Nhìn thấy Viên Mục Dã cứ trầm mặc không nói gì trên đường đi, Đoàn Phong móc một thứ gì đó từ trong túi ra và đưa cho cậu: “Đây là thứ cậu cầm về từ trong gương đồng, sau khi cậu ngất đi, tôi đã giữ nó cho cậu...”
Viên Mục Dã xem qua và nhận ra đó là chiếc thẻ đồng thông quan mà Labrador đã đưa cho cậu, mặc dù phía trên chỉ khắc một số hoa văn đơn giản, nhưng Viên Mục Dã vẫn nhận ra đó là con chim ưng đầu bạc... Có lẽ chỉ có nó mới chứng minh được những ký ức của Viên Mục Dã đã thật sự xảy ra.
Mặc dù những người số 54 đều rất tò mò về hành trình huyền ảo của Viên Mục Dã, nhưng không ai trong số họ chủ động đề cập đến vấn đề này trước mặt cậu, mặc dù vậy, Viên Mục Dã cũng trở nên trầm mặc hơn so với trước đây.
Ngày tháng cứ trôi qua như vậy, tuy bề ngoài trông Viên Mục Dã khá bình tĩnh, nhưng chỉ có cậu mới biết thời gian này trôi qua thế nào, Viên Mục Dã bắt đầu điên cuồng tìm kiếm những giai thoại khắp nơi, cậu muốn xem có chỗ nào đột nhiên xuất hiện một cô gái bí ẩn hay không.
Đáng tiếc là những tin tức đó đều có độ chân thực không cao, thậm chí còn không tìm thấy tin tức đáp ứng các điều kiện của Tố Cơ, cảm giác áy náy của Viên Mục Dã đối với Tố Cơ đã đạt đến mức cao nhất... Bởi vì cậu luôn nghĩ rằng Tố Cơ đã bị trúng độc vì cứu mình, và sau đó mình đã làm mất cô ta.
Đoàn Phong thấy không thể nào tiếp tục như vậy được, anh ta muốn nói chuyện với Viên Mục Dã nhưng lại không tìm được thời điểm thích hợp để nói chuyện, mỗi lần Đoàn Phong muốn hẹn Viên Mục Dã ra ngoài một mình là cậu lại tìm đủ mọi lý do để từ chối không đi.
Tối hôm đó, nhóm người số 54 ăn liên hoan cuối năm ở chỗ Tần Uyển, Viên Mục Dã vẫn nói mình bận không đi được. Cuối cùng Tần Uyển phải đích thân gọi điện mời cậu đến, Viên Mục Dã mới đồng ý đến ngồi một chút.
Thật ra ai cũng thấy áp lực gần đây của Viên Mục Dã quá lớn nên họ muốn cậu tạm gác lại chuyện này đã, hoặc tìm thứ gì đó có thể giải tỏa và thư giãn cho bản thân...
Nhưng Đoàn Phong hiểu rất rõ tính tình của Viên Mục Dã, nếu không phải do cậu tự buông bỏ chuyện này, thì dù có ai nói gì cũng vô dụng. Viên Mục Dã có dùng rượu giải sầu cũng chẳng tác dụng gì, bởi vì cơ thể Viên Mục Dã chuyển hóa quá nhanh nên uống nghìn chén cũng không say, thật sự rất khó để chuốc cậu say.
Không ngờ Tần Uyển lại mỉm cười cam đoan với Đoàn Phong: “Đừng lo lắng, hôm nay chỉ cần Viên Mục Dã bước vào Xuân Phong Lý của tôi, tôi hứa sẽ làm cho cậu ta say mèm.”
Xế chiều hôm đó, Viên Mục Dã nhận được một cuộc điện thoại rồi vội vã rời đi, Đoàn Phong nghe lỏm được là do Từ Lệ gọi đến, anh ta nói tháng trước có người tìm thấy một thi thể phụ nữ vô danh ở vùng ngoại ô phía Bắc nước S, thi thể này đến giờ vẫn chưa có người thân đến nhận...
Có vẻ Viên Mục Dã đã giảm yêu cầu tìm thấy Tố Cơ xuống mức thấp nhất, cho dù một thi thể nữ vô danh, cậu cũng phải qua nhìn một cái mới yên tâm.
Sau khi trời tối, Đoàn Phong dẫn mấy người Đại Quân đi đến Xuân Phong Lý, bọn họ đã bàn bạc trước rằng tối nay phải để Viên Mục Dã thả lỏng tâm tình...
Tần Uyển cũng dặn đi dặn lại là, tối nay ngoài Viên Mục Dã ra không ai được phép chạm vào lọ chất lỏng màu đỏ trên tay chị ta, nếu bị “ngộ thương” thì tự gánh chịu hậu quả... Cả nhóm nghe xong là biết ngay có thuốc trong chai rượu đó.
Không ngờ đêm đó Viên Mục Dã lại đến muộn, chờ tới khi cậu đến Xuân Phong Lý với vẻ mặt thất vọng thì đã hơn 11 giờ khuya rồi.
Trương Khai uống đến đỏ bừng cả mặt, cậu ta kéo Viên Mục Dã vào và bảo: “Sao bây giờ anh mới đến, bọn tôi đã đợi cả tối rồi đấy! Mau đến đây giúp một tay, mấy anh em bọn tôi bị đội trưởng Đoàn cho nằm hết rồi, bây giờ chỉ trông cậy vào anh chống đỡ thôi đấy!”
Viên Mục Dã gượng cười và nói: “Tôi làm sao là đối thủ của anh ấy được, cứ để lại cho mọi người đi!”
Đoàn Phong cầm một chén rượu đỏ đi đến, sau đó nói với vẻ hơi ngà ngà say: “Sắp sang năm mới rồi, khiêm tốn làm gì, hai chúng ta so một trận nhé? Nếu cậu có thể hạ gục tôi thì tôi sẽ lập tức thả cậu về, nếu không hôm nay mọi người đều phải ở cạnh tôi, không ai được phép đi đâu hết, biết chưa?”
Mặc dù lúc đó tâm trạng của Viên Mục Dã rất tồi tệ, nhưng cậu không đành lòng để tâm tình tiêu cực của mình ảnh hưởng đến mọi người, vì vậy Viên Mục Dã bất đắc dĩ nói: “Anh đã uống nhiều rồi, tôi lại dốc sức uống thì khác nào chơi anh chứ?”
Nhưng Đoàn Phong không quan tâm, anh ta nhét chén rượu vào tay Viên Mục Dã rồi bảo: “Đừng nói nhảm, nhanh lên... Nào, chúc cậu năm sau vạn sự như ý.”
Có thể là do Đoàn Phong đã hơi say, cũng có lẽ vì quá tin tưởng vào khả năng uống rượu của mình nên Viên Mục Dã mới uống...
Ban đầu Viên Mục Dã chỉ muốn uống vài ly cho xong chuyện, nhưng Đoàn Phong càng uống càng khỏe, không hề có dấu hiệu bị say... Cộng với tiếng la hét của mấy người bên cạnh làm trái tim hiếu thắng của người đàn ông trong Viên Mục Dã bị khơi dậy một cách không thể giải thích được.
Viên Mục Dã là người thẳng thắn, cho nên cậu chưa bao giờ nghĩ Đoàn Phong sẽ lén lút giở trò trong lúc đang uống rượu, làm sao Viên Mục Dã biết được rượu mà cậu uống là rượu thật còn rượu của Đoàn Phong là hồng trà mà Tần Uyển đã lén lút đổi cho anh ta.
Tuy nhiên đúng như những gì Đoàn Phong đã suy đoán, mặc dù uống rất nhiều rượu nhưng cơ thể của Viên Mục Dã vẫn nhanh chóng chuyển hóa tất cả chất cồn, cho đến khi Tần Uyển lấy ra chai rượu trái cây màu đỏ lúc trước.
Tần Uyển mặc một bộ xường xám bó sát người, dáng người uyển chuyển đi đến trước mặt Viên Mục Dã, chị ta nói: “Tiểu Viên, chai rượu này là rượu ngon mà chị Tần đã cất giữ nhiều năm, tên của nó là Vong Ưu, chị nghe Đoàn Phong nói trong khoảng thời gian này tâm tình của cậu không vui lắm, hay là thử một chén Vong Ưu đi, chị Tần cam đoan cậu có thể quên hết mọi nỗi buồn... Sao nào?”
Tần Uyển nói xong bèn mở chai rượu, sau đó tự mình rót một chén cho Viên Mục Dã rồi mỉm cười đưa đến...
Mặc dù Viên Mục Dã có thể chuyển hóa chất cồn trong cơ thể rất nhanh, nhưng không có nghĩa là khi uống rượu vào sẽ không say, cậu mỉm cười cầm chén rượu Vong Ưu rồi nói: “Nghe lời chị Tần vậy, nếu như uống rượu này có thể quên tất cả, vậy nó thật sự là món quà năm mới tuyệt vời nhất đối với tôi.”
Viên Mục Dã nói xong không hề do dự uống cạn chén rượu, sau đó cười thảm, nói: “Hương vị không tồi, nhưng tiếc là không ngon bằng một loại rượu tôi từng uống...”
Đoàn Phong nghe vậy bèn túm lấy vai Viên Mục Dã và cười hỏi: “Thằng nhóc này có rượu mà giấu nhé, tại sao trước đó uống rượu ngon lại không gọi tôi?”
Viên Mục Dã nghiêng người sang chỗ Đoàn Phong rồi cười tủm tỉm: “Tôi không thể cho anh uống loại rượu đó...”
Đoàn Phong tò mò hỏi: “Tại sao? Tại sao cậu có thể uống mà tôi lại không được?”