“Tôi… tôi cũng không biết lúc ấy bị làm sao. Sau khi đeo thứ kia lên, tôi không thể kiểm soát được bản thân, nhìn Đậu Sở thấy rất đáng ghét, chỉ muốn cậu ấy lập tức biến mất trước mắt mình! Nhưng khi tôi tỉnh hồn lại thì cậu ấy... cậu ấy đã chết.” Ngô Tiêu khổ sở vò tóc.
Từ Lệ hừ lạnh: “Người đã bị cậu chém thành dưa hấu nát nhừ rồi, không chết mới là lạ đấy! Hiện giờ cậu hãy kể lại sự việc từ đầu tới đuôi một lượt, không được bỏ sót bất cứ chi tiết nào, biết chưa?”
Theo ký ức của Ngô Tiêu, trước kia Đậu Sở đều bảo cậu ta đội tóc giả, hoặc là mặc váy trắng gì đó vụt ngang qua một góc màn ảnh, cho nên lần này khi Đậu Sở bảo cậu ta đeo mặt nạ và cầm đao xuất hiện chính diện làm cậu ta rất bất ngờ.
Họ lặp đi lặp lại kịch bản livestream vài lần, chỉ sợ khi livestream xảy ra sai lầm gì đó. Mà khi Đậu Sở lấy chiếc mặt nạ ra, Ngô Tiêu đã cảm thấy đầu óc mình hơi đơ ra, cơ bản là chẳng nhớ được những kịch bản đã bàn sẵn trước đó…
Sau khi xảy ra chuyện, Ngô Tiêu đờ người ra ngay tại chỗ, cậu ta không biết kế tiếp nên làm gì, vì thế đành phải bỏ lại xác Đậu Sở ở đó, một mình chạy về phòng trọ.
Lần đầu tiên cảnh sát tới, đầu óc cậu ta vẫn còn ngờ nghệch. Lý trí còn sót lại nói với cậu ta rằng chỉ cần giả vờ không biết gì cả là được, kết quả khi cảnh sát tới lần thứ hai, cuối cùng cậu ta không vờ vịt nổi nữa, đầu óc sụp đổ hoàn toàn.
Nghe Ngô Tiêu khai xong, Viên Mục Dã đột nhiên lạnh giọng hỏi: “Có phải cậu rất ghen tỵ với Đậu Sở đúng không?”
Ngô Tiêu ngẩn người, sau đó dùng hai tay ôm lấy đầu, giọng khổ sở: “Dù tôi có cố gắng thế nào, fan vẫn không thích, nhưng Đậu Sở chỉ cần đến mấy nơi rách nát quay livestream là sẽ thu hút fan một cách khó hiểu! Dựa vào đâu? Tôi thành thật kiên trì quay video, làm livestream nhưng không ai muốn xem, tên đầu cơ trục lợi kia quay một hai video giả mạo lừa đảo lại có rất nhiều người thích xem? Dựa vào đâu chứ? Những người thích xem cậu ấy livestream đều bị bệnh tâm thần hết rồi!”
Nghe đến đó, Viên Mục Dã đứng dậy ra khỏi phòng thẩm vấn, bởi vì cậu đã không còn gì để hỏi nữa, Từ Lệ thấy thế cũng đi ra và hỏi: “Cậu cảm thấy những lời Ngô Tiêu nói đều là thật chăng?”
Viên Mục Dã thở dài: “Chắc là vậy rồi. Cậu ta ghen tỵ với Đậu Sở vì chuyện thu hút fan xem livestream, cho nên khoảnh khắc cậu ta đeo chiếc mặt nạ lên, ham muốn dưới đáy lòng đã bị khuếch đại vô hạn! Chỉ tiếc hiện giờ Đậu Sở chết rồi, e rằng sẽ mãi mãi không biết cậu ta lấy chiếc mặt nạ kia từ đâu ra nữa…”
Lúc này Tiểu Lưu chạy tới nói: “Đội trưởng, không tìm thấy chiếc mặt nạ kia!”
“Không tìm thấy ư?!” Từ Lệ lập tức bực tức, sau đó anh ta quay về phòng thẩm vấn tìm Ngô Tiêu xác nhận lại vị trí cậu ta vứt chiếc mặt nạ, nhưng từ đầu tới cuối đối phương đều khẳng định rằng mình ném nó trong cánh rừng nhỏ gần nhà máy xi măng.
Từ Lệ vốn đang muốn mở rộng phạm vi tìm kiếm, nhưng lại bị Viên Mục Dã ngăn cản: “Khỏi cần mở rộng phạm vi tìm kiếm nữa, nếu không tìm được chứng tỏ đã bị người khác nhặt đi rồi!”
Lúc này Viên Mục Dã nhớ tới trong từ trường tư duy của Đậu Sở, rõ ràng cậu nhìn thấy Ngô Tiêu đeo mặt nạ quay đầu nhìn về phía vị trí của Tống Giang, nhưng vừa rồi khi thẩm vấn, Ngô Tiêu lại không đề cập đến một chữ nào… Điều này nói lên lúc ấy kẻ nhìn về phía Tống Giang có lẽ không phải Ngô Tiêu, mà là cái mặt nạ bằng đồng đó.
Viên Mục Dã gấp gáp nói: “Hãy mau chóng tìm bằng được Tống Giang, mặt nạ chắc chắn đang ở trong tay cậu ta!”
Lúc trước nhóm Tiểu Lưu đã đến địa chỉ đăng ký trên chứng minh nhân dân của Tống Giang, kết quả cậu ta không ở nhà, gọi số điện thoại di động lưu ở cục cảnh sát lần trước cũng mãi không ai bắt máy… Cũng may đối phương không tắt máy, vì thế Từ Lệ mau chóng định vị tín hiệu di động của Tống Giang, phát hiện cậu ta ở trong một khách sạn gần sân bay.
Lúc Viên Mục Dã và Từ Lệ tìm được Tống Giang, cậu ta đang đeo mặt nạ đồng, liên tục gõ chữ trên máy tính. Vừa thấy thế, Từ Lệ lập tức thở phào nhẹ nhõm: “May mà ham muốn lớn nhất trong lòng thằng nhóc này chính là viết tiểu thuyết…”
Thấy thế, Viên Mục Dã cởi ngay áo khoác, trùm hẳn lên đầu Tống Giang, sau đó mới từ từ tháo mặt nạ trên đầu Tống Giang xuống… Đối với thứ này, từ đầu đến cuối Viên Mục Dã vẫn ôm lòng sợ hãi, cho nên cậu cũng không dám chạm trực tiếp vào bằng tay, càng không dám nhìn nó lâu.
Tống Giang bị tháo mặt nạ xuống rồi, ban đầu vẫn có vẻ mặt ngơ ngác, cuối cùng Từ Lệ đập một cú lên đầu cậu ta, cậu ta mới đột nhiên tỉnh táo lại: “Sao các anh lại ở đây?!”
Từ Lệ hừ lạnh: “Nhóc con được lắm, cả cảnh sát cũng dám đùa giỡn hả?”
Tống Giang nhìn cảnh sát xung quanh một lượt, sau đó lại nhìn Viên Mục Dã và nói: “Tôi… viết tiểu thuyết cũng phạm pháp ư?”
Từ Lệ giận sôi máu: “Bình thường lúc cậu viết tiểu thuyết đều phải đeo mặt nạ hả?”
Tống Giang lập tức hơi chột dạ: “Cũng… không nhất định, phải xem trạng thái!”
Viên Mục Dã không ngờ đã đến lúc này mà thằng nhóc kia vẫn còn cãi bướng, xem ra lúc trước mình đã coi thường cậu ta. Vì vậy cậu thở dài nói: “Lần này nhóc con nhà cậu cao số thật đấy, cậu có biết suýt nữa cậu đã gây họa lớn không hả!”
Tống Giang sửng sốt nói: “Không phải tôi chỉ viết tiểu thuyết thôi ư?”
Từ Lệ tức giận gắt: “Mẹ nhà nó còn lảm nhảm, dẫn đi!”
Trước khi đi, Viên Mục Dã vẫn không yên tâm cho lắm, vì thế cậu trưng dụng luôn khăn trải giường của khách sạn để bọc thêm một lớp nữa bên ngoài áo khoác của mình, tránh cho mình và người khác bị nó mê hoặc…
Trên đường trở về, Viên Mục Dã vừa ôm chặt chiếc mặt nạ đồng, vừa đọc tiểu thuyết mà Tống Giang gõ ra khi đeo thứ này. Nào ngờ sau khi xem xong, cậu dứt khoát bấm xóa luôn.
Từ Lệ ở cạnh thấy vậy thì buồn cười hỏi: “Sao lại xóa? Viết không hay à?”
Viên Mục Dã lắc đầu một cách bất đắc dĩ: “Cũng chẳng phải là hay hay dở, nhưng mà quá đen tối, không thích hợp cho người có tâm lý không tốt đọc.”
Từ Lệ thở dài: “Chuyện như thế này là tùy theo người mà khác nhau, ví dụ như chiếc mặt nạ đồng trong lòng cậu, chẳng lẽ tất cả mọi người đều bị nó mê hoặc sao?”
Viên Mục Dã mỉm cười: “Thế nào? Anh muốn thử hả?”
Từ Lệ lắc đầu lia lịa: “Khỏi thử. Chắc chắn tôi sẽ bị mê hoặc, bởi vì từ sau khi tốt nghiệp trường cảnh sát, tôi luôn mơ tưởng một ngày kia có thể lên làm anh cả của giới cảnh sát. Có ham muốn lớn như vậy, làm sao mà không bị mê hoặc cơ chứ? Về phần cậu… trông vô dục vô cầu, chắc là không thành vấn đề nhỉ?”
Viên Mục Dã ngẫm nghĩ rồi đáp: “Lòng người khó dò, là người thì sẽ có ham muốn… Nếu thật sự vô dục vô cầu, liệu có còn là người không?”
Chiếc mặt nạ Trường Nhĩ Tiếu Kiểm được tìm ra, cuối cùng lời nguyền kéo dài hơn hai mươi năm đã hoàn toàn “chấm dứt”. Bởi vì Đậu Sở đã chết, cho nên chẳng ai biết trước cậu ta còn có ai từng bị mặt nạ mê hoặc không…