Lúc ấy đoàn người bọn họ đang phân loại và đăng ký hàng trăm đồ vật chôn kèm đã khai quật được mấy hôm trước. Lý Mộc Khả và Dương Trị cùng tổ, bọn họ chịu trách nhiệm chính trong việc phân loại các bình đồng và một số mảnh vỡ rải rác.
Lúc đầu hai người cư xử rất bình thường, cho đến khi mở chiếc hộp đựng mặt nạ Trường Nhĩ Tiếu Kiểm, không khí dần dần trở nên kỳ lạ…
Theo ký ức của mấy người đồng nghiệp bên cạnh, lúc ban đầu hai người chỉ nói nhỏ giọng, nhưng sau đó càng ngày càng lớn tiếng, vì thế mọi người mới biết lý do hai người họ cãi nhau!
Nội dung tranh cãi giữa hai người hình như có liên quan đến chiếc mặt nạ bằng đồng mà họ đang sửa sang lại nên mọi người vội vàng bỏ công việc sang một bên để lên khuyên bảo, dù sao cũng là đồng nghiệp với nhau, ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu cũng gặp, không cần thiết nảy sinh mâu thuẫn vì chuyện công việc.
Nhưng chẳng ai ngờ hai người họ cãi qua cãi lại rồi động cả tay chân, Dương Trị có dáng người vạm vỡ túm ở đâu ra một cái xẻng, đập vào thái dương của Lý Mộc Khả, máu lập tức chảy xối xả…
Lý Mộc Khả bị đánh ngã, Dương Trị không những không kinh hoảng, trái lại còn cầm chiếc mặt nạ bằng đồng đó đeo lên mặt, miệng lẩm bẩm: “Đây là đồ của tôi… Không ai có thể giành với tôi!”
Mọi người thấy thế chỉ đành cùng nhau xông lên khống chế Dương Trị, giật mặt nạ đồng trên mặt anh ta xuống. Lý Mộc Khả xui xẻo được đưa vào bệnh viện, nhưng do bị thương nặng quá không chữa được nên tắt thở vào đêm đó.
Trong đội khảo cổ xảy ra chuyện như vậy khiến tất cả mọi người cảm thấy khó lòng tưởng tượng được. Bình thường Lý Mộc Khả và Dương Trị có quan hệ rất thân, mặc dù có cãi vã vì một vài ý kiến bất đồng nhưng cũng không đời nào động tay động chân, càng không đến nỗi đánh người đến mất mạng?!
Điều quái dị nhất là lời nói của Dương Trị sau khi giết người, dường như câu nào cũng có liên quan đến chiếc mặt nạ đồng có đôi mắt cười kia.
Để mau chóng ổn định sức ảnh hưởng của sự việc, một số chi tiết ngay lúc đó đã bị nghiêm cấm nhắc lại. Còn chiếc mặt nạ bằng đồng quái lạ kia cũng được đưa đến viện bảo tàng bảo quản trước những món đồ khác.
Nghe Tân Chí Dũng kể xong, Viên Mục Dã nghi ngờ hỏi: “Anh cảm thấy… chiếc mặt nạ kia thật sự có vấn đề gì ư?”
Tân Chí Dũng chưa nói gì, dường như đang sắp xếp từ ngữ trong đầu, một lát sau anh ta mới từ từ nói: “Tôi là người đầu tiên tiếp xúc với mặt nạ đồng, khi tôi rửa sạch bùn bám trên nó, trong lòng tôi luôn có một loại cảm giác kỳ lạ khó tả. Mãi đến sau khi xảy ra chuyện, tôi mới âm thầm lấy làm may mắn rằng lúc ấy mình không đeo mặt nạ lên mặt, nếu không chưa biết chừng kết quả của tôi cũng giống như Lý Mộc Khả hoặc Dương Trị.”
Từ Lệ hỏi: “Sau này Dương Trị thế nào? Là ngồi tù hay là…”
Tân Chí Dũng lắc đầu đáp: “Nghe nói sau này bị đưa đến bệnh viện tâm thần, bởi vì ngay lúc đó cảnh sát không tìm ra động cơ anh ta giết chết Lý Mộc Khả là gì, cuối cùng cũng chỉ có thể xác định tinh thần của anh ta có vấn đề. Có điều trong lòng mọi người đều biết rõ, chắc chắn nó có liên quan đến chiếc mặt nạ Trường Nhĩ Tiếu Kiểm kia.”
“Lạ lùng đến thế cơ à? Chẳng lẽ chiếc mặt nạ đó còn tự mang theo lời nguyền?!” Từ Lệ không tin nổi.
Viên Mục Dã nghe xong cũng tỏ vẻ hoang mang: “Ai mà dám chắc cơ chứ?”
Tân Chí Dũng thở dài: “Thật ra chúng tôi nóng lòng tìm kiếm chiếc mặt nạ đồng ít nhiều cũng là do nguyên nhân này. Nếu chiếc mặt nạ thật sự mang lời nguyền, hễ là ai từng chạm vào nó ắt hẳn đều không có kết quả tốt đẹp.”
Từ Lệ cười bảo: “Giáo sư Tân, thật ra anh cũng không cần bi quan như vậy. Chẳng qua đó chỉ là một vật bồi táng mà thôi, dù có xảy ra mạng người vì nó thì đó cũng là vấn đề ở con người…”
Tân Chí Dũng không đồng ý và cũng không phản đối điều này, anh ta chỉ nói một cách sâu xa: “Không ai biết được chân tướng của sự việc nếu không phải tự mình trải qua, nếu các cậu vẫn muốn biết nhiều hơn, thì chỉ có thể đi hỏi Dương Trị thôi.”
Viên Mục Dã truy hỏi: “Anh biết giờ Dương Trị ở đâu không?”
Tân Chí Dũng lắc đầu: “Tôi chỉ biết lúc ấy anh ta bị đưa đến bệnh viện tâm thần của tỉnh để chữa trị, về việc hiện giờ còn ở đó không, tôi cũng không rõ, dù gì anh ta cũng đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với chúng tôi từ lâu rồi.”
Nhờ sự giúp đỡ của Tân Chí Dũng, Viên Mục Dã và Từ Lệ tìm được bệnh viện Dương Trị chữa bệnh năm xưa, kết quả đến đó mới biết, Dương Trị ở bệnh viện này suốt mười lăm năm, sau đó có người nhà ký tên bảo lãnh và đón đi rồi.
Đánh giá về ca bệnh của Dương Trị, từ lúc nhập viện, anh ta đã vô cùng bất ổn, thường nói những điều người khác không hiểu, về sau các triệu chứng này giảm dần dưới sự kiểm soát của thuốc, nhưng trong một khoảng thời gian rất dài không thể ngừng uống thuốc được, nếu không anh ta sẽ lại nói những câu kỳ lạ.
Tình trạng “lúc tốt lúc xấu” này của Dương Trị kéo dài rất nhiều năm, bởi vậy anh ta mới ở bệnh viện tâm thần suốt mười mấy năm. Trong vài năm cuối cùng, tình trạng của Dương Trị dần dần trở nên ổn định. Nhìn từ góc độ y học, lúc ấy trên cơ bản anh ta xem như đã được chữa khỏi, vì thế phía bệnh viện mới liên hệ với người nhà của anh ta để bọn họ đến ký tên bảo lãnh đưa người đi.
Cũng may người đón Dương Trị đi có để lại một số điện thoại di động. Qua số điện thoại này, nhóm Viên Mục Dã liên hệ được với anh trai của Dương Trị, cũng biết được địa chỉ hiện giờ của Dương Trị… Hóa ra, năm đó sau khi Dương Trị ra viện cũng không về nhà, mà là vào chùa miếu trong núi để tu hành.
Sau đó, Viên Mục Dã và Từ Lệ tìm theo địa chỉ mà người nhà Dương Trị cung cấp, quả nhiên gặp được Dương Trị đã xuất gia đi tu.
Từ khía cạnh ngoại hình, Viên Mục Dã rất khó có thể liên tưởng Dương Trị với hung thủ giết người. Có lẽ do lễ Phật quanh năm nên khí chất của Dương Trị thoạt nhìn rất bình thản…
“Chào anh Dương. Tôi tên Từ Lệ, đây là thẻ ngành của tôi. Tân Chí Dũng giới thiệu chúng tôi đến đây, chủ yếu là muốn hỏi thăm anh sự thật về cái chết của Lý Mộc Khả năm xưa…” Từ Lệ nói bằng giọng nghiêm túc.
Khi Dương Trị nghe Từ Lệ nhắc tới Lý Mộc Khả, khuôn mặt hầu như không có biểu cảm gì quá lớn. Đầu tiên anh ta liếc nhìn thẻ ngành của Từ Lệ, sau đó khẽ cúi người chào: “Cảnh sát Từ, bần tăng pháp hiệu Liễu Trần, từ lâu tôi đã không còn là anh Dương gì nữa.”
Từ Lệ sửa lời: “Vâng, sư thầy Liễu Trần, vậy xin thầy hãy cho tôi biết rốt cuộc tại sao năm xưa thầy lại giết chết Lý Mộc Khả!”
Viên Mục Dã đứng cạnh thật sự đổ mồ hôi hột giùm cho Từ Lệ, lo lắng lời lẽ của anh ta quá sắc bén, đừng kích thích Dương Trị phát điên lên đấy!
Không ngờ đối phương lại nói bằng vẻ mặt bình thản: “Tất cả tội nghiệt đều là chuyện cũ xa xưa, bần tăng đã thoát khỏi bể khổ từ lâu, đã thành tro bụi cả rồi.”
Từ Lệ còn muốn nói gì nữa nhưng lại bị Viên Mục Dã giữ chặt, ra hiệu anh ta không nên gấp gáp, cứ từ từ…