Trước khi Viên Mục Dã nắm bắt được dòng suy nghĩ trong đầu, trước mặt bọn họ chợt xuất hiện một khoảng không gian rất rộng dưới nước, sau đó không có đường đi lên phía trước nữa… Ngay lập tức, Viên Mục Dã hiểu ra rốt cuộc là mình đã nghĩ sai chỗ nào, vì thế cậu xoay ngoắt người ra hiệu gần đây có nguy hiểm với đám Thạch Lỗi, bảo bọn họ tạm thời ngừng ngay tại chỗ.
Viên Mục Dã căng thẳng như vậy là bởi vì cậu bỗng suy nghĩ cẩn thận một việc, đó là nếu con bạch tuộc khổng lồ đến từ ngoài đảo, nó sẽ không một mực phải trở lại thung lũng săn mồi, bởi vậy Viên Mục Dã đoán chỉ có thể là con thú khổng lồ này bị nhốt ở chỗ nào đó trên đảo, cho nên nó mới buộc lòng phải theo đường nước ngầm vào thung lũng kiếm ăn.
Mà khu vực trước mắt này đặc biệt phù hợp với điều kiện quan trọng để nhốt bạch tuộc khổng lồ, đầu tiên nó có lối vào cho phép nước biển chảy vào, nhưng kích thước của lối vào không thể cho phép con quái vật bạch tuộc khổng lồ đi qua.
Chắc hẳn là vào mấy chục năm trước, khi con quái vật bạch tuộc có kích thước bình thường, nó đã may mắn chui vào đường nước ngầm và sống sót sau vụ rơi máy bay. Nhưng mà cơ thể nó lại bị đột biến do ảnh hưởng của bức xạ hạt nhân nên mới bị mắc kẹt ở đây mãi.
Ban đầu, nó ăn một ít cá nhỏ và tôm theo nước biển ùa vào nên tất nhiên không thành vấn đề. Nhưng khi cơ thể từ từ to lớn lên, thức ăn do thủy triều mang đến không còn đủ để đáp ứng sự thèm ăn ngày càng tăng của nó, vì vậy nó chỉ có thể vươn xúc tu về phía những người sống sót ở trong thung lũng.
Không gian trước mặt vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng lại có mấy con sứa nhỏ tỏa ánh sáng xanh vui vẻ lượn lờ xung quanh. Có lẽ cả đời cũng chẳng mấy ai gặp được cảnh tượng như vậy. Nhưng Viên Mục Dã ngầm biết rất rõ, lúc này nhất định đồ nghiệp chướng mới ăn thịt vài người kia đang nấp ở góc nào đó, âm thầm nhìn trộm mấy “con mồi” đột nhiên xông vào địa bàn của mình.
Theo hiểu biết của Viên Mục Dã, chỉ số thông minh của loài bạch tuộc rất cao, có thể nói là loài sinh vật thông minh nhất dưới biển, thảo nào Thạch Lỗi cứ nhất quyết phải lấy bằng được bản đồ gen của con thú khổng lồ này.
Nó vừa rất thông minh vừa rất mạnh, may mà nó chỉ có một con, và cũng may nó bị nhốt dưới lòng hòn đảo này, nếu không khó bảo đảm có một ngày nó không trở thành bá chủ của biển khơi, thậm chí sẽ uy hiếp đến địa vị của loài người trong giới sinh vật…
Đám Thạch Lỗi còn coi như nghe lời, sau khi nhận được cảnh báo của Viên Mục Dã, bọn họ thành thật đứng im tại chỗ, còn Viên Mục Dã chầm chậm tìm kiếm xung quanh muốn xem thử con thú khổng lồ có lẽ đầu óc còn thông minh hơn cả mình kia đang ở vị trí nào.
Ai ngờ cậu tìm xung quanh một vòng bằng đèn pin lặn mà không phát hiện được gì cả, vì thế cậu xoay người, muốn ra hiệu cho đám Thạch Lỗi “quay về bằng đường cũ”… Kết quả đúng lúc này, đôi mắt phượng giấu sau cặp kính lặn của Thạch Lỗi bỗng trợn to, sau đó gã từ từ ra hiệu với Viên Mục Dã: “Phía sau có nguy hiểm”.
Viên Mục Dã sửng sốt, cậu từ từ liếc lại, thấy đằng sau có một đôi mắt vàng to bằng chậu rửa mặt đang nhìn mình không nhúc nhích. Dù lá gan của Viên Mục Dã có to cỡ nào, lúc này cậu cũng cảm thấy da đầu tê rần, lông tơ dựng thẳng…
Lần trước, khi bọn họ nhìn thấy con súc sinh này, quanh người nó rõ ràng vẫn là màu đỏ gỉ sét, nhưng hiện giờ lại có cùng màu sắc với vách đá xung quanh, nếu không phải nó đột nhiên hướng tròng mắt cực to sang phía Viên Mục Dã, trong một chốc, đúng thật là rất khó phát hiện sự tồn tại của nó.
Bởi vì khoảng cách hiện giờ của Viên Mục Dã và con thú này thật sự quá gần, hầu như dán lên mặt nó, cho nên lại thành ra “khoảng tối dưới chân đèn”, chỉ cần Viên Mục Dã không động đậy, đối phương chắc sẽ không làm gì được cậu.
Nhưng Viên Mục Dã lại xem nhẹ một vấn đề, đó chính là cậu không tới một mình, cậu còn dẫn đến mấy kẻ chuyên gia xuống dưới tìm đường chết… Ngay khi Viên Mục Dã đang do dự xem kế tiếp mình nên thoát thân như thế nào, cậu thấy đám Thạch Lỗi nhanh chóng bơi về phía sau lưng mình.
Trong tay mỗi người bọn họ đều cầm ống chích cỡ siêu lớn, bơi tới trước mặt quái vật bạch tuộc, chia nhau tiêm thuốc mê vào mấy vị trí khác nhau trên người nó. Thấy thế, Viên Mục Dã vội bơi tới khu vực an toàn, sợ quái vật bạch tuộc đột ngột bùng nổ, vạ lây cho con cá trong chậu vô tội như cậu.
Ai ngờ cũng không biết con quái vật bạch tuộc ăn no quá hay là nhất thời chưa phản xạ kịp, cơ thể bị đâm mấy chỗ mà hầu như không có cảm giác gì cả. Thạch Lỗi thấy quái vật bạch tuộc vẫn không nhúc nhích, bèn lập tức rút một ống máu của đối phương ra.
Đây là lần đầu tiên Viên Mục Dã nhìn thấy máu của bạch tuộc, nó có màu xanh lam nhạt khá quái dị… Thấy Thạch Lỗi đã thành công, Viên Mục Dã nhanh chóng ra hiệu, nhắc nhở bọn họ giờ nên lập tức quay về theo đường cũ.
Ai ngờ đám Thạch Lỗi lại có lòng tham không đáy, rút được một ống rồi còn muốn rút thêm ống nữa, kết quả lúc này Viên Mục Dã thấy cặp mắt lóe ánh vàng kia đột ngột chuyển động nhanh như chớp…
Lòng Viên Mục Dã chợt cả kinh, biết còn trì hoãn tiếp thì sẽ game over là cái chắc, vì thế cậu vội vã kéo Thạch Lỗi bơi trở về. A Triết thấy thế bèn tới giành người với cậu. Không ngờ trong lúc ba người lôi qua kéo lại, họ thấy một xúc tu từ từ vươn về phía một đội viên đeo bình khí.
Nếu không phải ở dưới nước, nhất định Viên Mục Dã có thể nghe thấy tiếng kêu thảm thiết khiến người ta không rét mà run của đối phương, nhưng dưới lòng nước âm u tĩnh lặng, Viên Mục Dã chỉ có thể trơ mắt nhìn người nọ bị xúc tu to đùng của quái vật bạch tuộc xé sống nát nhừ, chỉ còn lại máu loãng…
Một cuộc giết chóc bắt đầu quá lặng lẽ, mặc dù Thạch Lỗi và A Triết đã được Viên Mục Dã kéo đến khu vực khá an toàn, nhưng khi vẫn chưa hoàn toàn rời khỏi dòng nước, ai có thể bảo đảm bọn họ được an toàn tuyệt đối chứ?
Biến cố xảy ra đột ngột khiến mọi người đứng hình trong vài giây, sau đó nhanh chóng tìm kiếm những hang động ngầm hoặc những vách đá hẹp có thể ẩn náu. Suy cho cùng, nếu muốn so tốc độ bơi… có lẽ không người nào có thể bơi nhanh hơn quái vật bạch tuộc.
Vị trí của ba người Viên Mục Dã còn đỡ, nhưng ba người kia thì không may mắn như vậy. Trong đó có hai người gần như là bị hai xúc tu của quái vật bạch tuộc hút lấy cùng một lúc, còn một người khác miễn cưỡng chạy thoát, nhưng quái vật bạch tuộc đuổi sát rạt theo phía sau, tình hình vô cùng nguy hiểm…
May thay lúc này Viên Mục Dã phát hiện một hang nhỏ có thể chứa được vài người, vì thế cậu vội vã vẫy mọi người bơi vào trong hang để tránh né tạm thời… Ai ngờ bọn họ mới vừa vào hang, một cái xúc tu đã vươn vào sát theo sau.
Viên Mục Dã biết giác hút trên xúc tu rất ghê gớm. Những người trong thung lũng bị nó lôi từ trong mấy lỗ hang nông ra ngoài, mà hiện giờ mặc dù cái hang của bọn họ không nông lắm, nhưng mà khổ là bọn họ có tới bốn người! Nếu để nó đảo tứ tung tiếp, chắc chắn sẽ có kẻ xui xẻo bị hút ra ngoài…