Thấy Viên Mục Dã nhắc đến Jacob, sắc mặt Labrador trầm xuống, hắn nói: “Tạm thời cậu ta đang bị giam lại, chuyện này nói sau, ngươi theo ta đi lên trên trước đã, thủ lĩnh muốn gặp ngươi.”
Biết Jacob tạm thời không gặp nguy hiểm Viên Mục Dã cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cậu cũng hiểu rõ điều đó chỉ là tạm thời...
Sau khi quay lại khán đài, sắc mặt Miserable còn khó coi hơn ăn phải con ruồi, ánh mắt Abragon nhìn về phía Viên Mục Dã dường như cũng có chút thay đổi, không còn tràn đầy thù hận như trước nữa.
Có điều trạng thái của Viên Mục Dã không được tốt, trong mắt cậu lúc này đối phương đều biến thành những món ăn ngon... Có điều lý trí của cậu vẫn chiến thắng, cậu từ từ đi đến hành lễ trước mặt Abragon: “Thành thật xin lỗi, nhất thời thất thủ nên tại hạ đã lỡ tay đánh chết con hổ kia.”
Abragon khoát tay nói: “Không sao, không sao... trước đó con trai ta đã nói ngươi rất có bản lĩnh, hiện giờ xem ra đó không phải là lời nói dối! Người đâu, mau dẫn vu sư Viên đi xử lý vết thương, tắm rửa sạch sẽ, sau đó mở tiệc chiêu đãi!”
Lúc này Viên Mục Dã mới phát hiện ra mình máu me đầy người trông rất đáng sợ, cậu vội vàng nói xin lỗi: “Thật ngại quá, tại hạ sẽ đi tắm rửa sạch sẽ...”
Viên Mục Dã thấy Labrador đang định đưa mình đi xử lý vết thương thì nhỏ giọng nói với hắn: “Cậu không cần đi cùng tôi đâu, chú ý quan sát Miserable cho thật kỹ, đừng để ông ta lại bày ra chiêu hiểm nào đó...”
Labrador gật đầu: “Được, ta biết rồi, ngươi mau đi xử lý vết thương đi!”
Sau khi băng bó đơn giản, Viên Mục Dã quay lại căn lều của thủ lĩnh, bên trong đã bày biện rất nhiều đồ ăn và rượu ngon, Abragon ngồi ngay ngắn ở chính giữa cười nói với Viên Mục Dã: “Vu sư Viên mau ngồi đi...”
Viên Mục Dã vẫn chưa quen với cách xưng hô này nên cười bảo: “Thủ lĩnh khách sáo quá, cứ gọi tôi là Tiểu Viên là được.”
Abragon cười to: “Xem ra tính cách của ngươi rất giống người Tamarin chúng ta, cũng rất phóng khoáng không câu nệ tiểu tiết!”
Viên Mục Dã nhanh nhẹn nâng chén rượu trên bàn lên và nói: “Có thể nhận được sự khen ngợi của thủ lĩnh tộc Tamarin là vinh hạnh của Viên Mục Dã tôi, tại hạ xin uống trước!” Sau khi nói xong Viên Mục Dã uống một hơi cạn sạch chén.
Ai biết vừa uống chén rượu này vào cổ Viên Mục Dã đã hối hận ngay, cậu vốn cho rằng nồng độ cồn ở thời đại này sẽ không cao, không ngờ uống rồi mới thấy không phải như vậy, không chỉ vừa tanh vừa cay như lửa mà mùi vị còn rất hắc, rất khó nuốt.
Cũng có lẽ do kỹ thuật chưng cất rượu chưa được tốt, có nhiều chất độc hại chưa được thanh lọc cho nên dễ bị say, bởi vậy Viên Mục Dã mới uống một bát đã cảm thấy mình hơi ngà ngà rồi.
“Tiểu Viên, rượu của người Tamarin chúng ta thế nào?” Abragon híp mắt hỏi.
Viên Mục Dã có chút hơi men cười lắc đầu: “Rượu này mạnh mẽ như tính cách của người Tamarin vậy, mạnh hơn nhiều so với rượu của Bắc Tấn, tại hạ mới uống một bát đã cảm thấy say rồi.”
Abragon cười lớn, nói: “Đúng vậy! Ta đã từng uống rượu của Bắc Tấn, nhạt nhẽo vô vị, cũng giống như con người Bắc Tấn vậy, không có chút mạnh mẽ nào!”
Lúc này Viên Mục Dã mới phát hiện ra tên vu sư quái gở Miserable không biết đã đi đâu rồi, cậu thì thầm hỏi Labrador: “Tên Miserable kia đâu?”
Labrador cười đáp: “Ngươi giết con hổ trắng bảo bối của ông ta, cục tức lớn như thế ăn no luôn rồi làm gì còn tâm trạng mà ăn cơm!”
“Con hổ trắng kia là của ông ta sao?” Viên Mục Dã ngạc nhiên.
Labrador gật đầu: “Ba năm trước Miserable đã bắt được nó trong núi, cũng chính vì chuyện này mà ông ta mới có thể thay thế cho lão vu sư đời trước, trở thành Đại Vu sư của Tamarin bọn ta.”
Bây giờ Viên Mục Dã mới hiểu vì sao thái độ của thủ lĩnh Tamarin với mình trước và sau khi mình giết được hổ trắng lại khác biệt đến vậy. Xem ra con hổ trắng này là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt trong lòng người Tamarin, ai có thể chinh phục được hổ trắng thì sẽ nhận được sự tán thưởng của người Tamarin.
Cho dù là thời đại nào, văn hóa trên bàn rượu vẫn luôn vũ khí bí mật để rút ngắn khoảng cách trong các mối quan hệ với nhau, mặc dù tửu lượng của Viên Mục Dã không cao, nhưng cậu lại dùng tư thế liều mình bồi quân tử...
Tính cách phóng khoáng này khiến cho Abragon rất hài lòng, nên hai người càng uống càng vui, cuối cùng cả hai say đến mức thiếu chút nữa dập đầu kết bái huynh đệ tại chỗ... Nếu không phải Labrador ngắt lời trước, thì ngày hôm sau hắn đã phải gọi Viên Mục Dã là chú rồi.
Mặc dù cuối cùng Viên Mục Dã gần như bị người khác khiêng về, nhưng cơ thể cậu đã nhanh chóng chuyển hóa chỗ cồn kia, cho nên khi cậu bị khiêng về lều của Labrador thì đã tỉnh rồi.
Trong lòng cậu còn hai chuyện chưa giải quyết được, cho nên không thể nào ngủ yên. Đầu tiên, đương nhiên là chuyện của Jacob, thằng nhóc đó vì cứu cậu nên mới gây ra tai họa, cho nên cậu không thể bỏ mặc không quan tâm... Chuyện thứ hai là cậu muốn xác nhận một chuyện cùng với Labrador, và chuyện này có liên quan đến thân phận của hung thủ đã giết hại Đại phi của Tamarin.
Khi Labrador quay lại lều, hắn kinh ngạc nhìn thấy Viên Mục Dã đã tỉnh táo ngồi sẵn ở bên trong chờ mình.
Labrador nghi ngờ hỏi: “Ngươi có uống say thật không vậy?”
Viên Mục Dã lắc lắc cái đầu mới tỉnh táo, nói: “Đương nhiên là say, có điều tốc độ tỉnh rượu của tôi nhanh hơn người khác một chút.”
Labrador bật cười: “Nhanh một chút? Ta dám chắc với ngươi, cha ta mà không ngủ đến trưa mai thì tuyệt đối sẽ không tỉnh rượu, ngươi thì hay rồi, bây giờ đã tỉnh táo thế này!”
Viên Mục Dã đi ra cửa lều nhìn xung quanh, sau đó thì thầm nói với Labrador: “Những trang sức mà cha cậu đang đeo trên người, những người khác có thể đeo không?”
Labrador lắc đầu: “Đương nhiên không thể, những thứ đó chỉ có thủ lĩnh của người Tamarin mới được đeo, nó giống như vương miện của Vương thượng Bắc Tấn vậy, có thể tùy tiện cho người khác đeo sao?”
Viên Mục Dã rơi vào im lặng, Labrador thấy ánh mắt cậu nghiêm túc như vậy thì vội hỏi: “Vì sao ngươi lại hỏi như thế?”
Viên Mục Dã thở dài nói: “Labrador, cậu sẽ tin những lời tôi nói chứ?”
Labrador cười: “Đương nhiên, sao ngươi lại hỏi chuyện này? Muốn ta nói thế nào thì ngươi mới tin?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Tin là được rồi, bởi vì chuyện tôi muốn nói với cậu...” Viên Mục Dã dừng lại một chút sau đó mới nói tiếp: “Tóm lại sự thật sẽ khác rất nhiều so với những gì cậu đã từng nghĩ...”
Labrador trầm giọng hỏi: “Sự thật chuyện gì?”
Viên Mục Dã nói: “Liên quan đến chân tướng cái chết của bà nội cậu.”