Và thế là “người cha có tiền có thế” đã vận dụng tất cả tài nguyên của mình để tìm kiếm đứa con ruột mà ông ta chưa từng gặp mặt, giải thưởng lớn này đã rơi vào đầu Diệp Dĩ Nguy.
Diệp Dĩ Nguy nghe xong cúi đầu cười rất lâu, cuối cùng vẫn kiềm chế để không bị câu chuyện cũ này khiến mình cười đến chết.
Sau đó, Diệp Dĩ Nguy cố nén cười và hỏi người cha giàu có của mình: “Ông mất nhiều công sức đưa tôi đến chỗ này chỉ vì để tôi cho ông một quả thận thôi à? Có phải ông nghĩ mọi chuyện quá thuận lợi hay không? Chắc ông cũng biết tôi làm gì rồi chứ, cho nên, nếu tôi không đồng ý, chỉ cần vài phút là có thể mang theo quả thận đi đoàn tụ với mẹ của tôi luôn, đến lúc đó ông hãy tiếp tục nhắm vào đứa con gái quý giá của ông đi.”
Diệp Dĩ Nguy nói đến đây, không biết do rượu hay lý do nào khác, anh ta đột nhiên không nói nữa!
Viên Mục Dã sốt ruột hỏi: “Sau đó thì sao? Nếu lúc đó anh không đồng ý, tại sao về sau anh lại cho ông ta ghép thận?”
Lúc này Diệp Dĩ Nguy mới lau nước mắt trên mặt, sau đó khôi phục vẻ mặt như trước và bảo: “Chẳng làm thế nào được, ai bảo ông ta là cha tôi?”
Viên Mục Dã hơi sững sờ, sau đó cậu nhận ra Diệp Dĩ Nguy đã tỉnh rượu... Thật ra vừa rồi Viên Mục Dã đã nhớ ra mình uống loại rượu này khi nào, đây chẳng phải là rượu vong ưu khiến người ta giãi bày nỗi lòng sao?
Điều mà Viên Mục Dã không ngờ được là, Diệp Dĩ Nguy lại tỉnh rượu nhanh như vậy, vì thế anh ta không nói ra câu kế tiếp. Nhưng trực giác nói cho Viên Mục Dã rằng, phần nội dung mà Diệp Dĩ Nguy che giấu rất quan trọng, nó có liên quan trực tiếp đến việc tại sao anh ta lại tặng một quả thận của mình cho người cha giàu có chưa bao giờ hoàn thành nghĩa vụ của mình một ngày nào. Hơn nữa, trong chuyện này còn có một số điều liên quan đến mẹ đẻ của Diệp Dĩ Nguy.
“Vậy ông ta có nhắc đến mẹ của anh không?” Viên Mục Dã chưa từ bỏ ý định nên tiếp tục hỏi.
Viên Mục Dã cứ tưởng Diệp Dĩ Nguy sẽ không trả lời, nhưng anh ta lại gật đầu: “Có nói một chút, nó cũng giải quyết được sự nghi ngờ của tôi trong nhiều năm qua, nhưng...” Diệp Dĩ Nguy nói đến đây bỗng dừng một chút, sau đó chậm rãi ngẩng đầu nhìn Viên Mục Dã và nói: “Tôi thà rằng không biết gì còn hơn...”
Sau khi nói xong những lời này, Diệp Dĩ Nguy mệt mỏi ngồi dựa vào ghế sô pha, dường như anh ta không còn sức lực để nói thêm một lời nào nữa. Tuy Viên Mục Dã vẫn muốn hỏi, nhưng cậu thật sự không đành lòng tiếp tục!
Bởi vì Viên Mục Dã không cần nghĩ cũng biết, sự tàn khốc của sự thật chắc chắn vượt xa những gì người thường có thể tưởng tượng... Một người cha chưa từng gặp mặt đã vượt cả nghìn dặm để tìm con, vậy mà vừa gặp đã muốn cắt một quả thận của con ruột mình! Qua đó có thể tưởng tượng được vị trí của mẹ con họ trong lòng người đàn ông này chẳng khác nào con kiến.
Có lẽ im lặng quá lâu, một lúc sau Viên Mục Dã mới phát hiện Diệp Dĩ Nguy đã ngủ gục trên ghế sô pha. Cậu mỉm cười bất đắc dĩ, sau đó đứng dậy đắp cho Diệp Dĩ Nguy cái áo khoác.
Có một số chuyện Viên Mục Dã biết rất rõ, những trải nghiệm từ nhỏ đến lớn của Diệp Dĩ Nguy không phải người thường có thể tưởng tượng được... Gã cha ruột từ trên trời rơi xuống đó cũng không phải kẻ tầm thường, nếu không làm sao có thể dễ dàng khiến Diệp Dĩ Nguy giả chết chứ?
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã ngồi bên cạnh Diệp Dĩ Nguy mà cũng hơi lo lắng, cái tên này không muốn nói thì sẽ không nói thêm dù chỉ một chữ, kể cả Viên Mục Dã muốn giúp anh ta nhưng cậu cũng không biết phải bắt đầu từ đâu...
Còn về mẹ của Diệp Dĩ Nguy, ký ức của Viên Mục Dã vẫn chỉ quanh quẩn trong những lời đồn thổi ở thôn làng khi cậu còn bé, điều duy nhất có thể xác định là tinh thần của bà ấy thật sự có vấn đề. Mặc dù Diệp Dĩ Nguy không nói rõ, nhưng tất cả những đau khổ này đều đến từ người cha có tiền có thế đó.
Không ngờ Viên Mục Dã suy nghĩ một lúc rồi cũng ngủ thiếp đi, khi cậu tỉnh lại thì phát hiện Diệp Dĩ Nguy đã rời đi... Viên Mục Dã mơ màng ngồi dậy, cậu lắc đầu một lúc để cho mình tỉnh táo hơn, sau đó vội vàng cầm quần áo của mình và chạy xuống nhà.
Nhưng Viên Mục Dã tìm một lúc lâu trong quán Xuân Phong Lý mà nào thấy bóng dáng Diệp Dĩ Nguy nữa?
Lúc này, Tần Uyển đứng dậy từ sau quầy rượu với đôi mắt ngái ngủ, chị ta nói: “Cậu ta đi được một lúc rồi...”
Sau khi nghe câu này, Viên Mục Dã hơi thất vọng quay đầu nói với Tần Uyển: “Xin lỗi chị Tần, khuya thế này rồi mà còn đến làm phiền chị...”
Tần Uyển xua tay: “Không có gì đâu, dù sao tôi cũng thường ngủ muộn. Người bạn của cậu... Sao tôi nhìn từ phía sau thấy quen lắm?”
Viên Mục Dã vội vàng ngắt lời: “Đúng rồi chị Tần, vừa rồi chúng tôi đã uống nhầm rượu, bọn tôi uống nửa chai rượu trong tủ...”
Tần Uyển lo lắng hỏi: “Hai người uống rượu vong ưu rồi à? Có uống nhiều không?”
“Hai chén...” Viên Mục Dã nói với vẻ xin lỗi.
Tần Uyển lập tức vỗ ngực: “Vẫn còn may... Hai chén thì hai chén, ít nhất còn để lại cho tôi gần nửa chai.”
Viên Mục Dã tò mò hỏi: “Rượu đó... đắt lắm à?”
Tần Uyển khịt mũi: “Phiền cậu thêm chữ quý trước chữ đắt có được không? Đây là chai rượu duy nhất trên đời, nếu cậu uống sạch nó trong một lần, vậy thì kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa cũng không được uống.”
Viên Mục Dã nghe xong lại càng thêm xấu hổ: “Quý đến thế cơ à? Thật xin lỗi, tôi không biết rượu này lại quý như vậy...”
Tần Uyển xua tay: “Quên đi... Có quý đến đâu thì rượu cũng là để cho người ta uống mà thôi. Nhưng cậu nhớ là không được uống linh tinh, nếu không sẽ xảy ra chuyện đấy!”
Sau khi rời khỏi Xuân Phong Lý, trời cũng đã hửng sáng, Viên Mục Dã không bắt taxi mà đi bộ một mình về nhà... Cậu cũng uống cạn chén rượu vong ưu đó nên đầu óc hơi rối bời, vì vậy Viên Mục Dã muốn dùng cơn gió lạnh lúc bình minh để giúp mình tỉnh táo.
Trước đó Viên Mục Dã còn tưởng rằng Diệp Dĩ Nguy đã xuất hiện gặp mình thì anh ta sẽ không trốn nữa, nhưng sự thật chứng minh cậu suy nghĩ nhiều rồi, lần này Diệp Dĩ Nguy không để lại bất kỳ phương thức liên lạc nào đã nói lên tất cả. Với sự hiểu biết của Viên Mục Dã về Diệp Dĩ Nguy, anh ta không muốn nói với cậu là vì không muốn Viên Mục Dã bị cuốn vào.
Nhưng theo lý thuyết, Diệp Dĩ Nguy đã trao quả thận cho người đàn ông đó, vậy ông ta sẽ không còn gì lưu luyến với đứa con trai này, còn Diệp Dĩ Nguy cũng chẳng bao giờ muốn nhận cha ruột... Nếu đã như vậy, Diệp Dĩ Nguy còn sợ điều gì chứ?
Trừ khi... anh ta muốn báo thù, trả thù cho bản thân và người mẹ bị điên vì một lý do nào đó, vì vậy Diệp Dĩ Nguy mới không muốn Viên Mục Dã dính vào chuyện này, anh ta muốn tự mình hoàn thành tất cả, thành công hay thất bại đều được, không hề liên quan đến người khác.