Không ngờ đi về phía trước, Viên Mục Dã thấy trên đất có không ít vỏ sò và cá chết, xung quanh vách động vẫn còn hơi nước, cậu đoán cái hang này khi thủy triều lên sẽ có nước biển chảy vào trong...
Lòng Viên Mục Dã trầm xuống, như vậy chẳng phải bọn Đoàn Phong lành ít dữ nhiều sao? Cậu bước nhanh hơn, kết quả lại bị hàng rào sắt chặn lại.
Mặc dù nhìn hàng rào sắt này rất thô, nhưng lại rất chắc chắn, mà khe hở trên hàng rào có thể chui vừa người, cho nên tác dụng của nó hiển nhiên không phải để ngăn cản con người....
Theo lý thuyết, điều kiện nơi này không đủ để giam giữ nhóm Đoàn Phong, cho nên Viên Mục Dã nghi ngờ mấy người họ bị ném vào đây trong lúc thần trí không tỉnh táo.
Sau khi đi vào sau hàng rào Viên Mục Dã nhanh chóng nhìn thấy xương của động vật trên đất, từ hình thái của đám xương cốt có thể nhìn ra đây là xương của động vật trên cạn, chắc hẳn là do dân bản địa ném vào cho sinh vật bên trong hàng rào ăn...
Vừa nghĩ đến cảnh nhóm Đoàn Phong có thể gặp phải tình cảnh đáng sợ đó, Viên Mục Dã vội vàng lật tìm trong đám xương trắng... kết quả cậu thật sự tìm thấy một ít xương cốt thuộc về con người, lòng cậu lạnh ngắt.
Cũng may Viên Mục Dã nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng của mình, bởi vì cậu tin chắc chỉ cần có Đoàn Phong, người của số 54 tuyệt đối không gặp phải loại bất trắc này, cậu vội vàng tiếp tục tìm kiếm về phía trước và phát hiện cách đó không xa có một hồ nước lớn.
Xem ra loài sinh vật khổng lồ kia hẳn là chui từ dưới hồ này lên, nhưng sau khi Viên Mục Dã tìm một vòng trong hang thì phát hiện, mặc dù trên vách hang có rất nhiều hốc rẽ trái rẽ phải nhưng không có cái hốc nào đủ rộng để người thứ hai chui vào...
Vậy, bọn Đoàn Phong đi đâu rồi? Bị quái vật ăn rồi sao? Hay là họ đã đi ra khỏi đây qua cửa hang? Với giả thiết đầu tiên, trên phương diện tình cảm Viên Mục Dã không thể nào chấp nhận nổi, nhưng nếu là giả thiết thứ hai, bọn họ đã thực sự ra ngoài thì tại sao không đi đến vị trí chờ cứu viện trên đảo chứ?
Viên Mục Dã đứng trong động cân nhắc một lúc, sau đó nhìn chằm chằm vào hồ nước yên tĩnh kia... chẳng lẽ bọn họ rời đi bằng đường thủy? Nhưng trên người bọn họ đâu có thiết bị lặn, nếu như cái hồ này không sâu thì còn có thể, chứ một khi bên dưới như mê cung thì chẳng khác gì đâm đầu vào chỗ chết.
Để chứng minh suy đoán của mình, Viên Mục Dã đặt ba lô xuống đất, chỉ cầm theo những vật dụng quan trọng theo người, sau đó cậu từ từ đi vào trong hồ nước… Tình hình bên dưới hồ nước phức tạp hơn nhiều so với suy nghĩ của Viên Mục Dã, hóa ra đầm nước này có liên kết với một cái động khác ở bên dưới, sinh vật khổng lồ kia hẳn là đi qua đường này để vào trong đảo nhỏ.
Viên Mục Dã lặn một đường mười mấy mét, nhưng bên dưới chỉ toàn là nước biển, nếu không có thiết bị lặn thì rất khó để đi đến đầu kia của hang nước, không ngờ đúng lúc này, có một thứ kẹt ở khe hở của nham thạch thu hút sự chú ý của Viên Mục Dã...
Đó là mặt nạ của bộ trang phục chống phóng xạ giống hệt loại Viên Mục Dã đang mặc, nó đột ngột xuất hiện ở khe đá, biểu thị chủ nhân của nó đã từng đến nơi này, đồng thời còn lành ít dữ nhiều.
Vừa nghĩ đến chuyện chủ nhân của chiếc mặt nạ kia là một trong số những người của nhóm 54, Viên Mục Dã vội vàng bơi đến gần, tìm xung quanh đó xem ngoài mặt nạ có còn thứ gì khác hay không...
Lúc này, một cánh tay người tái nhợt đột nhiên thò ra bên ngoài tảng đá lớn cách đó không xa, Viên Mục Dã giật mình vội vàng bơi đến đó, kết quả khi cậu dùng sức lôi được cánh tay ra khỏi tảng đá, thì khiếp sợ phát hiện đối phương chỉ còn lại nửa người.
Đó là gương mặt của một người trẻ tuổi hoàn toàn xa lạ, đôi mắt trợn ngược lên thể hiện nỗi sợ hãi tột độ, không biết trước khi chết cậu ta đã nhìn thấy thứ đáng sợ gì... nhưng từ nửa người trên của cậu ta không khó để nhận ra, đây là thành viên của nhóm đầu tiên lên đảo.
Mà điều khiến Viên Mục Dã hoảng sợ nhất chính là đối phương không còn nửa người dưới, từ phần đứt gãy của nửa thi thể bên trên có thể nhận ra, thi thể này bị một sức mạnh rất lớn kéo đứt, điều này khiến cậu không khỏi liên tưởng đến sinh vật khổng lồ chưa biết là gì đang sống dưới đầm nước này.
Lúc này Viên Mục Dã cảm thấy dưỡng khí của mình sắp cạn, nếu không quay lên mặt nước thì cậu sẽ giống người thanh niên này vĩnh viễn lưu lại nơi đây, thế nên cậu nhanh chóng quay đầu bơi ngược lên...
Không ngờ đúng lúc đó lại có chuyện phát sinh, Viên Mục Dã cảm thấy mình đã liều mạng bơi trở về, nhưng cơ thể lại không tự chủ được mà trôi xuống phía dưới càng sâu hơn. Giờ Viên Mục Dã mới phát hiện ra, hóa ra khi nãy thi thể kia không phải tự mình vươn tay ra, mà là vì ở khu vực này có dòng chảy ngầm dưới biển.
Nhưng bây giờ hiểu ra thì đã muộn, Viên Mục Dã không thể nào thoát khỏi mạch nước ngầm này được nữa, trong nháy mắt cậu bị mạch nước ngầm cuốn xuống ngày càng sâu, cùng lúc đó, không khí trong phổi cậu cũng hoàn toàn cạn kiệt...
Nhất thời xung quanh trở nên vô cùng yên tĩnh, ngoại trừ tiếng tim mình đập Viên Mục Dã không nghe được bất cứ âm thanh nào khác... Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, cậu lờ mờ nhìn thấy một bóng đen đang bơi lại gần phía mình.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, đến tận khi có một luồng không khí mạnh mẽ đổ đầy đường hô hấp của Viên Mục Dã, cậu mới ho khan hai tiếng sau đó tỉnh lại.
“Tỉnh rồi, tỉnh rồi!” Viên Mục Dã nghe thấy giọng nói quen thuộc bên tai, cậu hé mở mắt, nhìn thấy Đại Quân đang kích động ngồi xổm bên cạnh mình.
Viên Mục Dã chưa kịp phản ứng, không biết hiện giờ mình đang ở đâu.
Lúc này Đoàn Phong vỗ vỗ vào mặt cậu và nói: “Này! Tỉnh hẳn chưa? Sao cậu lại tìm đến đây?”
Viên Mục Dã từ từ ngồi dậy nhìn xung quanh, phát hiện toàn bộ người số 54 đều vây quanh cậu không thiếu một ai... Viên Mục Dã phải mất một lúc mới hồi phục lại, rồi nhớ ra chuyện phát sinh khi nãy.
“Đây là đâu? Sao mọi người lại ở đây?” Viên Mục Dã thì thào.
Trương Khai chán nản nói: “Chúc mừng anh đã thuận lợi gia nhập đội ngũ bị nhốt dưới nước của số 54...”
Viên Mục Dã kinh ngạc: “Đây là ở dưới nước?”
Đoàn Phong gật đầu: “Nếu không phải chúng tôi nhìn thấy ánh đèn pin trong tay cậu thì thằng nhãi cậu đã chết đuối rồi.”
Sau đó Đoàn Phong kể lại cho Viên Mục Dã nghe, sau khi bọn họ lên đảo không lâu thì bị mất tín hiệu liên lạc, rồi họ gặp phải không ít sinh vật kỳ quái trên đảo, trong đó thứ đáng sợ nhất và cũng nguy hiểm nhất chính là tổ kiến lửa kia...
Nhưng không ngờ sau khi bọn họ vất vả thoát được đàn kiến lửa kia không bao lâu thì gặp phải người dân bản địa.
Những người dân bản địa này núp trong bóng tối, thổi một loại châm độc vào người họ khiến tất cả đều ngất đi. Cũng may châm độc này không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ khiến cơ thể họ tạm thời tê liệt, mất đi năng lực phản kháng mà thôi...