Kết quả này khiến Viên Mục Dã có phần bất ngờ, bởi vì tình bạn giữa cậu và cậu bé lông dài còn sâu sắc hơn cả Thạch Lỗi, cậu không hiểu tại sao cậu nhóc lại chọn Thạch Lỗi, người chỉ mới gặp mặt một lần?
Để tránh cậu bé không hiểu ý mình, Viên Mục Dã lặp lại một lần nữa, nhưng tiếc là cậu bé vẫn chỉ ngón tay về phía Thạch Lỗi...
Chuyện này khiến Viên Mục Dã có phần bị tổn thương, cậu đành gật đầu, nói: “Được rồi, tôi tôn trọng sự lựa chọn của cậu.”
Nhìn thấy cậu bé lông dài đi theo Thạch Lỗi mà không quay đầu lại, trong lòng Viên Mục Dã cảm thấy rất khó chịu, Đoàn Phong thấy vậy thở dài, nói: “Cậu bé đó được sinh ra trong hoàn cảnh ác liệt như vậy, nó còn sống đến bây giờ chứng tỏ nó đã trải qua những chuyện mà người thường không thể tưởng tượng nổi... Sở dĩ nó đi với gã đó có thể là vì trong thâm tâm nó cảm thấy cái gã đàn anh từ trên trời rơi xuống kia của cậu hung ác hơn cậu nhiều!”
Viên Mục Dã bật cười hỏi: “Đây là thứ logic vô lý gì vậy? Chẳng lẽ Thạch Lỗi ác hơn tôi nên thằng bé mới muốn đi cùng gã?”
Đoàn Phong bất đắc dĩ nói: “E rằng từ nhỏ cậu bé đó đã bị kẻ ác bắt nạt quen rồi, chắc nó cảm thấy Thạch Lỗi còn ác hơn những kẻ ác đã bắt nạt mình, vì vậy nó cảm thấy Thạch Lỗi là người mạnh nhất trên đời này nên mới đi theo gã. Có lẽ trong quan niệm của nó, làm như vậy sẽ không bị ai bắt nạt nữa.”
Viên Mục Dã cười khổ: “Nhưng đứa bé ngốc nghếch này làm sao biết được trên đời có hàng vạn kẻ ác, có vẻ như nó đã chọn một con đường giúp mình không sợ hãi kẻ ác, nhưng nó không biết rằng kết quả cuối cùng sẽ biến mình thành kẻ ác...”
Sau khi nhóm người số 54 trở lại thuyền của Tiến sĩ Doyle, bọn họ kể cho anh ta nghe chi tiết về tình huống trên đảo và đặc biệt nhấn mạnh rằng trên đảo vẫn còn người sống... Nhưng có một điều duy nhất họ không nói thật, đó là có một nhóm người khác bí mật tham gia chiến dịch giải cứu và sau đó đã bí mật rời đi.
Trên đường về, Viên Mục Dã thấy Lệ Thần có vẻ uể oải, hình như tinh thần hơi mệt mỏi, cậu bèn nhỏ giọng hỏi: “Sao thế?”
Lệ Thần gượng cười, nói: “Có lẽ cơ thể này không kiên trì được nữa.”
Viên Mục Dã sửng sốt, cậu còn chưa kịp hỏi Lệ Thần tại sao lại đổi một cơ thể khác rồi chạy đến đây thế này? Cơ thể trước đây của hắn đã đi đâu rồi? Nhưng nhìn tình hình hiện tại thì có vẻ cơ thể mới này không ổn lắm, nếu không đã chẳng trở nên không kiên trì nổi nữa như hiện giờ.
Sau đó, Lệ Thần nói với Viên Mục Dã rằng tình hình lúc đó rất khẩn cấp, hắn không thể đảm bảo bên Thạch Lỗi sẽ đến cứu người, vì vậy Lệ Thần đã đi đến phòng ICU của bệnh viện để tìm cơ thể của một người hấp hối sắp chết, sau đó hắn ném cơ thể khỏe mạnh của mình vào trong đó.
Viên Mục Dã nghe vậy hơi bối rối, hỏi: “Cậu lấy cơ thể của một người sắp chết rồi bỏ cơ thể khỏe mạnh của mình vào đó à? Cậu không muốn cơ thể đó nữa sao? Một khi cậu rời đi, ý thức của cơ thể đó thức tỉnh thì sao?”
Lệ Thần nghe xong lại cười lắc đầu: “Đừng lo, tôi đã đóng hệ thần kinh trung ương của cơ thể đó lại trước khi rời đi rồi, trong thời gian ngắn cơ thể đó sẽ rơi vào trạng thái thực vật, đến khi chuyện này kết thúc, tôi lấy lại cơ thể cũ là xong.”
Viên Mục Dã đột nhiên cảm thấy đau đầu, bệnh nhân trong phòng ICU của bệnh viện đột nhiên mất tích, bên cạnh còn một người khác hôn mê sâu. Chắc khi bọn họ quay về, chuyện này từ lâu đã trở thành một giai thoại lan truyền trên khắp các đường phố ngõ hẻm của thủ đô rồi cũng nên.
Mặc dù bệnh viện không thể hủy xác của Lệ Thần ngay lập tức, nhưng họ cũng sẽ không trực tiếp đưa nó vào ICU để cứu chữa. Viên Mục Dã thật sự khó có thể hình dung ra cách dọn dẹp đống hỗn độn này sau khi trở về.
Quay trở lại thủ đô, Viên Mục Dã vội vàng đưa Lệ Thần đến bệnh viện. Đầu tiên cậu tìm đến quầy lễ tân và nói rằng mình mới đi công tác vài ngày trước, sau khi quay về thì nghe nói em mình đã vào bệnh viện.
Bởi vì cậu ta bị hôn mê sâu và không có giấy tờ tùy thân nên phía bệnh viện không biết người thanh niên ngất xỉu ở lối vào phòng ICU vài ngày trước là ai, nhưng bây giờ đột nhiên có người nhà đến nhận, lại còn chủ động thanh toán hết các chi phí y tế còn nợ, nên phía bệnh viện cũng không làm khó Viên Mục Dã...
Đặc biệt là khi Viên Mục Dã đi đến trước cửa phòng bệnh của Lệ Thần, cậu nghe thấy cách đó không xa có tiếng ồn ào, người ta nói rằng có một bệnh nhân nặng mất tích mấy ngày trước lại được phát hiện nằm trong cầu thang... Viên Mục Dã vội vàng giả vờ như không nghe thấy, cậu đẩy cửa bước vào thì thấy Lệ Thần tươi cười từ trên giường bệnh ngồi dậy.
Lúc này, một y tá bước vào, cô ta thấy Lệ Thần đã tỉnh thì vội vàng đi ra gọi bác sĩ, sau khi hỏi bệnh một cách đơn giản, bác sĩ quay lại nói với Viên Mục Dã: “Quan sát thêm một ngày nữa, nếu không có chuyện gì thì có thể xuất viện.”
Trước khi xuất viện, Viên Mục Dã cũng đã hỏi thăm về bệnh nhân nặng đã biến mất trong phòng ICU trước đó. Hóa ra tên đó là Thẩm Thiên Vũ, mấy năm trước cũng được xem như con nhà giàu có tiếng ở thủ đô...
Đáng tiếc cậu ta lại tự tìm đường chết, sau khi uống rượu, cậu ta lái chiếc Maybach chở ba cô gái và phóng xe với tốc độ rất cao, khi rẽ vào khúc cua, cậu ta đâm vào bùng binh ở giữa đường và gây nên thảm kịch “ba chết một bị thương nặng”.
Mặc dù giữ được mạng sống nhưng tên này cũng trở thành người thực vật, cậu ta đã nằm trong phòng ICU ba năm, nếu không phải gia đình có điều kiện mà là người bình thường thì đã không thể duy trì được rồi.
Trong năm đầu, thỉnh thoảng người nhà của cậu ta còn đến thăm, nhưng hai năm sau, ngoại trừ tiền thuốc men hàng tháng được thanh toán đúng hạn, không còn ai chủ động đến thăm hỏi nữa...
Ngay cả khi cậu ta mất tích vài ngày trước, người nhà họ Thẩm cũng không hỏi chuyện gì xảy ra và nói sẽ đến bệnh viện để xem xét, bọn họ chỉ dặn nếu tìm thấy người hoặc thi thể thì nhắn cho họ là được... Thật ra tất cả mọi người trong bệnh viện đều biết, người nhà họ Thẩm chỉ chờ cậu ta chết.
Theo lý thuyết, nếu người ở phòng chăm sóc đặc biệt mất tích, những người có logic bình thường chắc chắn sẽ đến gây náo loạn ở bệnh viện, nhưng nhà họ Thẩm không có biểu hiện gì, thậm chí họ còn không muốn truy cứu.
Sau khi nghe được những tin tức này, Viên Mục Dã không khỏi thở dài cảm thán trên đời này chuyện gì cũng có! Hơn nữa, cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao Lệ Thần lại chọn cơ thể của Thẩm Thiên Vũ, chắc là hắn đã định “sử dụng xong là vứt”...
Chuyện lần này mặc dù bề ngoài có vẻ Thạch Lỗi đã giúp đỡ rất nhiều, nhưng Viên Mục Dã biết công lao của Lệ Thần là lớn nhất, vì vậy cậu coi đây là cái cớ để bắt lão Lâm giúp Lệ Thần có được một thân phận bình thường hơn.
Tuy rằng hành động lần này có gặp chuyện kinh hãi mà không nguy hiểm, nhưng mấy người bọn họ thật sự chỉ thiếu một chút nữa là toi, vì vậy lão Lâm cũng không tiện từ chối... Chỉ có điều phân thận giả này không tiện nếu bị điều tra, cho nên bình thường tốt nhất chỉ nên sử dụng khi cần thiết.