Viên Mục Dã không hề nói với ai về cảm giác chân thật sau khi đeo mặt nạ đồng lên, bởi vì cảm giác này thật sự quá khổ sở, cũng khiến Viên Mục Dã nhận ra không phải mình không có ham muốn, mà là có quá nhiều ham muốn…
Mấy ngày nay Thẩm Thiên Vũ và Lệ Thần ở chung khá tốt, bởi vì mỗi ngày Thẩm Thiên Vũ đều phải đến bệnh viện để tập luyện phục hồi chức năng, cho nên Lệ Thần chịu trách nhiệm đi theo bảo vệ cạnh cậu ta.
Tuy vẫn chưa điều tra được ngay kẻ chủ mưu đằng sau chuyện y tá giả lần trước, nhưng cũng đã lập hồ sơ vụ án bên phía Từ Lệ rồi, cho nên chỉ cần đối phương không phải đồ ngốc, trong khoảng thời gian ngắn tới sẽ không tiếp tục cử sát thủ đến đây nữa.
Nhưng điều khiến Viên Mục Dã không ngờ là, chẳng những đối phương làm như vậy, mà còn tìm một tổ chức sát thủ được xưng là chưa bao giờ thất bại nhận vụ làm ăn này.
Lúc ấy đã là hơn 8 giờ tối. Viên Mục Dã đang dạy lớp văn hóa cho Đầu To ở số 54 thì bỗng nhận được một tin nhắn do Lệ Thần gửi tới. Nội dung tin nhắn không nhiều lắm, bên trên viết một địa chỉ và hai chữ “Mau tới”.
Lúc này Viên Mục Dã mới nhớ ra, hôm nay đáng lẽ Lệ Thần đưa Thẩm Thiên Vũ đến bể bơi của trung tâm phục hồi chức năng để tập luyện, mà địa chỉ trong tin nhắn là trung tâm phục hồi đó.
Theo lý mà nói, Lệ Thần cũng đã tới thủ đô một khoảng thời gian rồi. Bình thường cậu ta chưa bao giờ gửi tin nhắn kiểu này cho Viên Mục Dã, trừ khi gặp phải nguy hiểm thật sự… Tất nhiên Viên Mục Dã không hề do dự, dặn dò Đầu To vài câu rồi lập tức chạy qua đó.
Lúc đầu Viên Mục Dã đoán có thể là Thẩm Thiên Vũ lại gặp sát thủ muốn lấy mạng cậu ta. Nhưng cậu nghĩ đi nghĩ lại, thấy dù có gặp phải sát thủ thật, một mình Lệ Thần cũng đủ để đối phó rồi. Cho nên nếu cậu ta xin cậu giúp đỡ thì chứng tỏ đây là chuyện Lệ Thần không thể giải quyết trong phạm vi năng lực của cậu ta…
Khi Viên Mục Dã chạy đến trung tâm phục hồi chức năng, hầu hết đèn trong tòa nhà đã tắt. Cậu gọi điện thoại cho Lệ Thần nhưng đối phương không bắt máy, cậu bèn gọi cho Thẩm Thiên Vũ, kết quả thằng nhóc này còn tắt máy luôn.
Viên Mục Dã lập tức nhận thấy sự việc có vấn đề. Cậu sờ vào côn xích đeo bên hông, sau đó đi vào qua cửa sau của tòa nhà…
Theo bảng chỉ dẫn ở sảnh tầng một, bể bơi của trung tâm phục hồi chức năng này phải ở tầng 3, mà vừa rồi trước khi lên Viên Mục Dã đã liếc nhìn thử, hiện giờ cả tòa nhà chỉ còn có tầng 3 vẫn sáng đèn.
Sợ đi thang máy sẽ bị người phe kia phát hiện, cho nên Viên Mục Dã chọn đi thang bộ, mà khi lên đến tầng 3, cậu lại thấy trong hồ bơi chẳng còn một bóng người. Chiếc nạng chống không bao giờ rời người của Thẩm Thiên Vũ nằm chỏng chơ dưới đất…
Sau khi nhìn thấy chiếc nạng, tim Viên Mục Dã chùng xuống. Với tình trạng hiện giờ của Thẩm Thiên Vũ, cậu ta không đời nào chạy thoát nếu không có sự bảo vệ của Lệ Thần. Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã lấy điện thoại di động ra muốn gọi cho Đoàn Phong, nhưng lại phát hiện điện thoại di động của mình không có tín hiệu trong tòa nhà.
Viên Mục Dã nhận ra ngay có lẽ tín hiệu điện thoại di động trong tòa nhà này đã bị đối phương chặn lại nên người trong tòa nhà không có cách nào liên lạc được với bên ngoài. Nhưng làm sao Lệ Thần gửi được tin nhắn kia đi? Cậu ta đã chạy ra rồi ư? Hay là cậu ta gửi đi trước khi tín hiệu bị chặn?
Với tình huống trước mắt, khả năng sau lớn hơn. Nếu Lệ Thần không còn ở trong tòa nhà, chắc chắn cậu ta sẽ liên hệ với Viên Mục Dã trước tiên, chứ không phải không gọi được điện thoại giống như bây giờ.
Đầu tiên có một điều có thể chắc chắn, đó chính là lối ra của tòa nhà không hề bị khóa, nếu không Viên Mục Dã cũng chẳng vào được một cách nhẹ nhàng như vậy. Nhưng nếu lối ra không bị khóa, tại sao Lệ Thần và Thẩm Thiên Vũ không chạy ra ngoài?
Trên người Lệ Thần có thiết bị tàng hình, nếu muốn chạy, ông trời cũng không cản được. Cho nên, hiện giờ lý do duy nhất hắn chưa rời khỏi tòa nhà chính là Thẩm Thiên Vũ không chạy được! Thằng nhãi này có một chân bị teo cơ rất nghiêm trọng, cho nên nếu rời nạng, cậu ta sẽ là kẻ tàn tật chính hiệu.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã cẩn thận quan sát vệt nước dưới nền. Từ những dấu vết đó, không khó nhận ra, trước đấy ắt hẳn là có người bị một người khác túm ra khỏi nước, sau đó kéo một mạch về phía phòng thay quần áo.
Người bị kéo là Thẩm Thiên Vũ chắc rồi, có điều nhất thời Viên Mục Dã không làm rõ được người kéo cậu ta đi rốt cuộc là ai? Vì thế cậu dò theo vệt nước đi vào phòng thay quần áo, kết quả lại nhìn thấy điện thoại di động của Thẩm Thiên Vũ đã tan nát nằm dưới đất.
Viên Mục Dã phát hiện không khí bên trong thoảng mùi khói thuốc súng. Xem ra chiếc điện thoại di động đáng thương này đã bị đạn bắn nát, chỉ mong vận may của chủ nhân nó tốt hơn nó một chút…
Diện tích của phòng thay quần áo không rộng lắm, liếc mắt một cái là có thể thấy trong đó có ai trốn hay không. Trên ghế dựa vắt một cái khăn tắm ướt đẫm, trông có vẻ người đưa Thẩm Thiên Vũ tới đây chắc là Lệ Thần rồi. Suy cho cùng, sát thủ sẽ không tốt bụng cho cậu ta thay quần áo khô rồi mới tiễn cậu ta lên đường đâu nhỉ?
Viên Mục Dã nhìn xung quanh một vòng rồi lùi ra. Mặc dù Thẩm Thiên Vũ thay quần áo khô xong rồi từ đây không còn dấu vết nữa, nhưng suy đoán theo tình hình trước mắt, lúc ấy chắc là Lệ Thần dẫn Thẩm Thiên Vũ chạy trốn.
Sau đó Viên Mục Dã lại đến sảnh lớn của tầng 3 xem bảng hướng dẫn thoát hiểm trên tường thì thấy tòa nhà này có 7 tầng. Tầng một là nhà sách, tầng hai là trường dạy bổ túc, tầng 3 là trung tâm phục hồi chức năng, tầng 4 trở lên là văn phòng của các công ty.
Tuy trước mắt chỉ có tầng 3 sáng đèn, nhưng theo Viên Mục Dã phân tích, tầng một chắc đã không còn ai, cho dù là Thẩm Thiên Vũ và Lệ Thần, hay gã sát thủ… Theo lý mà nói, vào thời gian này, trừ bỏ trung tâm phục hồi chức năng ra, những tầng còn lại đều đã đóng cửa tan làm. Cho nên nhất định Lệ Thần đã dẫn Thẩm Thiên Vũ trốn lên một trong những tầng đó.
Nhưng cụ thể là tầng nào? Hiện giờ Viên Mục Dã không đoán được, nhưng nếu là cậu dẫn Thẩm Thiên Vũ chạy trốn, chắc chắn sẽ đi lên trên. Bởi vì phe sát thủ đi từ phía dưới lên, cho nên cậu chỉ có thể giấu kỹ Thẩm Thiên Vũ có chân cẳng không tiện trước, sau đó mới nghĩ cách đối phó với đối phương.
Viên Mục Dã biết tìm từng tầng một thật sự quá chậm. Thay vì vậy, thà rằng đánh động để dụ sát thủ ra trước. Cậu muốn xem thử rốt cuộc đối phương là nhân vật lợi hại kiểu gì mà cả Lệ Thần cũng không dám đánh trực diện với chúng!
Sau khi ra quyết định, Viên Mục Dã bèn vào thang máy, sau đó ấn nút lên tầng cao nhất. Cậu tin chỉ cần thang máy vừa di chuyển, đối phương sẽ biết bên trong tòa nhà lại có những người khác tới…
“Ting…” Cửa thang máy ở tầng bảy mở ra, Viên Mục Dã bước ra ngoài và thấy tầng bảy là một công ty game. Cậu nhìn xích sắt trên cửa, xem ra Thẩm Thiên Vũ và Lệ Thần không thể trốn ở tầng này, vì thế Viên Mục Dã lại vào thang máy, tới tầng tiếp theo.