Viên Mục Dã hoàn toàn chết lặng, cậu vội vàng chạy đến để xem có phải Tố Cơ bị mình quăng sang một bên không, nhưng cậu tìm khắp xung quanh chiếc gương mà vẫn không thấy bóng dáng Tố Cơ...
Viên Mục Dã lẩm bẩm: “Tại sao lại như vậy?”
Triệu Vĩ thở dài: “Anh Viên, trước đó em đã muốn nói với anh, cô ấy và chúng ta không phải là người ở cùng một chiều thời gian. Nếu anh cố ép đưa cô ấy về, có thể sẽ có nhiều thay đổi bất ngờ ở giữa đường...”
“Nghĩa là sao?” Viên Mục Dã hỏi.
Liễu Nghiên Nghiên bèn giải thích: “Có nghĩa là rất có thể Tố Cơ đã bị đưa đến những tiết điểm thời gian khác...”
Viên Mục Dã nghe mà chẳng hiểu gì cả: “Những tiết điểm thời gian khác là gì?”
Triệu Vĩ bất đắc dĩ nói: “Nghĩa là, có khả năng Tố Cơ đã bị chuyển đến một năm khác! Có thể sớm hơn bây giờ, cũng có thể muộn hơn...”
Sau khi nghe xong, Viên Mục Dã nhìn vài mảnh gương đồng trên mặt đất và nói: “Chiếc gương đồng hoa vân hình mây này đã vỡ nát, cô ấy có thể đến năm nào nữa?”
“Nhỡ cô ấy đến vào năm trước thì sao?” Liễu Nghiên Nghiên hỏi.
Viên Mục Dã nóng nảy nói: “Những năm trước chiếc gương đồng đều nằm trong mộ cổ... Ngôi mộ cổ đó ở đâu, mau dẫn tôi đi xem!”
Kết quả Triệu Vĩ dội một gáo nước lạnh xuống: “Nếu trong cổ mộ có thứ gì thì lúc khai quật chúng tôi đã tìm được rồi... không cần chờ đến bây giờ.”
Nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng của Viên Mục Dã, Liễu Nghiên vội vàng an ủi: “Mọi việc chưa chắc đã bi quan đến thế đâu, thời gian từ Bắc Tấn đến giờ đã hơn hai nghìn năm, chiếc gương đồng này không phải là không thể sửa chữa, nếu chúng ta đã đưa cô ấy vào gương đồng, vậy cô ấy sẽ có vô hạn khả năng.”
Viên Mục Dã nghe xong ngơ ngác gật đầu, sau đó quay lại nhìn Đoàn Phong đang đứng sững sờ và bảo: “Tôi về rồi...” Sau đó hai mắt cậu tối sầm, không biết gì nữa.
Viên Mục Dã cảm thấy dường như mình đã có một giấc mơ rất dài và kỳ ảo, trong giấc mơ, cậu đi đến một thời đại hoàn toàn xa lạ và gặp một số người kỳ dị, vậy mà khi tỉnh dậy, Viên Mục Dã lại phát hiện mình đang nằm trong bệnh viện.
Nhìn thấy Viên Mục Dã đã tỉnh lại, nữ ý tá đang thay bình truyền nước ở bên cạnh cười hỏi: “Anh tỉnh rồi à, cảm giác thế nào?”
Viên Mục Dã lắc cái đầu hơi nặng nề của mình rồi hỏi: “Tại sao tôi lại ở đây?”
Nữ y tá trả lời: “Anh đã hôn mê hai ngày, bạn anh ngày nào cũng quấn lấy trưởng khoa chúng tôi để hỏi tại sao anh chưa tỉnh.”
Viên Mục Dã nghe xong thì muốn ngồi dậy, nhưng lại bị nữ y tá ngăn cản: “Ấy? Đừng có xuống giường vội, tôi sẽ gọi bác sĩ đến kiểm tra tình hình của anh...”
Sau khi nữ y tá rời đi, Viên Mục Dã lại nằm xuống giường, nhưng đầu óc hoàn toàn mơ hồ, cậu không ngừng nghĩ về giấc mơ vô cùng ngớ ngẩn của mình, trong nhất thời Viên Mục Dã không phân biệt được đâu là thực, đâu là mơ.
Đúng lúc này, Đoàn Phong và một người đàn ông giống như bác sĩ bước vào, Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã thật sự tỉnh lại thì thở phào, nói: “Cậu được lắm, ngủ một giấc cũng đủ dài đấy.”
Sau đó bác sĩ khám qua cho Viên Mục Dã rồi quay ra bảo với Đoàn Phong: “Quan sát thêm một ngày nữa xem, nếu không có vấn đề gì thì có thể xuất viện.”
Sau khi bác sĩ và y tá rời đi, Viên Mục Dã ngơ ngác nhìn Đoàn Phong: “Tại sao tôi lại ngất thế?”
Đoàn Phong bình tĩnh nhìn Viên Mục Dã một lúc, sau đó anh ta cười lắc đầu: “Xem ra cậu thật sự đã quên... Được rồi, cậu không cần lo lắng, không có chuyện gì đâu, do cậu mệt mỏi quá nên mới ngất đi thôi.”
Viên Mục Dã nghe thấy rõ Đoàn Phong đang đáp qua loa, nhưng tâm trí cậu bây giờ rất rối loạn, ngoại trừ giấc mơ kỳ lạ xen kẽ, Viên Mục Dã không thể nhớ được bất kỳ điều gì... Hơn nữa cậu còn cảm thấy mình đã quên một điều gì đó rất quan trọng.
Sáng hôm sau, Viên Mục Dã làm thủ tục xuất viện, mấy người số 54 rất ăn ý không nhắc gì đến chuyện đã xảy ra trước khi Viên Mục Dã bất tỉnh, cho đến tận ngày bọn họ chuẩn bị đi, đoàn khảo cổ cử đại diện đến tạm biệt...
Khi nhìn thấy hai cô cậu thanh niên quen mặt đang gọi mình là anh Viên, một số ký ức quen thuộc lập tức ùa về trong tâm trí Viên Mục Dã... Hai người này chính là người đã cùng cậu trải qua cuộc hành trình kỳ ảo lần này, Triệu Vĩ và Liễu Nghiên Nghiên.
Sau khi tìm lại được những ký ức đã mất, Viên Mục Dã lập tức quyết định hoãn chuyến bay và ở lại thêm một ngày, bởi vì cậu vẫn còn rất nhiều vấn đề muốn tìm Tiến sĩ Tân để hỏi rõ...
Về chuyến đi của ba người bọn họ, hiện tại Tiến sĩ Tân cũng không giải thích được nguyên nhân, nhưng anh ta cũng nói thật sự có một nước nhỏ tên là Bắc Tấn trong lịch sử của nước S, nhưng do sử sách để lại có hạn, vì vậy ngoài cái tên ra thì chẳng biết gì cả.
Còn về phần Tamarin... Lại càng không có dấu vết để tra, Tiến sĩ Tân nói, trong dòng sông lịch sử có quá nhiều bộ lạc du mục như vậy, hơn nữa những bộ lạc có thể xuất hiện trong sách sử lại vô cùng ít ỏi.
Mặc dù ngôi mộ cổ mà nhóm khảo cổ khai quật lần này được xác nhận là một ngôi mộ quý tộc thời Bắc Tấn, nhưng Tiến sĩ Tân cho rằng ngôi mộ cổ này thực chất là một ngôi mộ quần áo, ngoài một đống tượng đã bị vỡ ra thì bên trong không hề có xương cốt...
Khi Viên Mục Dã nhìn thấy những bức tượng bằng đá bị vỡ một lần nữa, tâm trạng của cậu đã hoàn toàn khác, Viên Mục Dã gần như chắc chắn những bức tượng đá trông rất giống mình này là do bàn tay của Lưu Đại tạo nên. Bởi vì vào thời đại đó, nếu có thể điêu khắc được khuôn mặt của cậu thì có thể chứng minh rằng người thợ đá đã tận mắt nhìn thấy cậu.
Có lẽ do Viên Mục Dã và Tố Cơ đã biến mất, Tấn Lăng Vương không còn xác để chôn cất nên cuối cùng đành phải xây một ngôi mộ quần áo cho em gái mình, đồng thời sai thợ đá Lưu Đại điêu khắc những hình thái khác nhau của Viên Mục Dã rồi chôn cùng trong mộ.
Triệu Vĩ và Liễu Nghiên Nghiên thật sự không biết nhiều về những gì Viên Mục Dã đã trải qua trong thời đại đó, vì vậy họ chỉ có thể nói rất ít cho Tiến sĩ Tân biết...
Thấy Viên Mục Dã nhìn chăm chú vào những bức tượng bằng đá bị vỡ, Tiến sĩ Tân còn tưởng cậu tiếc nuối cho những cổ vật này, anh ta bèn cười và nói với Viên Mục Dã: “Những bức tượng bằng đá này có thể sửa được, đến lúc đó nó sẽ tái hiện được phong thái năm đó.”
Trên đường trở về, Viên Mục Dã vẫn luôn ủ rũ, bởi vì cậu không thể nghĩ ra được, rõ ràng mình đã đưa Tố Cơ vào trong gương đồng, nhưng tại sao cô ta lại không cùng mọi người đến tiết điểm thời gian này?
Tiến sĩ Tân luôn giữ kín bí mật về hành trình lần này của họ, nhưng từ việc anh ta thu dọn mấy mảnh vỡ của chiếc gương rồi coi nó như bảo bối thì không khó để nhận thấy thái độ của Tiến sĩ Tân không hề thờ ơ như bề ngoài.