Trong chuyện này, mặc dù Ngô Tiêu hơi oan uổng, nhưng quả thật trong lòng cậu ta cũng ghen ghét Đậu Sở đến mức thù hằn, nếu không cho dù cậu ta bị mặt nạ mê hoặc thật, cũng chưa chắc nhất định sẽ gây ra chuyện giết người.
Bởi vì trước Đậu Sở, chắc chắn không chỉ có một người từng có được chiếc mặt nạ đồng này. Mặc dù chắc chắn bọn họ cũng phát tiết ham muốn trong lòng, nhưng lại không gây ra hậu quả nghiêm trọng, tương tự như Tống Giang, hoặc là hai bệnh nhân tâm thần hù dọa người đi đường trước đó… Cho nên cuối cùng mọi chuyện vẫn được quyết định do nội tâm của người bị mê hoặc là thiện hay là ác.
Tống Giang bị giam năm ngày vì cản trở người thi hành công vụ. Trong lúc đó Viên Mục Dã có đến gặp cậu ta một lần, muốn hỏi thử tại sao lúc ấy cậu ta muốn bao che cho Ngô Tiêu?
Tống Giang lắc đầu: “Lúc ấy không phải tôi muốn bao che cho ai. Tôi chỉ lo lắng nếu để cảnh sát bắt được Ngô Tiêu, chuyện mặt nạ sẽ bại lộ rất nhanh, cho nên tôi mới không nói thật với cảnh sát…”
“Chiếc mặt nạ đó quan trọng với cậu như vậy sao? Tôi đã đọc những tiểu thuyết cậu viết trước kia, rất hay mà?!” Viên Mục Dã hỏi.
Tống Giang nghe xong cũng nói với vẻ mặt mờ mịt: “Nói thật, tôi cũng không biết lúc ấy mình bị làm sao. Tôi chỉ cảm thấy chiếc mặt nạ đó rất đặc biệt, đeo nó vào và gõ chữ nhất định sẽ dâng đầy linh cảm… Hình dung cảm giác này như thế nào nhỉ, giống như là bị ma quỷ ám ảnh vậy.”
Viên Mục Dã thở dài: “Có một số việc vẫn nên thành thật và kiên trì, bước từng bước một thì hơn. Có thể tiếp tục tìm linh cảm, nhưng mà đừng nghĩ đến chuyện đầu cơ trục lợi, biết chưa?”
Tống Giang thành thật gật đầu: “Yên tâm đi anh Viên. Tôi biết về sau nên làm như thế nào.”
Xử lý xong chuyện của Tống Giang, Viên Mục Dã mang chiếc mặt nạ về số 54. Tuy nói thứ này là văn vật viện bảo tàng đánh mất năm xưa, nhưng bởi tính đặc thù của nó, cho nên tạm thời không thể trả nó lại.
Thật ra trước đây Từ Lệ nói Tân Chí Dũng rất lợi hại, năm xưa không bị mặt nạ đồng mê hoặc. Nhưng Viên Mục Dã lại cảm thấy sự việc không đơn giản như thế, sau đó cậu cũng chứng thực được ở chỗ lão Lâm.
Năm đó thầy hướng dẫn của Tân Chí Dũng là Triệu Văn Tài hướng dẫn rất nhiều nghiên cứu sinh cùng lúc. Mặc dù Tân Chí Dũng không phải người kém cỏi nhất, nhưng cũng không phải xuất sắc nhất, ít ra trên anh ta còn có Lý Mộc Khả và Dương Trị là hai học trò đắc ý của Triệu Văn Tài, cho nên hầu hết thời điểm, chuyện tốt vốn chẳng tới phiên Tân Chí Dũng.
Ai ngờ bởi vì chiếc mặt nạ đồng quái quỷ đó, Triệu Văn Tài mất đi hai học trò cưng, cuối cùng chỉ đành không được tốt nhất thì chọn tốt nhì, chọn Tân Chí Dũng không hề tương xứng và cũng chẳng nổi bật làm đối tượng bồi dưỡng chính…
Cho nên trong mắt Viên Mục Dã, mặc dù năm xưa Tân Chí Dũng không thật sự đeo chiếc mặt nạ đồng lên, nhưng vẫn bị nó mê hoặc, mãi mãi đeo nó ở trong lòng.
Vì không biết rõ rốt cuộc mặt nạ đồng dùng chiêu trò gì, cho nên lão Lâm quyết định khóa nó trong nhà kho của số 54, đồng thời để đề phòng những người khác của số 54 bị mê hoặc, anh ta bảo Viên Mục Dã tự mang vào khóa kỹ.
Nhưng điều khiến tất cả mọi người không ngờ tới là, khi một mình Viên Mục Dã đưa mặt nạ vào trong, người luôn luôn “ổn thỏa” nhất là cậu mà cũng xảy ra chuyện…
Lúc ấy cả đám Đoàn Phong đều chờ ở bên ngoài, chỉ cần Viên Mục Dã vừa ra khỏi là bọn họ sẽ khóa chặt cửa nhà kho lại. Nào ngờ Viên Mục Dã đi vào cả buổi rồi cũng chưa ra. Trương Khai gọi mấy tiếng ngoài cửa, nhưng bên trong lại chẳng ai đáp lời.
Lòng Đoàn Phong lập tức chùng xuống, anh ta bảo những người khác chờ ở cửa rồi tự mình vào xem tình hình… Theo lý mà nói, với sự vững vàng của Viên Mục Dã, ắt hẳn sẽ không bị ảnh hưởng mới đúng, nhưng khi Đoàn Phong vào trong, anh ta lập tức bị sốc vì cảnh tượng trước mắt.
Viên Mục Dã đưa lưng về phía cửa, đứng trước ngăn tủ chuẩn bị bỏ mặt nạ đồng vào. Đoàn Phong khẽ gọi cậu, nhưng cậu chẳng có chút phản ứng nào, Đoàn Phong bèn chầm chậm tới gần. Lúc này Viên Mục Dã mới từ từ quay đầu, chẳng qua chiếc mặt nạ Trường Nhĩ Tiếu Kiểm kia đã đeo lên mặt cậu rồi.
Đầu tiên, Đoàn Phong hơi sững sờ, sau đó vừa tới gần vừa nhẹ giọng nói: “Này, trông cậu đeo lên cũng hay ho ra phết đấy. Có điều Viên à, tốt nhất đừng nên đeo thứ này lung tung, nghe lời nào… tháo xuống bỏ vào trong ngăn tủ đi.”
Đáng tiếc Viên Mục Dã không có bất cứ phản ứng gì với lời nói của Đoàn Phong, cậu cứ nhìn anh ta chằm chằm mãi, cũng không nhúc nhích gì… Về sau, Đoàn Phong nhớ lại, lúc đó anh ta muốn đổ mồ hôi lạnh luôn, bởi vì anh ta thật sự không thể nào tưởng tượng người như Viên Mục Dã mà bị khuếch đại ham muốn trong lòng thì sẽ xảy ra chuyện gì.
Ai ngờ khi Đoàn Phong đang suy xét có cần nhanh chóng bảo Trương Khai về phòng thí nghiệm mang một liều thuốc mê tới để đánh gục cậu trước hay không, Viên Mục Dã lại tự chủ động tháo mặt nạ đồng xuống, sau đó mỉm cười nhìn Đoàn Phong: “Dọa anh sợ à?”
Thấy thế, Đoàn Phong vội bước đến giật chiếc mặt nạ, sau đó ném vào trong ngăn tủ như phải bỏng, không nghĩ ngợi thêm một giây đồng hồ nào mà khóa luôn cửa tủ lại.
Nhìn một loạt động tác liền mạch của Đoàn Phong, Viên Mục Dã buồn cười nói: “Sao thế? Anh cũng sợ bị thứ này mê hoặc ư?”
Đoàn Phong đấm vào vai Viên Mục Dã, thầm sợ hãi: “Không phải đã bảo cậu khóa nó trong ngăn tủ ư? Sao cậu còn đeo lên mặt mình chứ?”
Viên Mục Dã liếc nhìn ngăn tủ rồi bảo: “Nói ra có lẽ anh không tin, là chính thứ kia không muốn bị nhốt ở đây…”
Hóa ra vừa rồi khi Viên Mục Dã bỏ mặt nạ đồng vào trong ngăn tủ, chiếc khăn trải giường rõ ràng đã bọc kín mít lại bỗng tự mở ra, đôi mắt cười cong cong đó chằm chằm vào Viên Mục Dã như thể đang nói: “Mi dám đeo lên thử không?”
Mặc dù Viên Mục Dã thầm hiểu là chiếc mặt nạ đồng đang mê hoặc mình, nhưng cuối cùng cậu vẫn lựa chọn đeo mặt nạ lên, bởi vì cậu muốn biết vì sao ai cũng không trốn nổi sự mê hoặc của thứ này…
Trong khoảnh khắc đeo nó lên, Viên Mục Dã đột nhiên nảy sinh ra một cảm giác lạ lùng, cứ như không có gì mình không làm được, chỉ cần mình muốn là có thể có được mọi thứ mình cần! Loại cảm giác này giống như thuốc phiện, làm người ta vui vẻ chịu đựng, muốn dừng mà không được.
Đoàn Phong tò mò: “Nếu đã như vậy, làm sao cậu giữ được sự tỉnh táo? Rốt cuộc ham muốn trong lòng cậu có bị khuếch đại vô hạn không?”
Viên Mục Dã mỉm cười, nói: “Anh đoán xem?”
Sau đó, không đợi Đoàn Phong trả lời, cậu đã ra khỏi nhà kho trước.
Mọi người canh bên ngoài thấy Viên Mục Dã và Đoàn Phong nối gót nhau ra ngoài thì cả bọn lập tức thở phào nhẹ nhõm. Trương Khai ôm chầm lấy Viên Mục Dã: “Viên, sao anh đi vào lâu thế? Không phải là bị thứ tà ma kia câu mất hồn rồi đấy chứ?”
Viên Mục Dã mỉm cười nhìn sang Đoàn Phong và đáp: “Suýt thì như vậy, có điều may mà đội trưởng Đoàn kịp thời vào xách tôi ra.”