Viên Mục Dã không hiểu: “Nếu đúng như cậu nói thì tại sao năm đó Thẩm Thiên Hoa đã bỏ qua rồi, ba năm trước còn thay đổi ý định chứ?”
Thẩm Thiên Vũ thở dài: “Vỗ béo rồi đương nhiên muốn thịt, dù sao năm đó tôi vẫn còn bé, nếu giết tôi thật thì người ngoài sẽ nghĩ thế nào chứ? Cha tôi sẽ nghĩ thế nào? Còn ba năm trước lại khác, đó chính là thời cơ thích hợp, trong mắt người ngoài là tôi tự tìm đường chết, cho dù cha tôi có tức giận đến thế nào cũng không trách đến anh ta được. Có điều chắc anh ta không ngờ mệnh tôi cứng đến thế, không những không chết mà sống thực vật ba năm còn tỉnh lại.”
Viên Mục Dã nói: “Vụ án của cậu không dễ dàng lật lại đâu, dù người năm đó muốn hại cậu là ai đi chăng nữa thì vụ án này cũng đã đóng đinh rồi. Nhân chứng có thể chứng minh cậu không say thì người chết người đi di dân rồi. Chiếc Maybach cậu lái năm đó cũng đã bị người ta nung chảy... Nhân chứng không có, vật chứng cũng không, chỉ với lời nói của một mình cậu có thể lật lại vụ án sao?”
Thẩm Thiên Vũ khẽ giật mình, ánh mắt lộ ra sự tuyệt vọng. Trong lòng Viên Mục Dã hiểu, nếu như vụ án này không lật lại được thì cho dù cậu ta có khỏe mạnh trở lại cũng phải ngoan ngoãn ngồi tù. Đến lúc đó, e rằng kẻ muốn giết cậu ta sẽ càng không kiêng kỵ...
Thấy Thẩm Thiên Vũ không nói gì, Viên Mục Dã đành thở dài: “Có điều cậu cũng đừng quá tuyệt vọng, mọi thứ không có gì là tuyệt đối, muốn vụ án này nhanh chóng được khép lại thì nhất định không phải chỉ có một hai người tham gia, càng nhiều người tham gia càng có nhiều kẽ hở.”
Thẩm Thiên Vũ nghe Viên Mục Dã nói vậy, trong lòng lại dấy lên hy vọng: “Thật sao? Tôi biết anh có thể giúp tôi mà!”
Thật ra ban đầu Viên Mục Dã chỉ đơn giản muốn cứu sống Thẩm Thiên Vũ, còn những chuyện sau này phải xem số mệnh của cậu ta. Nhưng Viên Mục Dã không ngờ thằng nhóc này có thể tìm được đến mình... bây giờ cậu cũng chỉ có thể giúp đỡ giúp đến cùng, giúp cậu ta nốt chuyện này.
Quyết định như vậy, Viên Mục Dã nói: “Cậu nghĩ kỹ đi, từ khi xảy ra vụ tai nạn giao thông đến khi có kết luận cuối cùng phải trải qua rất nhiều khâu, nhất là vụ án nghiêm trọng như vụ án của cậu khiến ba người chết một người bị thương nặng. Những người có trách nhiệm trong việc xác định, không chỉ có báo cáo giám định nồng độ cồn, còn cả kiểm tra xe sau tai nạn đều cần người khác tác động vào, đối phương làm ra một chuyện lớn như vậy, chẳng lẽ có thể đưa tất cả những người có liên quan đi di dân ư?”
“Tôi cũng đã từng nghĩ đến những chuyện này rồi, nhưng với tình trạng hiện giờ của tôi... bây giờ không có cách nào để tìm hiểu những chuyện đó. Cho nên anh Viên, tôi chỉ có thể nhờ anh thôi, tôi biết những người đó đều là những kẻ lòng tham không đáy, anh cầm tấm thẻ này đi, thời điểm nên dùng tiền không cần tiết kiệm hộ tôi.” Thẩm Thiên Vũ nói xong thì đẩy một tấm thẻ ngân hàng đến trước mặt Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã nhìn Thẩm Thiên Vũ, sau đó dựa lưng vào ghế, cậu nói: “Ừm, bây giờ trông cậu đã có tác phong của công tử nhà giàu rồi đấy. Có điều Thẩm công tử này, cậu đừng quên cậu đang muốn lật lại vụ án của mình, nếu trong lúc này phát sinh chuyện dùng tiền để mua chuộc nhân chứng thì hậu quả rất có thể sẽ khiến vụ án này của cậu hoàn toàn đóng đinh lại, hơn nữa bên trên còn được đổ thêm một lớp bê tông cốt thép nữa đấy...”
Thẩm Thiên Vũ lúng túng: “Là do tôi quá sốt ruột, ý của tôi là... bây giờ tôi đã là một người tàn phế, chỉ có lòng mà không có sức, thứ có thể hỗ trợ anh cũng chỉ có tiền.”
Viên Mục Dã cầm lấy chiếc thẻ ngân hàng rồi đẩy ngược lại: “Hôm nay tới đây thôi, làm thế nào để điều tra tôi sẽ nghĩ cách, bây giờ việc cậu cần làm là quay lại bệnh viện tích cực điều trị. Nếu như cảnh sát đến hỏi thăm tình tiết vụ án, cậu phải giữ vững thái độ nói chuyện năm đó là có người muốn mưu sát cậu, nếu bọn họ muốn hỏi thêm điều gì, cậu cứ lấy lý do mình không khỏe ra mà thoái thác. Tóm lại, trước khi tôi điều tra được manh mối, cậu không được nói một chữ dư thừa nào với người ngoài.”
Thẩm Thiên Vũ đương nhiên là đồng ý, nhưng Viên Mục Dã không ngờ vị Thẩm công tử này lúc ban đầu có vẻ hoành tráng lắm, nhưng khi đi về ngay cả taxi cũng không gọi được, cuối cùng Viên Mục Dã đành đưa cậu ta về bệnh viện...
Vừa đến phòng bệnh, y tá phụ trách đã chắn trước cửa ra vào, sắc mặt y tá sầm xuống, xem ra Thẩm Thiên Vũ không nói sai, đúng là cậu ta lén trốn ra ngoài, nhưng khi đối phương thấy người đưa cậu ta về là Viên Mục Dã thì lập tức thay đổi thái độ: “Tiểu Viên? Cậu tóm được thằng nhóc này ở đâu vậy?”
Viên Mục Dã lúng túng cười đáp: “Gây phiền phức cho chị Lý rồi, vừa nãy tôi đã dạy dỗ cậu ta một trận rồi, chắc chắn sẽ không dám tái phạm nữa đâu...”
Sau khi thu xếp ổn thỏa cho Thẩm Thiên Vũ, Viên Mục Dã rời khỏi bệnh viện. Về đến nhà, việc đầu tiên là cậu gọi điện cho Từ Lệ, muốn nhờ anh ta tìm hiểu chút thông tin về vụ án của Thẩm Thiên Vũ. Tuy vụ án này là do bên giao thông quản lý, nhưng vì sau khi tỉnh lại Thẩm Thiên Vũ nói rằng có người mưu sát mình, cho nên vụ án này chắc chắn sẽ chuyển sang bên hình sự.
Từ Lệ thấy Viên Mục Dã lại có quen biết với Thẩm Thiên Vũ thì cũng hơi ngạc nhiên, anh ta nói: “Cậu còn biết cả tên Hỗn Thế Ma Vương đó à? Trước kia khi tôi còn ở phân cục phía nam, vị thiếu gia con nhà giàu này chính là khách VIP ở chỗ tôi đấy, ba ngày thì hai lần vào đồn, đây chính là một kẻ ngũ độc đủ cả* đấy...”
* Ngũ độc đủ cả: Một câu nói ám chỉ những kẻ có đầy đủ năm tật xấu: Thuốc lá, uống rượu, chơi gái, cờ bạc, hút chích…
Mặc dù không rõ lắm những sự tích huy hoàng năm xưa của Thẩm Thiên Vũ, nhưng với mục đích khiến Thẩm Thiên Hoa không lo lắng về mình, nhất định cậu ta sẽ quậy hết mức có thể. Nhưng chỉ cần không giết người thì vẫn trong phạm vi chấp nhận được của Viên Mục Dã.