Ai ngờ cung nhân kia lại đột ngột nhét một túi vải vào tay Viên Mục Dã: “Viên công tử, ngài đánh rơi đồ!”
Viên Mục Dã vừa định nói đây không phải đồ của mình, kết quả cậu sờ thử đồ trong túi vải thì chợt ngẩn ra, bởi vì bên trong là cái đèn pin đã bị Labrador cướp đi khi ở Tamarin.
Viên Mục Dã vội vã cất túi vải, sau đó đi đến chỗ không người mở ra xem, cậu thấy ngoài đèn pin ra, bên trong còn có một tấm da dê, trên da dê vẽ một cánh cửa sổ nửa mở và một vầng trăng non.
Viên Mục Dã suy nghĩ cả buổi mới hiểu, hóa ra đối phương muốn mình để mở cửa sổ trong phòng vào buổi tối! Có điều Viên Mục Dã không ngờ Labrador đã tới Bắc Tấn nhanh như vậy, xem ra hắn cực kỳ bức thiết muốn biết thân thế thật sự của mẹ ruột mình.
Sau khi trời tối, Viên Mục Dã tắt đèn ngủ sớm, có điều cậu để khép hờ cánh cửa sổ duy nhất trong phòng, chờ đợi cái tên dùng “đèn pin truyền thư” kia xuất hiện. Nửa đêm canh ba, một bóng đen có dáng đi uyển chuyển nhẹ nhàng lóe lên trong vương cung Bắc Tấn, nhanh nhẹn né tránh mấy nhóm thị vệ tuần tra, lặng lẽ đi tới bên ngoài phòng Viên Mục Dã.
Bóng đen khẽ khàng đẩy cửa sổ ra, sau đó tung người nhẹ nhàng nhảy vào trong phòng.
Viên Mục Dã nằm trên giường nghe tiếng là lập tức ngồi phắt dậy, sau đó nhìn về phía bóng đen đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, hỏi: “Ai đó!?”
Ai ngờ tốc độ của đối phương cực nhanh, hắn bước thẳng đến bịt miệng Viên Mục Dã lại: “Suỵt! Đừng lên tiếng, là ta.”
Nhìn thấy người đến là Labrador, Viên Mục Dã thở phào: “Nơi này canh chừng rất nghiêm ngặt, cậu vào bằng cách nào?”
Labrador cười đắc ý: “Không phải ta đã nói với ngươi rồi ư? Ta là khách quen của Bắc Tấn, thường xuyên qua lại...”
Viên Mục Dã đứng dậy đi ra cửa nghe ngóng, sau đó tiện tay cài cửa sổ lại rồi mới nói: “Dù gì đây cũng không phải là Tamarin, tôi khuyên cậu nên cẩn thận một chút thì hơn.” Sau khi nói xong, cậu muốn thắp sáng đèn dầu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn bước về cạnh giường rồi bảo: “Thôi bỏ đi, cứ để tối vậy mà nói, đỡ bị người trong cung phát hiện manh mối gì.”
Labrador cũng không quanh co lòng vòng mà hỏi luôn: “Mấy ngày nay ngươi đã điều tra được gì rồi?”
Viên Mục Dã thở dài: “Cái gì có thể điều tra được tôi đều đã điều tra cả rồi. Cung chủ đời trước của cung Tử Vân, quốc sư Tố Nhan… chính là mẹ ruột của cậu.”
Labrador tỏ vẻ giật mình: “Đúng là sợ cái gì thì tới cái đó. Ta đã nói mà, nếu mẹ chỉ là một cô gái Bắc Tấn bình thường, sao cha không mang về Tamarin cơ chứ? Hóa ra giữa họ lại là… như nước với lửa.”
Tiếp đó Viên Mục Dã nói với Labrador: “Lúc trước cha cậu gặp nạn bị thương ở Bắc Tấn và được mẹ cậu cứu, có thể do e ngại vì thân phận của mình, cho nên ông ấy không thể thẳng thắn thành khẩn với mẹ cậu. Họ sinh sống cùng nhau ở Bắc Tấn ba năm, mãi đến sau khi cậu sinh ra, cha cậu mới đưa cậu rời khỏi Bắc Tấn, về Tamarin.”
Labrador cười lạnh: “Lúc ấy chắc ông ấy cũng giống như ta, thường xuyên qua lại giữa Bắc Tấn và Tamarin. Ông ấy có thể ở bên mẹ ba năm, đơn giản là muốn thu hoạch nhiều tình báo của Bắc Tấn hơn mà thôi.”
Viên Mục Dã khuyên giải an ủi hắn ta: “Cậu đừng nghĩ nhiều như vậy. Tôi tin giữa bọn họ vẫn có tình yêu, nếu không cuối cùng sao mẹ cậu lại thả cha cậu đi?”
Labrador lắc đầu, nói: “Đó là bởi vì bà ấy cũng không biết thân phận thật sự của cha!”
Viên Mục Dã nghi ngờ nói: “Tôi thấy chưa chắc… Mẹ cậu là Cung chủ cung Tử Vân khống chế toàn bộ mạng lưới tình báo của Bắc Tấn, là Đại quốc sư của Bắc Tấn. Cậu cảm thấy bà ấy thật sự không muốn biết chi tiết về người mình yêu thương ư?”
Labrador hơi khó tin: “Ý ngươi là, mẹ biết rõ thân phận của cha, nhưng vẫn giữ ông ấy ở bên cạnh ư?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Cho nên, giữa họ ắt hẳn có tình cảm, mà sự ra đời của cậu lại càng chứng minh cho điều này. Mặc dù lúc đó bà ấy rất luyến tiếc hai người, nhưng vì an toàn của hai người, bà ấy cũng chỉ đành kìm nén đau đớn để thả hai cha con đi. Bởi vì bà ấy biết chỉ khi trở về Tamarin, cậu mới có thể bình an lớn lên.”
Labrador cười gượng và hỏi ngược lại: “Sao bà ấy có thể chắc chắn rằng ta trở lại Tamarin thì nhất định sẽ bình an? Bà ấy là Quốc sư Bắc Tấn, dưới một người mà trên vạn người, chẳng lẽ cả con trai của mình cũng không bảo vệ được hay sao?”
Viên Mục Dã bất đắc dĩ nói: “Đúng thế, cậu cũng biết thân phận hậu duệ quý tộc của bà ấy, nhưng ngay cả thân phận như vậy cũng không thể bảo vệ hai người chu toàn, cậu không nghĩ tới lý do tại sao ư?”
Labrador im lặng trong chốc lát, sau đó nói bằng vẻ mặt ngờ vực: “Chẳng lẽ Tấn Lăng Vương hồi đó muốn giết bọn ta? Nhưng ông ta là bác ruột của ta cơ mà? Sao ông ta có thể ra tay được?”
Viên Mục Dã thở dài: “Chuyện này giống như cậu không thể nào chấp nhận việc ông nội cậu giết bà nội cậu đấy. Mặc dù không thể hiểu nổi, nhưng sự thật đến cùng vẫn là sự thật.”
Viên Mục Dã thấy vẻ mặt của Labrador dần dần trở nên lạnh nhạt, trong lòng cậu biết có lẽ sự thật này hơi tàn nhẫn với hắn. Nhưng mà sinh ra trong thời buổi này, lại ở giữa cuộc đấu tranh của các nước và vương quyền, xảy ra chuyện huyết thống tương tàn, vợ chồng giết nhau cũng chẳng có gì kỳ lạ.
Một lát sau, Labrador đột nhiên trầm giọng hỏi: “Sau này ngươi định thế nào? Bao giờ về quê?”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi trả lời: “Nếu có thể, tôi chỉ muốn trở về ngay lập tức… Nhưng tình huống hiện giờ hơi phức tạp, cho nên chỉ có thể từ từ nghĩ cách chờ đợi thời cơ trước đã.”
“Nếu không ngươi về Tamarin với ta đi? Đừng ở lại Bắc Tấn nữa, Tấn Lăng Vương hiện giờ sẽ không lương thiện hơn ông già hắn bao nhiêu đâu, lỡ như…”
Viên Mục Dã xua tay: “Thôi bỏ đi, cậu đừng quên tôi mới vừa chạy thoát khỏi Tamarin, nếu bây giờ trở về với cậu, có lẽ sẽ bị cha cậu ngũ mã phanh thây thẳng tay luôn đấy.”
Labrador vội vàng phủ nhận: “Không đâu, cha đã đồng ý với ta, chỉ cần ngươi chịu theo ta về Tamarin, ông tuyệt đối không giết ngươi.”
Dường như Viên Mục Dã đã nhận ra ý ngầm trong những lời này, vì thế cậu trầm giọng hỏi: “Nếu tôi không trở về với cậu thì sao? Có phải ông ta bảo cậu giết tôi luôn không?”
Vẻ mặt của Labrador thay đổi: “Hiện giờ ta vẫn chưa phải thủ lĩnh Tamarin, nếu muốn bảo vệ ngươi an toàn, ta chỉ có thể nghe lời cha mà giam cầm anh ở Tamarin.”
Viên Mục Dã lạnh lùng hỏi: “Thế nếu tôi không trở về với cậu thì sao? Cậu sẽ làm như thế nào? Làm người con ngoan nghe lời ư?”
Labrador lắc đầu đáp: “Ngươi đã giúp ta việc lớn như vậy, dĩ nhiên ta sẽ không giết ngươi. Nhưng ngươi có nghĩ tới không, mặc dù ngươi có thể thoát khỏi sự đuổi giết của mật thám Tamarin, nhưng ngươi ở lại Bắc Tấn nhất định sẽ an toàn ư?”