Viên Mục Dã đột nhiên cảm thấy buồn cười, mình cũng có lúc thảm đến mức phải chịu đãi ngộ giống như một con chó nhỏ, có điều không ngờ con chó nhỏ kia còn phản ứng nhanh hơn Viên Mục Dã, nó nằm sụp xuống đất, giấu cả người vào trong đám cỏ dại.
Không còn cách nào, Viên Mục Dã đành phải học theo dáng vẻ của con nhó nhỏ giấu kỹ cơ thể mình, sau đó nhìn theo đứa trẻ lông lá nhảy hai ba bước ra khỏi cửa hang chạy về phía thung lũng... Lúc này Viên Mục Dã mới phát hiện ra trong hang núi có rất nhiều túp lều nhỏ đơn giản, nhìn qua có thể thấy số lượng nhân khẩu cũng không nhỏ.
Cậu thấy đứa trẻ lông lá hoạt bát chạy đến một túp lều cách đó không xa, trước khi đi vào vẫn không quên quay đầu lại nhìn qua chỗ Viên Mục Dã và con chó nhỏ đang nấp, giống như đang căn dặn bọn họ nhất định phải trốn thật kỹ.
Bởi vì sợ kinh động đến dân bản địa trong thung lũng, cho nên khi đến gần cửa hang Viên Mục Dã đã tắt máy thăm dò đi, đồng thời cũng mặc lại đầy đủ đồ chống phóng xạ. Kết quả khi con chó nhỏ nhìn thấy khuôn mặt cậu thay đổi thì hết sức tò mò, nhìn chằm chằm không biết khi nào Viên Mục Dã lại biến về dáng vẻ khi nãy.
Viên Mục Dã bị con chó nhỏ nhìn lâu đến mức mất tự nhiên, thế nên cậu quay ra quan sát động tĩnh bên ngoài, phát hiện ra trong khe núi này đa số “con người” đều có ngoại hình giống với tên ngốc chứ không giống đứa trẻ lông lá, dường như ngoại hình của đứa trẻ lông lá là một dị dạng trong số họ.
Bọn họ giao tiếp bằng một loạt ngôn ngữ Viên Mục Dã không hiểu nổi, lúc đầu Viên Mục Dã còn cho rằng đây là một thổ ngữ địa phương của nước K, nhưng cậu nhớ lại lúc đứa trẻ lông lá nói chuyện với con chó nhỏ thì đó chỉ là những âm tiết đơn giản, không giống như một hệ thống ngôn ngữ hoàn chỉnh.
Trong lúc chờ đợi, Viên Mục Dã quan sát kỹ hoàn cảnh trong khe núi, cậu phát hiện thực vật ở nơi này phát triển như bình thường, có lẽ đây chính là nguyên nhân vì sao những người này chọn định cư ở đây. Hơn nữa, trên vách đá bốn bề xung quanh khe núi có rất nhiều những hang động lớn nhỏ, cái hang bọn họ đang trốn cũng là một trong số đó...
Lúc này, một tia nắng chiếu vào người Viên Mục Dã và con chó nhỏ, Viên Mục Dã thì không sao chỉ cảm thấy hơi chói mắt, nhưng con chó nhỏ dường như không chịu được ánh nắng, buộc phải dịch chuyển cơ thể...
Lúc đầu Viên Mục Dã còn tưởng là con chó nhỏ sợ bị người khác nhìn thấy, nhưng khi cậu quan sát kỹ mới thấy không phải như vậy, con chó nhỏ này không phải sợ bị người khác nhìn thấy, mà là sợ bị ánh nắng chiếu thẳng vào người... Mỗi sinh vật khi chịu bức xạ hạt nhân đều bị tổn thương không giống nhau, cơ thể của chúng đều xảy ra những dị dạng như biến dị.
Sau đó một người một chó cứ thế chờ đợi trong hang, đến tận khi sắc trời bên ngoài tối dần, chú chó nhỏ mới dám đi tới gần cửa hang, thậm chí còn ra ngoài bắt ít côn trùng để ăn...
Mặc dù Viên Mục Dã ở trong động chờ vô cùng sốt ruột, nhưng hiện giờ cậu cũng chưa có biện pháp nào tốt hơn, bởi vì nếu như hiện giờ cậu tự mình tìm đến “hình tam giác” kia, thì chưa nói đến việc tốn nhiều thời gian, mà sợ rằng sẽ kinh động đến dân bản địa trong thung lũng này.
Đến khi sắc trời tối hẳn, đứa trẻ lông lá mới nhảy nhót quay lại, còn mang chút thức ăn đến cho con chó nhỏ, con chó nhỏ lập tức vui vẻ chạy ra đón nhảy lên nhảy xuống xung quanh đứa trẻ lông lá.
Chờ đến khi con chó ăn xong, đứa trẻ lông lá mới vẫy vẫy tay với Viên Mục Dã, ra hiệu cho cậu đi theo mình, Viên Mục Dã nhìn xung quanh một lúc, thấy có vẻ những tên ngốc kia đã đi ngủ hết cả rồi, cậu nhanh chóng bước theo đứa trẻ lông lá...
Đứa trẻ lông lá dẫn Viên Mục Dã đi xuyên qua một mảng rừng cây đước thấp bé, nhanh chóng đi đến chỗ “hình tam giác” kia... Tiếc là bức vẽ của đứa trẻ lông lá quá trừu tượng, hình tam giác này ở ngoài là một cái hang rất lớn, cao đến mười mấy mét, còn hai người mà nó vẽ thì đang nằm tựa hai bên cửa hang ngáy o o.
Hiện giờ, theo miêu tả của đứa trẻ lông lá, Viên Mục Dã có thể biết được bên trong tam giác này có chứa một quái vật gì đó rất đáng sợ, về phần đó là cái gì thì cậu rất khó để đoán được từ phần miêu tả của thằng nhóc này.
Nhưng cho dù thế nào, Viên Mục Dã cũng phải vào trong mới được... Cậu bèn móc ra một thỏi sô cô la nữa đưa cho đứa trẻ lông lá, ra hiệu cho thằng nhóc đi về! Sau đó hóp lưng lại như mèo chuẩn bị đi về phía hình tam giác khổng lồ kia.
Không ngờ đứa trẻ lông lá lại níu cậu lại và làm ra vẻ mặt rất dữ tợn, sau đó nó chỉ chỉ tay vào hình tam giác khổng lồ kia và không ngừng khoát tay… Viên Mục Dã hiểu đứa trẻ lông lá muốn nói với cậu đừng đi vào đó, trong đó có quái vật ăn thịt người.
Nhưng nếu như đội Đoàn Phong có thể bị giam trong đó, thì cho dù thế nào Viên Mục Dã cũng phải vào bên trong xem, quyết định rồi, Viên Mục Dã mỉm cười xoa đầu đứa trẻ lông lá, nhưng sau đó vẫn quay người đi về phía cửa hang...
Hai tên ngốc đang ngủ rất say, ngáy khò khò váng trời, nhưng nếu Viên Mục Dã muốn đi vào thì nhất định phải bước qua trước mặt một người. Không ngờ, hai người này mặc dù nhìn không hề thông minh nhanh nhẹn, nhưng Viên Mục Dã vừa đi đến gần, một trong hai người đã tỉnh lại.
Sắc trời đã tối hẳn, mặc dù tên ngốc nghe được âm thanh, lại không nhìn thấy Viên Mục Dã, nhưng hắn vẫn đánh thức người gác cùng mình dậy, cảnh giác nhìn xung quanh...
Viên Mục Dã thầm nhủ không ổn, bởi vì với vị trí hiện giờ của cậu quá gần hai tên kia, chỉ cần bọn chúng bước về phía trước thêm vài bước là sẽ nhìn thấy cậu... Không ngờ đúng lúc này Viên Mục Dã đột nhiên nghe thấy tiếng chó sủa từ bụi cỏ xa xa, hai tên gác cổng liếc nhau một cái rồi đi về phía có âm thanh.
Viên Mục Dã nhân cơ hội này nhảy tót vào trong hang, sau đó trốn ở cửa hang cẩn thận nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, cậu biết khi nãy nhất định là con chó nhỏ kêu lên để thu hút sự chú ý của hai tên kia.
Một lúc sau, Viên Mục Dã nghe thấy hai tên kia làu bàu quay lại, xem ra con chó nhỏ và đứa trẻ lông lá đã chạy thoát, cho nên chúng mới vừa đi vừa mắng... Sau khi xác định đứa trẻ lông lá và con chó không gặp nguy hiểm, Viên Mục Dã mới bật đèn pin đi vào sâu trong hang núi.
Đây là một hang núi tự nhiên rất lớn, độ cao chừng hai mươi đến ba mươi mét, gần cửa động có gió lớn chứng tỏ đây không phải là một hang kín. Viên Mục Dã đi về phía trước hai bước thì ngửi thấy một mùi hôi thối giống như xung quanh đây treo đầy cá ướp muối, hun cậu đến mức cay cả mắt.
Viên Mục Dã biết mùi này là do một sinh vật nào đó trong nước phát ra, hơn nữa nhìn cái động này lớn như vậy thì sinh vật kia chắc chắn cũng không nhỏ... Cậu móc súng ra, nhẹ nhàng bước chậm vào sâu bên trong.
Sau khi đi cách cửa hang một khoảng đủ xa, Viên Mục Dã mở máy thăm dò, phát hiện chỉ số phóng xạ ở cái hang này không khác nhiều so với cái hang mà đứa trẻ lông lá đã dẫn mình vào, lượng phóng xạ rất nhỏ, nếu như bọn Đoàn Phong bị nhốt ở đây thì tạm thời không phải lo đến bức xạ hạt nhân.