Không ngờ Ô Vân lại đột nhiên kích động nói: “Đó là vì chuyện năm đó chỉ là hiểu lầm, ta tin rằng với tâm trí của Đại phi, bà ấy sẽ không để mọi chuyện biến thành như thế.”
Hóa ra dù các sứ giả coi Đại phi và mấy người tỳ nữ trở thành kỹ nữ, nhưng bọn họ nhanh chóng nhận ra thân phận tôn quý của đối phương, các sứ giả đã nhận lỗi trước mặt Đại phi... Vì vậy lúc đó không hề xảy ra sự xúc phạm nào quá đáng cả.
Hơn nữa, sau khi Đại phi quay về, bà ấy cũng căn dặn người hầu của mình: “Chuyện lần này có liên quan đến việc hòa đàm, đừng để chuyện hiểu lầm đêm nay bị tiết lộ ra ngoài.” Vì vậy, ngày hôm sau khi mấy người Ô Vân nghe tin Đại phi tự sát, cả đám đều giật mình không hiểu tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy?
Lần này ngay cả Labrador cũng ngạc nhiên, nếu như chuyện năm đó chỉ là hiểu lầm thì sao lại gây ra cơ sự sau đó? Xem ra vấn đề mấu chốt nằm ở bóng người mà Ô Vân đã nhìn thấy.
Vào thời điểm đó, kẻ có thể tiến vào lều của Đại phi mà không kinh động đến đám người hầu thì tuyệt đối không phải người bình thường. Sau này gã lại diệt khẩu toàn bộ đám người hầu biết rõ chuyện này... Xem ra chuyện xảy ra năm ấy từ đầu đến cuối là một âm mưu.
Trên đường về, Labrador luôn im lặng, hắn đang tự hỏi đã có chuyện gì xảy ra trong lều vải của bà nội mình vào ngày hôm đó, thậm chí Labrador còn nghi ngờ bà mình không phải tự sát.
Thấy Labrador không nói gì, Viên Mục Dã bèn an ủi: “Đừng nghĩ nhiều như vậy, có lẽ chuyện này liên quan đến việc tranh giành quyền lợi năm đó của Tamarin, hơn nữa người biết sự thật bây giờ chỉ còn mỗi Ô Vân, vì vậy sẽ hơi khó khăn để điều tra chân tướng...”
Labrador thở dài, nói: “Nhưng năm đó ông nội ta vẫn còn là thủ lĩnh, bà nội ta là Đại phi, cha ta cũng không bị ảnh hưởng vì chuyện của bà nội ta, sau khi ông nội ta chết vì bị bệnh, ông ấy thuận lợi kế vị... Vì vậy ta không thể tìm ra được loại tranh giành quyền lực nào mà khiến bà nội ta phải chết?”
Viên Mục Dã suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Ông nội của cậu còn người vợ nào khác không? Cha cậu có anh em không?”
Labrador gật đầu nói: “Có, nhưng tuổi của bọn họ chênh lệch quá nhiều với cha ta nên không thể nào trở thành đối thủ của ông ấy được, cha ta là người con duy nhất có thể kế thừa vị trí thủ lĩnh của ông nội ta.”
Lần này đến lượt Viên Mục Dã thở dài: “Dựa theo âm mưu cung đấu thì người ta giết Đại phi là để cha cậu không thể kế vị, nhưng ông ta lại không có đối thủ, điều này thật là khó hiểu?”
Labrador thắc mắc: “Âm mưu cung đấu là gì?”
Viên Mục Dã chột dạ giải thích: “Nó có nghĩa là dùng âm mưu thủ đoạn để đạt được quyền lực tối cao...”
Sau khi hai người quay về bộ tộc Tamarin, bọn họ tình cờ đi qua một chiếc lều rất lộng lẫy, Labrador nhìn thấy nó thì giải thích cho Viên Mục Dã biết: “Đây chính là chiếc lều mà bà nội ta đã từng sống, cha ta vì để tưởng nhớ bà nên vẫn luôn lưu giữ nó...”
Viên Mục Dã bỗng nảy ra một ý nên nói nhỏ với Labrador: “Cậu có thể dẫn tôi vào xem không?”
Labrador kinh ngạc, hắn thắc mắc: “Ngươi muốn làm gì?”
Viên Mục Dã hỏi ngược lại: “Cậu có tin tôi không?”
Labrador vừa cười vừa trả lời: “Chỗ đó có gì bí mật đâu, cần gì tin hay không tin chứ? Đi nào, bây giờ tôi dẫn anh vào...”
Sau đó Viên Mục Dã đi theo Labrador đến phía trước căn lều, Labrador nói với người phụ trách canh giữ: “Ta muốn đi vào bái tế tổ mẫu đại nhân...”
Đối phương nghe xong thì cho bọn họ vào ngay mà không nói thêm gì.
Viên Mục Dã bước vào và nhận thấy rằng, mặc dù nơi này đã không có người ở nhiều năm nhưng nó vẫn được quét dọn sạch sẽ, xem ra cha của Labrador rất nhớ mẹ của mình... Còn hoàn cảnh trong lều cũng giống như Labrador đã nói, nó chẳng có chỗ nào đặc biệt cả, ngoại trừ linh vị của Đại phi Saran Ruoya thì còn có một ít vật phẩm của bà ta khi còn sống.
Sau khi Labrador đi vào, đầu tiên hắn quỳ vái bà nội mình, sau đó đứng dậy nhìn Viên Mục Dã và bảo: “Mọi thứ ở đây vẫn giống hệt năm xưa...”
Viên Mục Dã nhìn thoáng xung quanh một vòng nhưng chẳng thu hoạch được gì, cậu bèn đưa ra một yêu cầu khác với Labrador, là bảo hắn ra ngoài chờ một lúc, Viên Mục Dã muốn một mình bái tế Đại phi Saran Ruoya.
Mặc dù yêu cầu này hơi đường đột nhưng cũng không quá đáng, Labrador nhún vai nói: “Được thôi, vậy ta ra ngoài chờ ngươi.”
Sau khi Labrador ra ngoài, Viên Mục Dã lập tức nhắm mắt lại và tập trung cảm nhận mọi thứ xung quanh, cho đến khi mở mắt ra, cậu thấy một người phụ nữ đầy đặn đang ngồi trên chiếc giường êm ái…
Nếu Viên Mục Dã không đoán sai, người phụ nữ này chắc chắn là Đại phi Saran Ruoya, bởi vì trên người bà ta có đeo một chuỗi trang sức bằng xương giống hệt Labrador. Mặc dù lúc này sắc mặt Đại phi Saran Ruoya hơi u buồn, nhưng bà ta không giống một người phụ nữ sắp đi tìm cái chết.
Lúc này, chiếc rèm của lều vải bỗng bị vén lên, một người đàn ông to khỏe bước vào, từ một số trang sức trên người gã, Viên Mục Dã có thể nhận ra thân phận của người này chắc hẳn vô cùng cao quý ở Tamarin.
Khi người phụ nữ nhìn thấy người đàn ông đi vào, bà ta đứng dậy chào gã, nhưng người đàn ông lại nhìn người phụ nữ với sắc mặt âm trầm và không nói câu nào... Ngay khi Viên Mục Dã không đoán được quan hệ giữa hai người, cậu bỗng thấy khuôn mặt người đàn ông đột nhiên sầm xuống, sau đó giơ tay bóp cổ người phụ nữ.
Đây chính là cảnh tượng xảy ra trước khi Đại phi Saran Ruoya qua đời, trước khi Viên Mục Dã kịp biết người giết Đại phi là ai thì toàn bộ ảo cảnh trước mặt đã biến mất.
Sau khi đi ra khỏi lều vải, Viên Mục Dã không biết phải làm thế nào để giải thích nguyên nhân thật sự cái chết của Đại phi cho Labrador biết, bởi vì nếu muốn giải thích lý thuyết về từ trường tư duy cho hắn, chắc cậu phải bù đắp một chút về sự phát triển khoa học kỹ thuật trong trăm nghìn năm qua của con người cho hắn mới được...
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Viên Mục Dã do dự nói: “Thật ra hồi còn ở đất nước tôi, tôi làm một nghề rất đặc biệt...”
Labrador tò mò hỏi: “Nghề gì thế?”
“Linh môi... Cũng chính là vu sư mà các cậu hay nói.” Viên Mục Dã cố gắng giải thích bằng từ ngữ mà đối phương có thể hiểu.
Không ngờ Labrador hiểu ngay: “Ngươi muốn nói là có thể nhìn thấy ma à?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Đúng là như vậy, cậu tin không?”
Labrador hơi nhăn nhó nói: “Từ trước đến giờ ta luôn giữ thái độ không thể tin vào thần ma... Nếu những lời này xuất phát từ miệng người khác, ta chắc chắn sẽ không tin, nhưng nếu là ngươi thì ngươi muốn gì cứ nói thẳng... Đừng vòng vo với ta.”