Viên Mục Dã nhận ra cậu thanh niên tên Tống Giang này chắc chắn không phải hung thủ, hơn nữa cậu ta cũng biết gì đó, nhưng không hiểu tại sao lại không dám nói cho cảnh sát. Vì thế cậu bèn kiên nhẫn dẫn dắt: “Tống Giang, phối hợp cảnh sát điều tra vụ án là nghĩa vụ của mỗi một công dân. Hơn nữa, trước đây cậu cũng đi theo Đậu Sở nhiều để lấy linh cảm mà. Hiện giờ đối phương bị giết, chẳng lẽ cậu không nên giúp cậu ta bắt được hung thủ hay sao?”
Tống Giang chà xát tay một cách căng thẳng: “Tôi… lúc ấy tôi sợ Đậu Sở phát hiện, cho nên luôn đi theo từ rất xa, cơ bản không nhìn thấy hung thủ là ai.”
“Không, cho dù cách rất xa, nhưng cậu vẫn nhìn thấy… đúng không?” Viên Mục Dã đè thấp giọng xuống.
Tống Giang ngẩn ra, lập tức bại lộ suy nghĩ thật trong lòng: “Lúc ấy… lúc ấy tôi… thật sự bị dọa sợ. Tôi vốn không ngờ sẽ xảy ra chuyện đáng sợ như vậy, cho nên… tôi... tôi đã bỏ chạy theo hướng khác.”
“Cậu đã nhìn thấy cái gì?!” Từ Lệ quát to.
Tống Giang bị dọa đến nỗi ba hồn bảy vía bay tứ tung, nói thật ngay tắp lự: “Có một kẻ mang mặt nạ… cầm một thanh đao to chém Đậu Sở!”
Từ Lệ: “Sau đó thì sao?”
“Làm gì có sau đó nữa! Bị hù gần chết mà còn có thể tiếp tục ở lại xem chắc? Đương nhiên là tôi xoay người chạy ngay đi chứ!” Mặt Tống Giang đầy vẻ sợ sệt.
Viên Mục Dã lại hỏi: “Cuốn sổ của cậu rơi ở hiện trường vào lúc ấy à?”
Tống Giang gật đầu: “Chắc vậy, về nhà rồi tôi mới phát hiện không thấy sổ đâu, nhưng thật sự không dám quay lại tìm…”
“Tại sao không báo cảnh sát trước tiên?” Từ Lệ lạnh giọng hỏi.
Tống Giang sốt ruột thanh minh: “Lúc ấy tôi cũng không dám chắc đó có phải chiêu trò mới mà Đậu Sở làm để tăng lượng fan hay không. Trước kia anh ta cũng thường xuyên làm như vậy, cho nên… lỡ đâu là giả, không phải tôi sẽ phải ăn đủ hay sao?”
Nghe đến đó, Viên Mục Dã thở dài nói: “Được rồi, với những lời khai trước mắt, có lẽ cậu không phải là hung thủ. Nhưng trong đó còn có rất nhiều chuyện không giải thích rõ được. Ví dụ như làm sao cậu biết địa điểm mỗi lần livestream của Đậu Sở ở đâu? Còn cả việc làm sao cậu quen biết Đậu Sở? Tôi hy vọng cậu có thể phối hợp với cảnh sát, nói rõ ràng tất cả những việc này, đừng như nặn kem đánh răng, chúng tôi hỏi một câu thì cậu chỉ nói một câu, hiểu chưa?”
Tống Giang gật đầu lia lịa: “Chắc chắn tôi sẽ phối hợp. Thật ra nhìn thấy chuyện như thế này là tôi cũng xui xẻo lắm rồi, sớm biết như vậy… có đánh chết tôi cũng không dám bám theo anh ta đâu!”
Sau đó Tống Giang đã khai hết, cậu ta là tác giả viết tiểu thuyết Internet chưa nổi. Để có thể tìm được linh cảm sáng tác mà kẻ vốn luôn nhát gan như cậu ta buộc phải thường xuyên đến những “nơi ma ám” trong mấy lời đồn trên mạng để thu thập tư liệu sống về sáng tác.
Trong một lần ngẫu nhiên, cậu ta gặp Đậu Sở đúng lúc đang livestream chủ đề siêu nhiên, vì thế cậu ta cảm thấy thay vì mình tìm kiếm lung tung như ruồi bọ không đầu, chẳng bằng bám theo vị streamer siêu nhiên này đi?
Vì thế bắt đầu từ lúc ấy, Tống Giang thường xuyên theo dõi livestream của Đậu Sở, kết quả cậu ta phát hiện thật ra mỗi lần Đậu Sở kết thúc livestream đều sẽ cố tình để lại một vài manh mối không rõ ràng, dùng để dự báo thời gian và địa điểm livestream tiếp theo.
Tống Giang mò ra được quy luật này nên mới có thể lén bám theo sau Đậu Sở trong mấy lần livestream tiếp theo, xem đối phương livestream từ một góc độ khác… Nhưng điều làm cậu ta không ngờ là, bình thường đều chỉ là livestream siêu nhiên hù dọa người chơi thôi, lần này lại thật sự biến thành livestream giết người.
Khai xong mọi chuyện, Tống Giang nhìn Viên Mục Dã với vẻ vô cùng đáng thương: “Đây là toàn bộ quá trình tôi theo dõi Đậu Sở. Tôi thật sự không giết người, càng không nhìn thấy rõ dáng vẻ của hung thủ giết người.”
Viên Mục Dã thì thầm vài câu với Từ Lệ, đối phương nghe xong ngẫm nghĩ rồi đồng ý: “Được thôi, cứ làm theo lời cậu.”
Lúc Tống Giang được thả ra, cậu ta kích động đến mức suýt nữa thì khóc, gập người liên tục với Viên Mục Dã và Từ Lệ, tỏ vẻ nhất định mình sẽ gửi cờ hiệu cảm ơn.
Từ Lệ hừ khẽ: “Nhóc con cậu sau này bớt đi mấy chỗ kỳ lạ đó tìm đường chết là được. Lần này không bị hung thủ phát hiện là cậu may mắn đấy, chứ lần sau có lẽ chưa chắc đâu!”
Tống Giang gật đầu lia lịa: “Tôi biết, tôi biết, bảo đảm sẽ không có lần tiếp theo.”
Trước khi đi Viên Mục Dã còn cố ý dặn dò cậu ta: “Mấy ngày nay nhớ giữ điện thoại luôn mở, nếu có cần, chúng tôi sẽ còn tìm cậu để phối hợp điều tra…”
“Vâng, tôi biết, chắc chắn sẽ mở máy, anh yên tâm đi.” Tống Giang vừa nói vừa lùi ra sau, dường như không muốn ở cục cảnh sát thêm một giây đồng hồ nào nữa.
Sau khi trở lại văn phòng, Từ Lệ lại mở những livestream trước đây của Hắc Miêu Lão Quái lên xem lần nữa, quả nhiên phát hiện cậu ta có để lại manh mối nhắc nhở về thời gian và địa điểm của lần livestream sau ở những vị trí không hề thu hút.
Từ Lệ suy tư nói: “Nếu Tống Giang có thể nhìn thấy những nhắc nhở đó, chứng tỏ những người khác cũng có thể nhìn thấy, không chừng hung thủ nằm trong những fan của Hắc Miêu Lão Quái thì sao?”
Viên Mục Dã nghĩ ngợi rồi đáp: “Nhưng mục đích tên fan đó làm như vậy là gì đây? Anh đừng quên lời sư thầy Liễu Trần nói, hễ ai tiếp xúc với mặt nạ đều sẽ khiến ham muốn và ý nghĩ ác độc trong lòng khuếch đại lên. Nếu hung thủ nằm trong số fan đang xem livestream, chẳng lẽ ham muốn trong lòng hắn là giết chết Hắc Miêu Lão Quái ư?”
Từ Lệ nhún vai: “Ngộ nhỡ tâm lý đối phương có vấn đề, nằm mơ cũng muốn trở thành tên cuồng giết người như Hannibal* thì sao?”
* Hannibal Lecter là một nhân vật hư cấu trong series truyện trinh thám kinh dị của tác giả Thomas Harris. Gã là một bác sĩ tâm thần xuất sắc và là một kẻ chuyên ăn thịt và giết người hàng loạt.
Viên Mục Dã lắc đầu: “Nếu là thật thì các anh thảm rồi. Loại người này sẽ không thể dừng tay được sau khi đã nếm mùi máu đâu… Có điều tôi luôn cảm thấy vụ án lần này chắc là do người quen gây án. Hơn nữa, xem báo cáo khám nghiệm tử thi của Đậu Sở, phần đầu, vai và cổ gần như bị chém nát, điều này chứng tỏ khả năng xả giận lớn hơn một chút.”
Từ Lệ nhíu mày nói:: “Cậu nói là báo thù ư? Nhưng chúng tôi đã điều tra quan hệ xã hội của Đậu Sở. Cậu ta không có bạn hợp tác cùng, càng không có ai kết thù oán với cậu ta cả.”
Viên Mục Dã lại hỏi: “Trước kia cũng không có ư?”
Từ Lệ lắc đầu: “Không có. Bắt đầu từ khi làm nghề này, cậu ta luôn làm một mình, ắt hẳn không tồn tại mâu thuẫn vì phân chia lợi ích.” Sau khi nói xong, Từ Lệ lại thở ngắn than dài: “Còn tưởng thằng nhóc Tống Giang kia có thể cung cấp manh mối quan trọng cơ, nhưng kết quả vẫn chẳng điều tra được cái gì.”
Viên Mục Dã cười: “Cứ từ từ, trên đời này làm gì có tội ác hoàn hảo? Chẳng qua là manh mối để giải câu đố vẫn chưa bị anh tìm ra mà thôi.”
Từ Lệ ném tệp hồ sơ trong tay lên bàn: “Đi thôi, dẫn cậu đi ăn trước, sau đó chúng lại đến hiện trường vụ án xem thử…”
Hóa ra vừa rồi Viên Mục Dã đã nói nhỏ với Từ Lệ: “Xem ra cũng không hỏi được gì khác. Thả người về đi. Buổi tối tôi theo anh đến hiện trường vụ án nhìn thử xem sao.”