Sau đó Viên Mục Dã kể cho Labrador là trên người tên đàn ông đã giết chết Đại phi Saran Ruoya có đeo một bộ phối sức giống hệt như bộ trên người cha hắn... Ở thời điểm ba mươi năm trước, Abragon chưa thể trở thành thủ lĩnh của Tamarin, như vậy người giết Đại phi chỉ có thể là thủ lĩnh người Tamarin lúc đó, Grubbs.
Labrador vô cùng khiếp sợ, hắn không thể nào tưởng tượng được chân tướng năm đó lại là ông nội hắn giết bà nội? Mặc dù hắn không hề nghi ngờ Viên Mục Dã, nhưng sự thật này khiến hắn không thể chấp nhận được.
Rất lâu sau, Labrador mới từ từ hỏi: “Nhưng vì sao?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Tạm thời tôi cũng không rõ vì động cơ gì mà ông nội cậu lại làm như vậy, nhưng có một sự thật không thể thay đổi là chính ông ta đã giết chết Đại phi Saran Ruoya...”
Labrador đau khổ nói: “Ta đã từng nghe cha kể lại, ông nội và bà nội quen nhau từ nhỏ, tình cảm của họ vô cùng tốt, sau khi cha ta được sinh ra ông nội lập tức lập người làm thủ lĩnh kế vị... Ông nội làm như vậy nhất định phải có lý do chứ?”
Viên Mục Dã nói: “Nếu lớn lên từ nhỏ với nhau, vậy Đại phi Saran Ruoya cũng là con gái của quý tộc Tamarin?”
Labrador gật đầu: “Đúng là như vậy, tộc của bà nội ta là tộc Qiangga, là bộ lạc lớn thứ hai tại Tamarin, thân phận vô cùng tôn quý.”
Viên Mục Dã thở dài: “Xem ra, nếu muốn biết chân tướng sự việc năm đó, thì có một số việc phải hỏi thủ lĩnh mới biết được, dù sao ngài ấy mới là người đã trải qua chuyện đó, nếu không chỉ có thể như chúng ta ngồi một chỗ suy đoán linh tinh thôi.”
Không ngờ Labrador lại phản đối: “Không được! Chuyện này chính là cái gai trong lòng cha ta, ngươi bảo ta đi nói cho cha ta biết chính ông nội đã giết bà nội? Ngươi cảm thấy vị trí Vương tử Tamarin của ta thoải mái quá hả?”
Viên Mục Dã nắm tay lại với nhau, nói: “Thế thì tôi cũng không còn cách nào cả, nhưng cứ như vậy mối quan hệ giữa Bắc Tấn và Tamarin sẽ vĩnh viễn không tháo gỡ được, nếu cái gai này không rút ra khỏi người cha cậu thì chiến tranh giữa hai bên sẽ không bao giờ kết thúc...”
Lúc này Viên Mục Dã đột nhiên nhớ đến vấn đề cậu đã từng hỏi Jacob, là vì sao Labrador lại không thù hận người Bắc Tấn sâu như vậy? Lúc đó Jacob ngập ngừng muốn nói lại thôi, xem ra trong chuyện này nhất định còn có bí mật mà cậu chưa được biết.
Nghĩ vậy, Viên Mục Dã nghiêm túc hỏi: “Labrador, tôi có cảm giác cậu không hề thù hận người Bắc Tấn giống như cha cậu... Có nguyên nhân đặc biệt gì sao?”
Labrador kinh ngạc, không ngờ Viên Mục Dã sẽ hỏi vấn đề này, hắn thở dài, nói: “Đây là một bí mật không thể nói ra của người Tamarin, ngươi thực sự muốn biết sao?”
Viên Mục Dã cười khổ: “Chẳng lẽ tôi còn biết ít bí mật à? Thêm một cái nữa cũng vậy mà.”
Labrador gật gật đầu, sau đó dùng vẻ mặt nghiêm túc, nói: “Thật ra, mẹ của ta... là người Bắc Tấn.”
Viên Mục Dã ngạc nhiên nói: “Đại phi là người Bắc Tấn ư?”
Nhưng Labrador lại lắc đầu: “Không, Đại phi hiện tại là người Tamarin, nhưng bà ấy chỉ là mẹ nuôi của ta, bởi vì sau khi mẹ ta sinh ta ra thì đã qua đời!”
Viên Mục Dã không thể tưởng tượng ra tình huống này, hóa ra trong huyết mạch của Labrador lại có dòng máu của người Bắc Tấn, khó trách hắn không muốn tiếp tục để người Tamarin gieo rắc cái ác trên đất Bắc Tấn nữa. Có điều suy nghĩ này của hắn không đại biểu cho tất cả người Tamarin, kể cả thủ lĩnh Abragon...
Viên Mục Dã im lặng một lúc, sau đó hỏi: “Cậu có biết chút gì về… chuyện liên quan đến mẹ đẻ của cậu không?”
Labrador lắc đầu: “Có thể nói là hoàn toàn không biết gì cả, cha ta cũng chưa từng nói đến chuyện này trước mặt ta... Thậm chí trước khi ta trưởng thành, ta vẫn còn cho rằng Đại phi hiện giờ là mẹ ruột của mình, đến tận khi ta đến Bắc Tấn và nhìn thấy một người có hình xăm giống hệt hình xăm trên người ta.”
Labrador cởi áo của mình ra, lúc này Viên Mục Dã mới nhìn thấy trên bả vai của hắn có biểu tượng hình đám mây của cung Tử Vân... cậu lập tức đến gần xem xét sau đó lẩm bẩm: “Sao lại là biểu tượng này?”
Labrador cười khổ, nói: “Ngươi cũng biết nó sao?”
Viên Mục Dã ngẩng đầu nói: “Đây là mới là lý do thật sự khiến cậu đưa tôi về Tamarin sao?”
Labrador mặc lại quần áo cẩn thận rồi đáp: “Đúng là như thế... Sở dĩ lần trước ta bị Tấn Lăng Vương bắt được cũng là vì ta muốn lẻn vào Bắc Tấn điều tra quan hệ của mình với cung Tử Vân, kết quả lại thất thủ rồi bị bắt.”
Viên Mục Dã cũng cảm thấy đau đầu: “Cậu nghi ngờ mẹ mình có thể là người của cung Tử Vân?”
Labrador gật đầu: “Khả năng này rất cao, nghe nói nhiều năm nay cung Tử Vân vẫn luôn thu thập tình báo tại các quốc gia cho Bắc Tấn, có lẽ năm đó mẹ ta cũng là một mật thám của cung Tử Vân...”
Viên Mục Dã hỏi: “Vậy lần trước cậu có điều tra được manh mối gì không?”
Labrador tức tối: “Đây mới chính là điều khiến ta khó chịu nhất, rõ ràng ta đã phải chịu nguy hiểm lớn như thế... mà kết quả lại chẳng điều tra được gì.”
Viên Mục Dã nói: “Cậu đừng mặc quần áo lại nhanh thế, để tôi quan sát kỹ hình vẽ trên người cậu đã!”
Labrador cũng rất nghe lời, lại cởi áo ra, Viên Mục Dã tiến sát lại cẩn thận quan sát, sau đó nhỏ giọng nói với Labrador: “Sở dĩ tôi rất quen với loại hình vẽ này... là bởi vì, mặc dù nó cũng là ký hiệu đặc thù của cung Tử Vân, nhưng không phải người nào của cung Tử Vân cũng có thể có nó.”
“Ý ngươi là gì, đây không phải ký hiệu của cung Tử Vân sao?” Labrador không hiểu.
Viên Mục Dã gật đầu: “Nó thực sự là ký hiệu của cung Tử Vân, nhưng không phải ai cũng được sử dụng... Giải thích với cậu thế nào cho dễ hiểu nhỉ. Ví dụ như những trang sức đeo trên người cha cậu có những biểu tượng đặc trưng của người Tamarin, nhưng không phải người Tamarin bình thường nào cũng có thể sử dụng được.”
“Ý ngươi nói mẹ ta là một người có thân phận rất cao trong cung Tử Vân? Có gì chứng minh không?”
Viên Mục Dã thở dài: “Tôi cũng không phải là người của cung Tử Vân nên không biết nhiều về những chuyện thần bí của tổ chức đó... Nhưng tôi thấy quen mắt với hình vẽ này là bởi vì nó thường xuyên xuất hiện trong các đồ dùng của Quốc sư Bắc Tấn, ví dụ như quần áo, gương đồng, thậm chí là cốc chén.”
Labrador kinh ngạc nói: “Ý ngươi là mẹ đẻ của ta là Quốc sư của Bắc Tấn?”
Viên Mục Dã khoát tay: “Chắc chắn không phải, tuổi của cô ấy và cậu không chênh lệch nhiều, sao có thể làm mẹ cậu được?”
Viên Mục Dã thấy Labrador vẫn chưa hiểu vấn đề thì tiếp tục kiên nhẫn giải thích: “Cậu nghĩ xem, tình hình bây giờ giống như chuyện tôi phát hiện ra hung thủ giết bà nội cậu có mang trang sức giống hệt như cha cậu đang đeo...”