Ai ngờ Tấn Lăng Vương nghe xong lại nhìn xoáy thẳng vào Viên Mục Dã và nói: “Trong đấu tranh mưu cầu quyền lực, bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra.”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Nếu không muốn đàm phán hòa bình cứ nói thẳng không phải được rồi ư? Cớ gì phải mất công như thế?”
Tấn Lăng Vương thở dài: “Nếu từ chối thẳng thừng, như vậy ngay lúc đó thủ lĩnh Grubbs chính là đầu sỏ gây nên tội phá hỏng đàm phán. Tất nhiên dân chúng Tamarin sẽ ngầm oán trách ông ta. Nhưng xảy ra việc Đại phi chịu nhục, thì tất cả người Tamarin đều cực kỳ hận Bắc Tấn, dĩ nhiên cũng càng liều mạng hơn ở trên chiến trường.”
Đúng là Viên Mục Dã không hiểu chuyện mưu mô quyền lực, cho nên tất nhiên cậu cũng không thể gật bừa với chuyện có thể tự tay giết chết người vợ kết tóc của mình vì cái gọi là mưu mô quyền lực, vì thế cậu nói vẻ khinh thường: “Để gây xích mích và thù hận giữa người Tamarin với Bắc Tấn mà phải giết vợ ư? Đây là cái lý do chó má gì vậy?! Tôi không tin một kẻ có thể ra tay giết người vợ đã sinh con đẻ cái cho mình sẽ là một thủ lĩnh tốt yêu dân như con!”
Tấn Lăng Vương cười lạnh: “Thật ra năm đó Grubbs làm như vậy không phải không có nguyên nhân.”
Viên Mục Dã hơi sửng sốt: “Nguyên nhân gì?”
Tấn Lăng Vương trầm giọng nói: “Nếu quả nhân không nhớ nhầm, năm đó vị Đại phi chịu nhục tự sát ắt hẳn xuất thân từ tộc Qiangga, bộ lạc lớn thứ nhì trong bộ tộc Tamarin, mà vào lúc ấy, tộc Qiangga là phe hết sức ủng hộ chủ trương đàm phán hòa bình trong bộ tộc Tamarin.”
Viên Mục Dã khó hiểu: “Cho dù như thế, Grubbs phá hỏng cuộc đàm phán hoà bình bằng cách giết vợ, với ông ta mà nói có thể có được lợi ích gì chứ? Thúc đẩy đàm phán, hai bên ngừng chiến thì có hại gì cho ông ta đâu?”
Tiếp đó Tấn Lăng Vương nói với Viên Mục Dã rằng trong đó có rất nhiều lợi ích. Đầu tiên, thủ lĩnh Tamarin không phải theo chế độ cha truyền con nối thực sự, mà là bộ lạc của ai mạnh nhất, kẻ đó có thể trở thành thủ lĩnh Tamarin.
Năm đó tộc Qiangga là bộ lạc lớn thứ hai ở Tamarin, trên thực tế sức mạnh đã đè ép tộc Yangge của Grubbs rồi. Hơn nữa, mấy năm liên tục chinh chiến với Bắc Tấn, là tộc của thủ lĩnh, dĩ nhiên phải xông pha phía đầu, cho nên lúc ấy đàn ông của bộ lạc Yangge đã dần dần điêu tàn.
Điều quan trọng nhất là vào thời điểm đó, trong số các bộ tộc của Tamarin, có mấy bộ lạc chủ trương đàm phán hòa bình, mà tộc Qiangga tích cực nhất, thậm chí đã lén sai người liên hệ với phía Bắc Tấn.
Bởi vậy một khi Tamarin hòa bình với Bắc Tấn, kế tiếp, chắc chắn phía Bắc Tấn sẽ ủng hộ người đã chủ động làm thân với mình là tộc trưởng Qiangga - Maikele trở thành thủ lĩnh mới của Tamarin, mà Maikele cũng chính là anh trai ruột của Đại phi Saran Ruoya.
Nghe Tấn Lăng Vương nói như vậy, mối nghi ngờ trong lòng Viên Mục Dã dần dần được sáng tỏ. Nói cách khác, ngay lúc đó Grubbs không chủ trương đàm phán hòa bình, nhưng do những người khác trong bộ tộc lên tiếng nên bắt buộc phải tiến hành cuộc đàm phán vào ba mươi năm trước đây.
Grubbs đánh đổi mạng sống của vợ để củng cố địa vị thủ lĩnh của mình, đồng thời còn chấm dứt hẳn mối quan hệ hợp tác giữa hai kẻ địch hàng đầu. Nhìn như có lợi, nhưng lại làm cả đời con trai của ông ta là Abragon phải sống trong bóng ma của chuyện mất mẹ.
Thậm chí Viên Mục Dã còn nghi ngờ, bởi vì chuyện này mới dẫn đến bi kịch Abragon và mẹ đẻ của Labrador yêu nhau nhưng mãi mãi không thể ở bên nhau.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã nói với Tấn Lăng Vương: “Có lẽ đây là một cơ hội để cho Bắc Tấn và Tamarin ngừng chiến.”
Ai ngờ Tấn Lăng Vương lại lắc đầu: “Sự việc không đơn giản như vậy đâu. Cho dù Abragon đã biết sự thật thì có thể như thế nào? Chẳng lẽ muốn ông ta công khai lên án người cha đã xuống mồ từ lâu của mình ư? Hơn nữa ngươi đừng quên, ông ta là thủ lĩnh hiện tại của Tamarin, không phải cậu thiếu niên không hiểu gì cả của ba mươi năm trước. Một khi thân phận của người ta thay đổi, dĩ nhiên suy nghĩ cũng sẽ thay đổi theo.”
Viên Mục Dã cũng không đồng ý với lời Tấn Lăng Vương: “Ít nhất thù hận với Bắc Tấn trong lòng ông ta sẽ không sâu đậm như trước đây nữa, đối với Bắc Tấn mà nói, đây không phải chuyện tốt hay sao?”
Tấn Lăng Vương lại cười và lắc đầu: “Nhưng ngươi đừng quên, thù hận giữa Bắc Tấn và Tamarin không bắt đầu từ sự kiện Đại phi chịu nhục, tất nhiên cũng sẽ không kết thúc bởi vì vụ án bị lật ngược lại.”
Viên Mục Dã nghĩ tới mẹ ruột của Labrador, nhưng cậu lại không thể hỏi thẳng Tấn Lăng Vương, suy cho cùng, đây cũng chẳng phải chuyện vinh quang gì cho cam. Hơn nữa, cho dù Tố Xương biết sự thật, anh ta cũng sẽ không dễ dàng nói cho người ngoài như mình biết.
Tấn Lăng Vương thấy Viên Mục Dã cúi đầu không nói gì thì đột nhiên chuyển đề tài: “Hình như Quốc sư rất coi trọng ngươi...”
Viên Mục Dã sửng sốt, sau đó cười đáp: “Cô ấy có ba nghìn nam sủng cơ mà, sao lại coi trọng một kẻ xứ khác như tôi?”
Tấn Lăng Vương cười lắc đầu: “Ngươi không hiểu cô muội muội này của quả nhân, từ nhỏ nó đã khao khát cuộc sống tự do tự tại, luôn luôn không thích bị gò ép. Nhưng thân phận Quốc sư không cho phép nó sống thật với bản tính của mình, cả đời chỉ có thể làm một Quốc sư cao quý không thể xâm phạm của Bắc Tấn. Đàn ông Bắc Tấn đều kính cẩn hơn là yêu quý nó, về cơ bản sẽ không có người đàn ông nào đối xử với nó như phụ nữ. Nhưng ngươi thì khác, ngươi quá đặc biệt với nó. Quả nhân đã nhận ra, nó rất thích ngươi.”
Viên Mục Dã vội giải thích: “Đó là bởi vì tôi đến từ nước khác, không hiểu biết nhiều về lễ nghĩa của Bắc Tấn, nếu không phải Vương thượng và Quốc sư khoan dung rộng lượng, không biết tại hạ đã chết bao nhiêu lần rồi.”
Ai ngờ Tấn Lăng Vương đột nhiên thốt ra một câu “Ngươi có thích Tố Cơ không?”, khiến cho Viên Mục Dã không trở tay kịp.
“Thích thì thích, nhưng không phải thích giữa nam và nữ, nói một câu rất bất kính, tôi luôn coi cô ấy là người bạn đầu tiên mình quen ở Bắc Tấn…” Viên Mục Dã nói hơi xấu hổ.
Tấn Lăng Vương nhíu mày: “Giữa nam và nữ cũng có thể trở thành bạn bè ư? Đây là lần đầu tiên quả nhân nghe thấy điều này…”
Viên Mục Dã cười nói: “Đương nhiên có thể. Ở quê hương tôi, địa vị của đàn ông và phụ nữ trên cơ bản là bình đẳng. Phụ nữ cũng có thể làm việc của đàn ông, cho nên trong cuộc đời của một người phụ nữ, trừ chồng mình ra vẫn sẽ có rất nhiều bạn là nam giới.”
Tấn Lăng Vương nhìn chằm chằm Viên Mục Dã một lúc, sau đó mới từ từ nói: “Những lời nói và suy nghĩ của ngươi rất mới lạ, thảo nào mà Tố Cơ nhìn ngươi với con mắt khác. Đừng nói là Tố Cơ, ngay cả quả nhân cũng cực kỳ thưởng thức ngươi.”
Viên Mục Dã nghe mà kinh ngạc: “Có thể được Vương thượng và Quốc sư ưu ái đúng là niềm vinh hạnh của tại hạ, nhưng sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày tôi phải rời khỏi đây, trở lại quê nhà của mình. Chuyện này tôi đã nói rõ với Quốc sư từ ngày đầu tiên gặp cô ấy rồi.”
Tấn Lăng Vương gật đầu: “Với tài trí của ngươi, quả thật không nên náu mình trong cung Cảnh Dương, nhưng ngươi không cần nhất quyết phải trở về nước mình, chỉ cần ngươi chịu ở lại Bắc Tấn, quả nhân cũng có thể cho ngươi quan to lộc hậu mà ngươi muốn.”