Xảy ra hai chuyện này, ban quản lý danh lam thắng cảnh địa phương sợ lại xảy ra chuyện gì nữa, vì vậy đã phong tỏa hoàn toàn con đường duy nhất vào hồ hoang, nghiêm cấm mọi du khách cắm trại ven hồ khi chưa được phép. Ai vi phạm quy định sẽ bị phạt 500 tệ, đồng thời đưa vào danh sách đen của khu danh lam thắng cảnh!
Nhưng điều khiến ban quản lý danh lam thắng cảnh không ngờ là quy định này ra đời lại làm hỏng việc, nó càng thu hút nhiều bạn trẻ ưa mạo hiểm đến đây check in, hiệu quả ngược là náo nhiệt hơn trước mấy phần.
Khi có nhiều người hơn thì sẽ có nhiều chuyện hơn. Sau đó bắt đầu lục tục có người chụp được ảnh sinh vật bí ẩn gần hồ hoang, nhất thời tin đồn truyền đi xôn xao trên mạng, nói đủ thứ… Lúc thì có người xưng mình chụp được nàng tiên cá bí ẩn, lúc lại có người nói mình nhìn thấy quái vật ăn thịt người dưới hồ.
Khu thắng cảnh cho rằng nếu cứ tiếp tục hỗn loạn như vậy sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh “đứng đắn” của khu thắng cảnh đỉnh Lôi Sơn, cho nên cuối cùng mới tìm đến số 54, hy vọng họ có thể ra mặt điều tra cẩn thận việc ở hồ hoang, xem thử rốt cuộc là thứ gì bày trò…
Hoắc Nhiễm còn tìm ra vài tấm ảnh được lan truyền đầy trên mạng, chỉ tiếc là chất lượng hình ảnh rất mờ, chỉ có thể nhìn thấy hình dáng đại khái, tóm lại nói người cũng đúng mà nói là con khỉ cũng đúng.
“Mọi người xem, vừa có dịch nhầy vừa ăn vụng đồ ăn vặt, chắc chắn là cóc thành tinh rồi…” Đại Quân nói chắc như đinh đóng cột.
Tằng Nam Nam lại nhẹ nhàng lắc đầu: “Tôi cảm thấy chắc là loài sinh vật đột biến nào đó. Suy cho cùng, những năm gần đây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, chuyện động vật hoang dã bị đột biến do ảnh hưởng bởi ô nhiễm rất phổ biến.”
“Nhưng đột biến thế này cũng hơi thái quá đó!” Hoắc Nhiễm không đồng ý cho lắm.
Đoàn Phong xua tay với mọi người: “Đừng cãi nhau nữa, đến hiện trường xem thử chẳng phải sẽ biết ư? Vừa rồi lão Lâm đã gửi giấy ủy quyền đến đây rồi. Sáng ngày mai chúng ta sẽ xuất phát, mọi người trở về đóng gói vật dụng cần đem theo đi!”
Sau khi mọi người giải tán, Đoàn Phong quay đầu nói với Viên Mục Dã: “Cậu thì sao? Có cần tôi về nhà với cậu không?”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi đáp: “Không cần mất công thế. Trong phòng làm việc của tôi vẫn để một bộ quần áo sạch sẽ, còn đồ vệ sinh cá nhân thì ở khách sạn thường có hết mà.”
Đoàn Phong cười: “Sao thế? Sợ đám người kia sẽ tìm được cậu nên không dám về nhà à?”
Viên Mục Dã cười và lắc đầu: “Tôi nhát gan vậy ư? Chỉ không muốn mất công thôi. Trước kia đi công tác còn phải lo cho Kim Bảo, nhưng từ sau khi Lệ Thần vào ở tạm, trên cơ bản tôi đã không cần nhọc lòng chuyện của Kim Bảo nữa.”
Đoàn Phong chế nhạo cậu: “Tôi khuyên cậu, tốt nhất vẫn nên cẩn thận con sâu tinh kia đi, biết đâu ngày nào đó cậu ta sẽ hầm con chó vàng nhà cậu thành canh ăn đó!”
Sáng sớm hôm sau, đoàn người số 54 bắt taxi đến thắng cảnh nổi tiếng ở tỉnh bên, núi Kích Lôi. Trước khi đi, Viên Mục Dã chỉ dặn Lệ Thần một việc, đó là phải cẩn thận với Thạch Lỗi, vì trong khoảng thời gian này gã và A Triết chắc sẽ vẫn ở thủ đô.
Khu thắng cảnh núi Kích Lôi cách thủ đô chưa đầy 300 cây số. Theo truyền thuyết, ngàn năm trước từng có một con giao long đắc đạo bay lên trời, kết quả thiên lôi bổ xuống vào thời khắc mấu chốt. Mặc dù cuối cùng giao long vẫn phi thăng thành rồng, nhưng ngọn núi mà nó sống lại bị thiên lôi đánh đến nỗi đất đai khô cằn, cho nên nơi đây được gọi là “núi Kích Lôi”.
Nghe Hoắc Nhiễm đọc truyền thuyết về núi Kích Lôi tìm được trên mạng, Trương Khai nói bằng vẻ mặt buồn cười: “Cái thời đại này, đúng là họ dám chế đủ thứ thu hút khách cho khu danh lam thắng cảnh để kiếm tiền! Nếu nói năm xưa trên núi có mấy cây to bị sét đánh thì tôi tin… Giao long phi thăng ư?! Quá vớ vẩn nhỉ?”
“Anh đừng có mà không tin. Trong sách sử đích thực có ghi lại rằng năm xưa chỗ này có hiện tượng lạ xảy ra, không chừng chính là giao long phi thăng thì sao?” Hoắc Nhiễm vừa nói vừa tiếp tục tìm truyền thuyết trên mạng.
Trương Khai hừ khẽ: “Người cổ đại biết cái gì? Ông trời đánh rắm mà bọn họ cũng tưởng hiện tượng lạ kinh thiên động địa gì đó…”
Đoàn Phong ngồi sau giơ tay đập vào đầu cậu ta: “Không có người cổ đại thì cậu chui ở đâu ra!? Còn dám xem thường người cổ đại nữa…”
Trương Khai bị đánh bèn tỏ vẻ ấm ức xoa đầu: “Tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi mà, tôi đâu dám xem thường người cổ đại đâu!”
Khi xe của bọn họ sắp chạy đến núi Kích Lôi, Đoàn Phong nhận được điện thoại của chủ nhiệm Tống của ban quản lý danh lam thắng cảnh, nói đã có nhân viên chờ họ sẵn ở lối vào thắng cảnh, bảo họ gặp người tên Giả Văn Hạo, về sau sẽ do Giả Văn Hạo dẫn nhóm bọn họ lên núi…
Không bao lâu sau, ven đường xuất hiện một biển báo giao thông cực lớn, bên trên viết một hàng chữ to nổi bật, “Núi Kích Lôi kính chào quý khách!”. Cùng lúc đó, một chiếc xe việt dã màu đen đậu bên dưới biển báo giao thông. Một người đàn ông có nước da ngăm đen đứng bên cạnh.
Đoàn Phong thấy thế bèn bảo Trương Khai dừng xe ven đường, sau đó hạ cửa sổ xe xuống và hỏi: “Cậu là Tiểu Giả của ban quản lý phải không?!”
Con người Đoàn Phong có một tật xấu, dù thoạt nhìn anh ta chỉ khoảng 30 tuổi, nhưng thực tế lại là tên đồ cổ đã sống hơn trăm năm, cho nên lần đầu tiên anh ta gặp mặt người khác luôn thích gọi đối phương là “Tiểu gì đó”, mặc kệ có phải người ta trông sàn sàn tuổi mình hay không…
Người đàn ông nghe Đoàn Phong nói vậy cũng sửng sốt, có điều vẫn cười và nói một cách lễ phép: “Xin chào, tôi là Giả Văn Hạo của ban quản lý danh lam thắng cảnh.”
Viên Mục Dã ngồi ở ghế phụ vội vàng tiếp lời: “Chào anh, chúng tôi là nhân viên của số 54. Chủ nhiệm Tống của các anh vừa mới gọi điện thoại tới… Lát nữa làm phiền anh dẫn nhóm chúng tôi đến hồ hoang xảy ra chuyện để xem thử.”
Giả Văn Hạo cười nói: “Đừng khách sáo, đây vốn là công việc của tôi mà!”
Sau đó mọi người lái xe lên núi theo sự chỉ đường của Giả Văn Hạo, đi về hướng hồ hoang. Tuy nhiên, nhìn con đường này là biết đã mấy năm rồi không được sửa chữa, không những vừa hẹp vừa nhấp nhô, lại còn có rất nhiều chỗ chẳng còn mặt đường nữa.
Để không làm chậm trễ thời gian, Viên Mục Dã và Đoàn Phong lên xe của Giả Văn Hạo, muốn nghe anh ta kể một vài tình hình cụ thể ở hồ hoang. Theo lời Giả Văn Hạo nói, hồ hoang đó vốn không nằm trong phạm vi quản lý của khu danh lam thắng cảnh. Do xét thấy thỉnh thoảng sẽ có khách vãng lai qua đó, cho nên mấy năm trước mới gom vào phạm vi quản lý của khu thắng cảnh núi Kích Lôi.
Nhưng sau này mấy ông chủ của khu thắng cảnh làm khảo sát ở gần đó mới phát hiện, chi phí để xây dựng hồ hoang thành thắng cảnh quá cao. Mỗi việc sửa đường thôi đã phải đầu tư hơn chục triệu tệ rồi, đừng nói đến việc còn phải sửa chữa những cơ sở vật chất liên quan gần hồ hoang nữa!
Các nhà đầu tư tính toán, cảm thấy đây chắc chắn là vụ làm ăn thua lỗ nên lâu nay nơi này chậm chạp không phát triển được. Mãi đến sau này bắt đầu có du khách xảy ra chuyện ở gần đó, ban quản lý danh lam thắng cảnh mới cảm thấy đây là củ khoai lang nóng phỏng tay, ném không được mà nuốt cũng không xong.