Thấy Labrador thẳng thắn như vậy, Viên Mục Dã cũng không do dự nữa: “Tôi có thể khẳng định chắc chắn rằng cái chết của Đại phi Saran Ruoya không phải là tự sát, bà ấy bị người ta giết chết.”
Labrador biến sắc: “Ngươi nói cái gì? Tại sao... Tại sao lại như vậy? Bà nội ta là người phụ nữ cao quý nhất trong bộ tộc Tamarin vào thời điểm đó, ai dám giết bà ấy? Ai có thể làm điều đó?”
Nhìn thấy Labrador có phản ứng mạnh như vậy, Viên Mục Dã thở dài nói: “Tôi không biết thân phận của người đó, tôi chỉ biết gã là một người đàn ông trung niên, thân hình cường tráng.”
Labrador nghe xong thì cười khổ: “Đàn ông Tamarin chỉ cần sống đến tuổi trung niên, về cơ bản cơ thể hắn sẽ rất cường tráng... Ngoài điều này ra còn điểm nào đặc biệt không?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Thời gian quá ngắn, tôi không nhìn rõ được...”
Lời nói của Viên Mục Dã lại khiến Labrador ngạc nhiên: “Ngươi có thể nhìn thấy ma quỷ à? Thảo nào Quốc sư và Vương thượng Bắc Tấn lại coi trọng ngươi đến thế... Xem ra ta phải cân nhắc xem có nên dùng ngươi đổi một mật thám đã bại lộ hay không.”
Viên Mục Dã nghe vậy thì cau mày hỏi: “Đây là cách người Tamarin đối xử với bạn bè à?”
Thấy Viên Mục Dã hơi cáu, Labrador vội vàng cười bảo: “Ta chỉ nói đùa thôi mà, ngươi tưởng thật à! Mau nói cho ta biết ngươi có thể nhìn thấy ma hay không vậy?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Tôi thật sự không thể nhìn thấy ma quỷ, tôi chỉ có thể nhìn thấy những gì xảy ra vào thời điểm trước khi người đó chết...”
Labrador chợt nhận ra: “Đây chính là lý do tại sao ngươi muốn ta dẫn đến đây à?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Tôi không biết căn lều mà bà nội cậu ở trước khi chết vẫn còn, vì vậy khi nghe cậu nhắc đến nó, tôi mới chợt nảy ra ý định muốn tiến vào xem thử...”
Labrador nhìn xung quanh và bảo: “Đi về trước đã, ở đây không phải chỗ nói chuyện.”
Sau khi Viên Mục Dã đi theo Labrador về lều, trước tiên hắn yêu cầu Jacob đi chuẩn bị một ít thức ăn, sau đó yêu cầu Jacob canh giữ ở cửa lều, không cho bất cứ kẻ nào lại gần...
“Dựa vào tuổi thọ của người Tamarin, chỉ sợ người đàn ông trung niên ba mươi năm trước đã chết rồi.” Labrador nói khẽ.
Viên Mục Dã suy nghĩ một chút rồi nói: “Nhìn quần áo của người đàn ông đó thì thấy thân phận của gã chắc rất cao quý... Lúc đó có quý tộc nào của Tamarin phù hợp điều kiện này không?”
Labrador lắc đầu nói: “Có mười một chủ nô quý tộc, nhưng dù thân phận của họ có cao quý đến mức nào, bọn họ cũng không thể tùy tiện ra vào lều của Đại phi...”
Hai người đang nói chuyện thì đột nhiên nghe thấy bên ngoài lều có tiếng ồn ào, ngay sau đó Jacob chạy vào với sắc mặt không tốt: “Thiếu chủ, thủ lĩnh tìm ngài...”
Labrador biến sắc, hắn vội nói với Jacob: “Bảo vệ Viên đại nhân thật tốt, đừng để bất kỳ kẻ nào bắt hắn đi khi ta vắng mặt!”
Nghe vậy, Jacob nghiêm nghị nói: “Thiếu chủ yên tâm, hắn còn ta còn, hắn chết ta chết...”
Mặc dù những lời này của Jacob là để bảo đảm với Labrador rằng cậu ta có thể bảo vệ được Viên Mục Dã, nhưng Viên Mục Dã nghe xong lại cười đắng chát: “Cái thằng nhóc này, cậu không thể nói câu nào may mắn được à?”
Lúc này, Labrador nhìn Viên Mục Dã và bảo: “Ta đi một lát rồi về, ngươi cẩn thận một chút...”
Nhìn theo bóng lưng của Labrador, trong lúc nhất thời Viên Mục Dã không hiểu rõ ý của hắn, rõ ràng cậu đang ở trong lều của Labrador mà... Tại sao còn dặn cậu phải cẩn thận?
Viên Mục Dã không hiểu nên quay ra hỏi Jacob: “Ý của chủ nhân cậu là gì thế?”
Jacob nhỏ bé lại nói với vẻ ảm đạm: “Thật ra từ khi ngươi đặt chân vào Tamarin, thiếu chủ nhân vẫn luôn bảo đảm cho ngươi, ngươi cũng biết tính cách thủ lĩnh bọn ta rồi đấy, ông ấy tuyệt đối không cho phép có một người Bắc Tấn sống trong bộ tộc...”
Viên Mục Dã cau mày hỏi: “Thủ lĩnh của các cậu muốn giết tôi à?”
Jacob nghiêm túc nói: “Không phải muốn giết ngươi mà là muốn giết hết người Bắc Tấn...”
Viên Mục Dã nhớ lại lúc mới đến Tamarin, cậu từng thấy Labrador từ bên ngoài trở về với khuôn mặt khó coi, có lẽ lần ấy hắn đã tranh cãi với thủ lĩnh vì Viên Mục Dã...
Nghĩ kỹ lại, kể từ khi Viên Mục Dã đi vào Tamarin, hầu như Labrador luôn dẫn theo cậu ăn ngủ cùng mình, có vẻ như Labrador lo lắng cha mình sẽ ra tay với Viên Mục Dã khi hắn không có mặt.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã hỏi Jacob: “Tôi cảm thấy thiếu chủ của cậu hình như không có thù hận quá sâu với Bắc Tấn...”
“Đó là vì...” Không ngờ Jacob nói một nửa lại kìm lại.
Viên Mục Dã thấy vậy bèn truy hỏi: “Vì cái gì thế?”
Nhưng Jacob lại buồn bã nói: “Chuyện này ta không thể nói cho ngươi biết, nếu thiếu chủ tin tưởng ngươi, ngài ấy sẽ đích thân nói cho ngươi biết...”
Nghe cậu ta nói vậy, Viên Mục Dã cũng không hỏi nữa, nhưng cậu cảm thấy hơi lo lắng. Nếu Abragon gọi con trai đến vì chuyện của cậu, vậy thì cậu có thể hình dung được áp lực của Labrador.
Không ngờ trong lúc Viên Mục Dã đang suy nghĩ mình nên đi đâu tiếp theo thì đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng động lạ... Có vẻ như có rất nhiều người đang lao nhanh về phía này.