Không ngờ lúc này lại diễn ra một màn kịch tính, vì con hổ này có hai đầu cho nên chúng sinh ra bất đồng quan điểm trong chuyện cái miệng nào sẽ vươn ra trước, đương nhiên bọn chúng không hiểu rằng cho dù là cái miệng nào ăn thì cũng đều vào cùng một cái bụng cả...
Cái đầu bên trái nhỏ hơn nên có lẽ bình thường cũng ghê gớm hơn, nó ỷ vào vóc dáng nhỏ bé tương đối linh hoạt, há một cái là cắn được vào khóe miệng của cái đầu bên cạnh, cái đầu kia lập tức gầm gừ khiêu chiến.
Đương nhiên Viên Mục Dã cũng không thể cứ đứng đấy chờ chết được, cậu từ từ lùi xuống, định nhặt thanh bảo đao bị hổ trắng hai đầu đánh bay đi thì đúng lúc đó Miserable ngồi trên đài nhìn thấy đã giở trò xấu, ông ta sai người ném một tảng đá xuống cắt đứt cuộc tranh chấp giữa hai cái đầu hổ, để lực chú ý của bọn chúng quay lại trên người Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã tức giận thầm chửi cả mười tám đời tổ tông nhà Miserable, tiếc rằng chuyện này cũng chẳng thể thay đổi được cục diện nguy hiểm trước mắt, Viên Mục Dã chỉ có thể lấy tốc độ nhanh nhất nhặt thanh bảo đao lên, sau đó nhanh chóng quay người lại đối diện với hổ trắng hai đầu...
Lần này con vật kia dường như đã hết kiên nhẫn, vài lần nó định lao thẳng vào Viên Mục Dã quật cậu ngã xuống đất, mặc dù lần nào cậu cũng miễn cưỡng tránh thoát được, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy thì chẳng mấy nữa mà Viên Mục Dã cũng đuối sức... Đến lúc đó chỉ có thể trở thành bữa ăn khuya của con hổ trắng hai đầu này mà thôi.
Không ngờ, đúng lúc Viên Mục Dã đang nghĩ xem nên chạy thoát như thế nào, chân chỉ chậm nửa nhịp thôi mà kết quả cậu bị con hổ trắng hai đầu cắn vào cánh tay phải đang cầm đao, cơn đau thấu xương kích thích thần kinh của Viên Mục Dã.
May mà Viên Mục Dã phản ứng nhanh, cậu nhanh chóng dùng một tay khác cầm bảo đao sau đó chém mạnh vào một cái đầu của con hổ, nhất thời máu người và máu hổ hòa vào nhau chảy xuống đất... Viên Mục Dã và hổ trắng hai đầu đều thuộc loại nhìn thấy máu là hưng phấn dâng trào, thế nên trận chiến này bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Viên Mục Dã hiểu rõ, muốn ra khỏi lồng thú này nhất định phải giết chết con hổ trắng hai đầu trước mặt, mà sự khát máu được giấu kín trong cậu cũng hoàn toàn bừng tỉnh, cậu không để ý một cánh tay vẫn đang bị hổ trắng hai đầu cắn chặt, cả người nghiêng về phía trước há miệng cắn một cái lên động mạch cổ của nó.
Có lẽ cho đến bây giờ con hổ trắng hai đầu này mới chỉ đi cắn người khác, hôm nay là lần đầu tiên bị người khác cắn, nhất thời nó cũng đứng sững lại, nhưng theo lượng máu bị hút ngày càng nhiều, nó lúc này mới ý thức được điểm không đúng, nó hoảng hốt giãy giụa lùi về phía sau.
Nhưng tất cả đã muộn, nó phát hiện toàn thân không còn sức lực, cũng không thể thoát khỏi sự trói buộc của đối phương... Có lẽ vào thời khắc cổ nó bị Viên Mục Dã cắn, thì cái mạng nhỏ này của nó đã xác định không giữ được.
Trên khán đài cách đó không xa, bởi vì góc nhìn, cho nên tất cả mọi người đều không nhìn rõ bên dưới xảy ra chuyện gì, chỉ nhìn thấy con hổ trắng hai đầu cắn chặt cánh tay phải của Viên Mục Dã, còn Viên Mục Dã vẫn luôn cúi đầu, không nhìn ra được là cậu còn sống hay đã chết...
Labrador nhìn thấy mà lòng cũng lạnh xuống, cảm thấy có lẽ Viên Mục Dã đã bị hổ trắng hai đầu cắn chết rồi, khiến hắn cảm thấy hối hận không thôi, tự trách chính mình đã hại chết Viên Mục Dã.
Miserable ở bên cạnh đắc chí nói với hai thị vệ bên cạnh: “Đi, mang thi thể tên kia lên đây...”
Hai thị vệ vẫn chần chừ, dù sao hổ trắng hai đầu vẫn còn ở dưới đó, nếu chưa đưa nó vào phía trong hàng rào thì chẳng phải ai xuống người đó sẽ chết sao? Nhưng trong lúc hai người đó còn đang do dự thì đột nhiên nghe thấy đám người trên khán đài trầm trồ thốt lên, tiếp theo đó, Viên Mục Dã vốn đã không còn nhúc nhích lại đẩy ngã hổ trắng hai đầu rồi đứng lên.
Trên khán đài lập tức trở nên ồn ào, tất cả người Tamarin ở đây đều choáng váng, bởi vì cho dù là người Tamarin cường hãn nhất cũng không thể nào giết chết được hổ trắng hai đầu kia, vậy mà một vu sư gầy yếu của Bắc Tấn lại làm được!
Lúc này hai mắt Viên Mục Dã đỏ hồng lên, cậu cảm thấy tất cả mọi thứ xung quanh như đang chậm lại. Ngay cả một con côn trùng nhỏ bay qua trước mặt, cậu cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, thậm chí có thể cảm nhận được âm thanh của nhịp tim và luồng máu chảy của tất cả những động vật xung quanh, nghe vô cùng tươi đẹp hấp dẫn...
Mặc dù Viên Mục Dã cảm thấy tươi đẹp nhưng cậu cũng hiểu, nếu cậu tiếp tục chìm đắm vào cảm giác này thì sợ rằng cậu sẽ cách biến bị không còn bao xa nữa, thế nên cậu dùng sức lắc mạnh đầu, nhặt thanh bảo đao dưới đất lên rồi quay lại nhìn xác con hổ trắng hai đầu.
Viên Mục Dã hiểu rõ, cậu đã cắn con vật này, nếu như không nhanh chóng xử lý thi thể của nó thì rất có thể nó sẽ sống lại, thế nên cậu chém một nhát chặt đứt đầu con hổ trắng... Trước đó cậu không hề phát hiện ra thanh bảo đao này lại sắc bén như vậy, xem ra Labrador thực sự không lừa cậu, đây đúng là thanh bảo đao sắc bén nhất Tamarin!
Sau đó Viên Mục Dã tiếp tục chém đứt chiếc đầu thứ hai, trên khán đài từng đợt hoan hô vang dội, người Tamarin là bộ tộc giỏi về săn mãnh thú, bởi vậy bọn họ coi những người có thể giết chết mãnh thú là những đại anh hùng chân chính, đáng được người Tamarin tôn kính.
Nhưng vì tình trạng của Viên Mục Dã lúc đó rất đáng sợ, không chỉ máu me khắp người mà hai mắt còn đỏ lòm, nên cuối cùng vẫn phải để Vương tử của người Tamarin là Labrador tự mình dẫn người xuống đón Viên Mục Dã...
Khi Viên Mục Dã nhìn thấy Labrador đi về phía mình, trong chớp mắt cậu cảm nhận được một mùi vị vô cùng hấp dẫn, thậm chí cậu có thể cảm nhận rõ hướng dòng máu đang chảy trong người đối phương, chỉ cần Viên Mục Dã muốn... là sẽ có được loại chất lỏng tuyệt vời này dễ như trở bàn tay.
Nhưng cuối cùng Viên Mục Dã vẫn khống chế được mình, cậu nhìn Labrador đi đến, khó khăn nói với hắn: “Hiện giờ, lập tức... thiêu xác hổ trắng đi!”
Labrador ngạc nhiên nói: “Vì sao? Đây chính là vinh quang của ngươi, theo truyền thống của người Tamarin, ngươi nên lột da hổ để làm phần thưởng!”
Nhưng Viên Mục Dã lại lắc đầu, khiên quyết nói với Labrador: “Labrador, cậu nghe tôi nói, điều này rất quan trọng, phải lập tức thiêu hủy xác con hổ, chuyện này tôi sẽ giải thích với cậu sau, nhưng nếu không thiêu hủy ngay... sợ rằng sau này người Tamarin các cậu sẽ phải gánh chịu lời nguyền rủa rất đáng sợ.”
Labrador thấy thái độ nghiêm túc của Viên Mục Dã thì biết cậu không nói đùa, nên cũng không do dự nữa mà cử người đi lấy dầu hỏa, sau đó gỡ một bó đuốc xuống để châm lửa.
Để an toàn, Viên Mục Dã vẫn luôn đứng nhìn bên cạnh cho đến khi xác hổ trắng hai đầu hóa thành tro tàn, sau đó mới mệt mỏi quay lại nói với Labrador: “Jacob đâu? Bây giờ cậu ta ở đâu? Lúc đó cậu ta thổi còi xương là vì để cứu tôi.”