.

Do dự rất lâu, anh rốt cuộc không nhịn nổi nữa, cắn răng bước nhanh tới bên cạnh Từ Lạc, cởi áo khoác của mình, khoác lên người cô: "Lạnh hơn rồi, em khoác áo vào trước nha, anh không quấy rầy em đâu, anh giờ lại đi qua bên kia liền, em đừng giận được không?" Anh nhìn trên người Từ Lạc choàng áo khoác của mình rồi, cảm thấy như vậy chắc sẽ không bị cảm, mới yên tâm xoay người định đi.

Nhưng là còn chưa kịp đi, Từ Lạc bỗng nhiên nắm tay anh kéo lại.

"Thành à. Cùng em."

Diệp Thành kinh ngạc quay đầu lại, "Lạc Lạc, em..."

Trong đôi mắt Từ Lạc như có ánh trăng sáng trong: "Anh ngồi cùng em một lát nhé!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »