Thạch Lỗi ngồi thẳng lên nhìn về phía sau rồi nói với A Triết: “Đi ra ngoại thành... Tôi muốn xem đối phương là ai.”
A Triết giẫm chân ga, mặc dù nhanh chóng bỏ xa đối phương lại phía sau, nhưng cũng không dễ dàng thoát khỏi sự truy đuổi của chiếc xe kia, hai chiếc xe cứ như vậy “anh đuổi tôi chạy” đi ra ngoại thành...
Sau khi ra khỏi thành phố, xe cộ trên đường cũng ít dần, chiếc xe màu đen phía sau thừa cơ tăng tốc đuổi kịp bọn họ, còn đâm vào đuôi xe họ. A Triết không hề hoảng loạn, tay lái ổn định tiếp tục tăng tốc, lái xe đến một mảnh đất trống rồi dừng lại.
Đối phương lúc này cũng phanh xe dừng ở phía trước, sau khi cửa xe mở ra, có bốn người toàn thân mặc đồ đen, đội mũ đen, đeo khẩu trang đen bước ra.
Thạch Lỗi cười nói: “Úi chà, trông cũng chuyên nghiệp gớm nhỉ...”
Viên Mục Dã nhìn bọn họ đều đeo găng tay cầm theo ống thép thì hiểu rõ bọn chúng có chuẩn bị mới đến, cậu thì thầm bảo với Thạch Lỗi: “Gần đây anh có đắc tội với người nào ở trong nước à?”
Thạch Lỗi nghĩ một chút rồi nói: “Chắc là không, nếu đến mức đắc tội ai đó thì hẳn là không để lại người sống mới đúng…”
Viên Mục Dã lập tức cạn lời, vừa định nói thêm thì đối phương đã đi về phía ba người họ...
Một người đàn ông có vẻ đứng đầu lạnh giọng nói: “Ai là Viên Mục Dã?”
Ba người nghe xong đều kinh ngạc, ngay cả Viên Mục Dã cũng không thể ngờ được đám người chơi trò đuổi bắt này lại nhắm đến cậu? Sau đó, Thạch Lỗi và A Triết dùng vẻ mặt xem trò vui quay lại nhìn Viên Mục Dã...
Viên Mục Dã trầm giọng, nói: “Tôi chính là Viên Mục Dã... các anh là ai? Sao lại muốn tìm tôi?”
Đối phương gật đầu: “Đơn giản thôi, chúng tôi nhận ủy thác của người khác, anh chỉ cần ngoan ngoãn không phản kháng đi theo chúng tôi, tôi cam đoan sẽ không để anh chịu bất cứ thương tổn nào.” Nói đến đây hắn còn liếc mắt nhìn sang Thạch Lỗi và A Triết: “Đương nhiên, cũng không làm những người khác bị thương...”
Viên Mục Dã hừ một tiếng: “Anh không thấy mình nói chuyện rất buồn cười sao, nếu như đã là bạn của tôi muốn gặp tôi, vậy cần gì phải phí công sức khó khăn như vậy, tôi sẽ tự đến mà. Nhưng nếu không phải... tại sao tôi lại phải đi cùng với các anh?”
Dường như đối phương cũng không coi trọng Viên Mục Dã, gã cười lạnh: “Nói thật cho anh biết, hôm nay anh có đồng ý hay không cũng phải đi cùng chúng tôi... Chỉ khác nhau ở chỗ, anh có thể đi một cách nguyên vẹn không mất một sợi lông nào, hoặc để chúng tôi đánh anh ngất xỉu rồi khiêng đi mà thôi.”
Viên Mục Dã vừa định nói tiếp thì Thạch Lỗi đã cười phá lên, gã nói: “Anh bạn này, chuyện gì cũng phải có trước có sau chứ nhỉ? Chúng tôi vừa mới tóm được cậu ta, các người đã đến nẫng tay trên, thế có phải không ổn lắm không?”
Đối phương cũng bất ngờ, có lẽ không thể ngờ nhân duyên của Viên Mục Dã kém như vậy... Không chỉ có một nhóm người muốn bắt cậu? Viên Mục Dã nhìn Thạch Lỗi nói láo mặt không biến sắc mà nhất thời cũng thấy cạn lời.
“Bớt dài con mẹ nó dòng đi! Để bọn mày đi đã là tử tế rồi, đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt...” Một người cao gầy bên cạnh lên tiếng.
Thạch Lỗi cũng không nói nhiều, chỉ liếc qua A Triết và bảo: “Bọn tôi chờ cậu trên xe... đừng quên hỏi rõ lai lịch bọn chúng.”
A Triết xoay xoay bả vai, sau đó nhếch miệng nói: “Lâu lắm rồi không được hoạt động gân cốt!”
Đương nhiên Viên Mục Dã không cần lo lắng đến thân thủ của A Triết, có điều cậu nghĩ mãi vẫn không ra rốt cuộc mình đã đắc tội với người nào mà khiến đối phương phải điều động nhân lực đến bắt mình như vậy?
Thạch Lỗi thấy Viên Mục Dã nhíu mày thì thở dài: “Có gì phải nghĩ? Không phải chút nữa là biết rồi sao?”
Lúc này, ở bên ngoài xe A Triết đã bắt đầu động thủ, mặc dù mấy tên kia vừa nhìn đã biết là người luyện võ... nhưng so với A Triết thì vẫn còn kém xa, chẳng bao lâu sau đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên.