Lúc này người phụ nữ nhìn sang đứa trẻ lông lá, sau đó tiếp tục viết: “Thị lực của lũ quái vật đó không tốt, ban đêm gần như không khác gì người mù, nhưng thính lực của chúng lại cực tốt. Mấy năm trước tôi đã từng dẫn con chạy trốn vài lần, nhưng cuối cùng đều bị bắt về.”
Viên Mục Dã thấy đứa trẻ lông lá tò mò nhìn mẹ viết trên mặt đất thì thuận miệng hỏi: “Thằng bé bị ai đánh vậy? Trước khi tôi vào hang rõ ràng còn lành lặn mà…”
Người phụ nữ thở dài, viết tiếp: “Hôm nay nó lấy được từ bên ngoài về một miếng sô cô la cho tôi, nhưng bởi vì mùi thơm quá nên đã bị những kẻ bên ngoài phát hiện. Bọn chúng hỏi con tôi thứ này từ đâu ra, nó không chịu nói nên bị đánh thành như vậy.”
Viên Mục Dã không ngờ do thanh sô cô la kia gây họa. Cậu nhìn đứa trẻ lông lá rồi lại nhìn người phụ nữ: “Chị và chồng chị tên là gì? Nhà ở đâu? Sau khi rời khỏi đây, tôi sẽ liên hệ người nhà giúp hai người.”
Người phụ nữ lắc đầu rồi viết: “Giờ tôi thế này mà trở về cũng gây hại cho người khác. Các cậu chỉ cần đưa con trai tôi về là được.”
Sau đó người phụ nữ viết ra hai cái tên Hoàng Mỹ Phân và Thái Đại Dũng, còn có địa chỉ nhà chồng của chị ta. Chị ta nói năm xưa mình là giáo viên tiểu học duy nhất trong thôn. Lúc ấy bởi vì cha chồng phát bệnh cấp tính đột ngột không thể đi biển, cho nên chị ta mới tạm thời cùng đi biển đánh cá với chồng thay cha… Cũng không biết sau khi mình xảy ra chuyện, những đứa trẻ học tiểu học trong thôn thế nào rồi.
Viên Mục Dã nghe nói Hoàng Mỹ Phân còn là giáo viên thì lấy làm lạ, hỏi: “Vậy sao chị không dạy con chị biết chữ?”
Hoàng Mỹ Phân cười khổ, viết: “Lúc ban đầu tôi có dạy, nhưng sau đó…” Chị ta viết đến đây thì ngừng lại, sau đó lại lau sạch đi và viết lại một lần nữa: “Đôi khi người ta không nhìn thấy hy vọng, dù làm bất cứ chuyện gì cũng chỉ tăng thêm nỗi tuyệt vọng trong lòng.”
Nhìn thấy Hoàng Mỹ Phân như vậy, Viên Mục Dã cũng không biết nên an ủi chị ta như thế nào, đến cả Đoàn Phong ở cạnh cũng hơi sốt ruột nói: “Hết thời gian rồi, nếu không đi, hai tên to xác trông coi cửa hang sẽ tỉnh mất!”
Viên Mục Dã khó xử nói với Hoàng Mỹ Phân: “Tình hình của chúng tôi hiện giờ không thể đưa cả hai người cùng đi…”
Hoàng Mỹ Phân đẩy đứa trẻ lông lá đến trước mặt Viên Mục Dã, ra hiệu hãy đưa con chị ta đi trước!
Thấy Viên Mục Dã còn do dự, Đoàn Phong bèn kéo đứa trẻ lông lá tới, sau đó nói với Hoàng Mỹ Phân: “Chị cứ yên tâm giao con cho chúng tôi. Chúng tôi đi rồi, chị hãy tìm nơi an toàn để trốn trước đi, chúng tôi sẽ nhanh chóng quay lại đón chị…”
Mặc dù đứa trẻ lông lá không nỡ xa mẹ, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi theo hai người họ. Sau khi ra khỏi lán, ba người nhanh chóng về lại cái hang trước khi vào thung lũng, tất nhiên đứa trẻ lông lá cũng nhìn thấy xác của con chó nhỏ.
Nếu là trẻ con bình thường, nhìn thấy con chó âu yếm của mình chết thể nào cũng khóc váng lên. Nhưng đứa trẻ lông lá không thế, nó chỉ im lặng đứng bên cạnh con chó nhỏ nhìn một lát rồi kéo tay Viên Mục Dã đi đến lối ra.
Tuy suốt đường đi thằng nhóc không có bất cứ âm thanh gì, nhưng Viên Mục Dã biết, nó đang yên lặng chảy nước mắt…
Ở nơi đáng sợ này, mẹ và con chó nhỏ là người gần gũi nhất với nó, hai thứ không thể dứt bỏ nhất, nhưng hiện giờ con chó đã chết, nó lại buộc phải rời khỏi người mẹ luôn che chở mình lớn lên, đừng nói là trẻ con, có lẽ chính người lớn cũng chưa chắc đã có thể thừa nhận được những việc này.
Khi ba người ra khỏi thung lũng, sắc trời đã tờ mờ sáng, chiếc máy đo độ phóng xạ bên hông Viên Mục Dã và Đoàn Phong đồng thời phát cảnh báo, biểu hiện đã vào khu vực nguy hiểm của thung lũng… Ai ngờ đúng lúc này, họ nghe thấy tiếng kèn chói tai đột nhiên vang lên cách đó không xa. Đứa trẻ lông lá nghe thấy tiếng kèn này thì sắc mặt nó thay đổi, nó kéo Viên Mục Dã đi với vẻ cực kỳ bất an.
Viên Mục Dã quay đầu nói với Đoàn Phong: “Xem ra hai tên ngốc kia đã tỉnh, chúng ta phải nhanh tay nhanh chân lên mới được…”