Hai tiếng sau, Từ Lệ dừng xe trước cổng nhà máy xi măng bỏ hoang ở ngoại ô. Anh ta xuống xe rồi liếc nhìn cổng lớn: “Mẹ nhà nó, tên Đậu Sở này đúng là biết tìm chỗ thật đấy. Đêm hôm khuya khoắt tới nơi quỷ quái thế này, thế mà lại còn có người hóng xem trên mạng…”
Viên Mục Dã cũng xuống xe, sau đó nhìn về phía nhà máy xi măng bỏ hoang tối tăm: “Đúng là địa điểm tốt để làm trò mờ ám. Nếu không phải lúc ấy Đậu Sở livestream, có lẽ đến bây giờ cũng chưa chắc đã có ai phát hiện ra xác đâu.”
Từ Lệ bất đắc dĩ nói: “Chuẩn đấy. Thế giới này chính là như vậy, luôn có hàng trăm hàng nghìn tội ác lặng lẽ diễn ra ở những ngóc ngách mà người ta không thể nhìn thấy.”
Viên Mục Dã xoay người nhìn về phía Từ Lệ: “Anh đợi ở đây một lát, tôi vào trước xem thử…”
Từ Lệ tự châm thuốc lá cho mình, sau đó dựa vào cửa xe và nói với Viên Mục Dã: “Cẩn thận một chút, nếu gặp phải chuyện gì thì gọi to lên!”
Viên Mục Dã hừ khẽ, sau đó xoay người đi vào cổng lớn nhà máy xi măng… Trên thực tế, cậu thầm hiểu rõ, lý do cậu tới đây vào đêm hôm khuya khoắt là để đọc từ trường tư duy của Đậu Sở, đơn giản là để xem lại cảnh livestream giết người đó một lần nữa từ góc độ khác mà thôi.
Nhưng mà ai có thể bảo đảm nhìn từ một góc độ khác không thể phát hiện ra manh mối khác? Hơn nữa, Viên Mục Dã luôn cảm thấy nhất định lúc ấy Tống Giang đã nhìn thấy điều gì, nhưng vì nguyên nhân nào đó nên không khai với cảnh sát thôi.
Sau khi vào nhà máy xi măng, Viên Mục Dã đột nhiên nghe thấy phía sau vang lên tiếng bước chân. Trong tích tắc, cậu còn tưởng là Từ Lệ đuổi theo, kết quả quay đầu lại thì thấy là hai bóng người vừa nói chuyện vừa đi về phía cậu.
Viên Mục Dã thoáng sửng sốt rồi hiểu ra ngay không phải ai khác tới, mà ắt hẳn là Đậu Sở vào buổi tối hôm đó. Nhưng người bên cạnh cậu ta là ai? Không phải cậu ta luôn làm livestream một mình hay sao?
Khi hai người đến gần, Viên Mục Dã mới nhìn rõ, hóa ra người bên cạnh Đậu Sở là anh bạn cùng phòng Ngô Tiêu. Điều này đích thực nằm ngoài dự kiến của Viên Mục Dã, dường như hai người bọn họ đang xếp đặt cảnh tượng cho buổi livestream.
Ngay sau đó, Đậu Sở lấy ra một thứ từ chiếc ba lô to màu đen. Viên Mục Dã nhìn kỹ, chính là chiếc mặt nạ Trường Nhĩ Tiếu Kiểm… Không ngờ lúc ban đầu thứ này lại ở trong tay Đậu Sở!
Hóa ra mọi thứ đều do Đậu Sở sắp đặt sẵn từ trước. Cậu ta bảo Ngô Tiêu đeo mặt nạ lên giả ma, xây dựng bầu không khí kinh dị cho livestream. Có điều, chắc đến chết cậu ta cũng chẳng hiểu tại sao Ngô Tiêu đeo mặt nạ lên lại đột nhiên giống như thay đổi thành người khác, cầm đao điên cuồng bổ về phía mình…
Mà trong lúc đó, Viên Mục Dã chú ý tới Ngô Tiêu đã từng hơi xoay đầu về phía Tây Bắc. Như vậy lúc ấy cậu ta đã nhìn thấy Tống Giang trốn ở chỗ tối, cho nên mới có động tác quay đầu ấy.
Sau khi từ trường tư duy của Đậu Sở biến mất, Viên Mục Dã nhanh chóng chạy về chỗ Từ Lệ: “Mau thông báo cho người của anh, Tống Giang gặp nguy hiểm!”
Từ Lệ sửng sốt: “Không phải thằng nhãi kia lại đi đâu tìm đường chết nữa đấy chứ?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Lúc ấy cậu ta đã nhìn thấy hung thủ là ai, hung thủ cũng nhìn thấy cậu ta. Không biết tại sao thằng nhóc này không nói thật với chúng ta!”
Từ Lệ kinh ngạc hỏi: “Hung thủ là ai?”
“Ngô Tiêu…”
“Đệch!”
Trên đường trở về, Từ Lệ vô cùng lo lắng gọi điện thoại về cục, bảo nhóm Tiểu Lưu nhanh chóng chia làm hai ngả, khống chế hai người Tống Giang và Ngô Tiêu trước rồi hẵng nói. Kết quả, điều khiến Viên Mục Dã và Từ Lệ bất ngờ là, phía Ngô Tiêu bị bắt giữ ngay lập tức, ngược lại là Tống Giang thoạt nhìn thật thà lại không biết tung tích.
Từ Lệ tức giận đến độ đập tay lái và nói: “Đừng để tôi tóm được thằng nhóc chết tiệt này, nếu không tôi sẽ tát cho nó xòe răng ra!”
Viên Mục Dã nghe vậy cũng hơi đau đầu: “Chỉ mong chiếc mặt nạ đồng kia không rơi vào tay Tống Giang…”
Trở lại cục cảnh sát, Tiểu Lưu đưa hồ sơ của Ngô Tiêu cho Từ Lệ. Lúc trước bọn họ vẫn đặt hết sự chú ý vào Đậu Sở, không ngờ Ngô Tiêu ở cùng cậu ta cũng là streamer, hơn nữa còn là streamer ký hợp đồng cùng một công ty. So sánh với Đậu Sở, tình trạng của Ngô Tiêu thua kém hơn rất nhiều, chỉ có ít ỏi khoảng mười nghìn fan, trong đó hơn một nửa là fan ảo.
Từ Lệ tiện tay đưa tài liệu cho Viên Mục Dã, sau đó quay đầu hỏi Tiểu Lưu: “Cậu ta ở đâu?”
Tiểu Lưu đáp: “Đã ở sẵn trong phòng thẩm vấn rồi!”
Từ Lệ gật đầu: “Đã tìm thấy mặt nạ đồng chưa?”
Tiểu Lưu lắc đầu: “Ngô Tiêu nói cậu ta ném đi rồi.”
“Ném ư?! Ném đi đâu?” Từ Lệ kinh ngạc.
Tiểu Lưu thở dài đáp: “Cậu ta nói tiện tay ném vào một khu rừng ven đường. Em đã cho người đi tìm rồi.”
Trong phòng thẩm vấn, Ngô Tiêu cúi đầu ngồi đó, không nói không rằng, thậm chí ngay cả Từ Lệ và Viên Mục Dã bước vào, cậu ta cũng chẳng phản ứng gì.
Từ Lệ cũng không nói nhảm với cậu ta mà hỏi gọn gàng dứt khoát luôn: “Tại sao cậu muốn giết Đậu Sở?”
Người Ngô Tiêu hơi khựng lại, rồi từ từ ngẩng đầu lên nói: “Tôi không biết, tôi thật sự không biết tại sao mình muốn giết cậu ấy… Anh cảnh sát, tôi không biết tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy! Lúc ấy Đậu Sở chỉ hẹn tôi đến giúp một chút, làm ít mánh khóe kinh dị mà thôi! Tôi thật sự không biết cuối cùng sao lại… trở thành như vậy.”
Viên Mục Dã thấy cảm xúc của Ngô Tiêu hơi bất ổn nên kiên nhẫn nói: “Cậu bình tĩnh trước đã, nếu không chúng tôi cũng không giúp được cậu đâu! Thôi thì cậu nói trước xem quan hệ giữa cậu và Đậu Sở thế nào? Có mâu thuẫn gì không?”
Ngô Tiêu cười đắng ngắt: “Tôi và Đậu Sở là streamer ký hợp đồng cùng một công ty, ở cùng một chỗ cũng do công ty sắp xếp, cậu ấy làm livestream siêu nhiên, tôi làm livestream đồ ăn ngon… Bình thường giữa chúng tôi không có giao thoa gì cả, nhưng thỉnh thoảng cậu ấy sẽ gọi tôi đến giả ma để dọa người trong livestream của cậu ấy.”
Viên Mục Dã hỏi: “Giúp kiểu này là không ràng buộc hay là có tiền công?”
Ngô Tiêu: “Có tiền công… Nghề của chúng tôi không hào nhoáng như mọi người tưởng tượng đâu, ai nghèo thì nghèo mạt rệt, mà giàu thì giàu nứt đố đổ vách. Hiện giờ streamer đồ ăn ngon đã xuống dốc rồi, chút thu nhập làm livestream của tôi vốn không đủ nuôi sống nổi bản thân.”
Viên Mục Dã gật gù, sau đó cầm ảnh chụp chiếc mặt nạ đồng và hỏi Ngô Tiêu: “Nói về thứ này nhé? Nó là của cậu hay của Đậu Sở?”
Trong nháy mắt nhìn thấy tấm ảnh, người Ngô Tiêu khẽ rụt lại, dường như sợ thứ trong ảnh một cách vô thức. Cậu ta do dự một lát mới nói: “Là Đậu Sở mang tới… Cậu ấy chỉ nói cho tôi biết là lấy được thứ này từ một tên bị bệnh tâm thần, bảo tôi đeo nó để hù dọa fan lúc cậu ấy livestream.”
Từ Lệ đột nhiên đập bàn: “Cậu ta bảo cậu hù dọa fan, cậu bèn giết cậu ta luôn ư? Chính cậu có tin được lời này không?”