Đơn Từ Chức Của Vạn Người Ghét

Lượt đọc: 54743 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »
Chương 26.

❊ ❊ ❊

Yến Thu bị đánh thức.

Cậu đang ngủ say, thì cánh tay trái đột nhiên bị ai đó nắm chặt, tiếp theo cơ thể bị nhấc bổng lên, cả người đột ngột bị kéo lên khỏi mặt đất.

Ý thức tỉnh táo chậm hơn một bước so với thân thể, thế nên cho dù vừa mở mắt thấy là Phó Trầm Trạch chẳng biết đột nhiên xuất hiện từ lúc nào, Yến Thu cũng không hề có phản ứng nào.

So với vẻ mặt bình tĩnh của Yến Thu, thái độ của Phó Trầm Trạch có thể nói là hoàn toàn ngược lại.

Nửa đêm hôm qua anh ấy tỉnh dậy bởi vì lạnh.

Cùng lúc đó lập tức phát hiện người vốn nằm trên giường đột nhiên không thấy đâu, anh ấy đi qua mở ban công ra, chỉ thấy bên ngoài cửa sổ mở toang, chắc hẳn cậu đã chạy ra ngoài từ cửa sổ.

Trong nháy mắt Phó Trầm Trạch tỉnh táo lại, vội vàng mặc quần áo tử tế đi ra ngoài tìm người.

Ở bên ngoài tìm một vòng mới nhớ tới, lúc Yến Thu chưa được đón về, anh ấy đã từng xem qua một ít tư liệu về cậu.

Trên đó viết trước bảy tuổi cậu sống với một người cô ở thôn gì đó ở nông thôn.

Về phần đó là thôn gì, anh ấy đương nhiên không thể nào nhớ được.

Bởi vậy bèn gọi điện thoại cho người điều tra tư liệu trước kia về cậu mới tìm được nơi này.

Những chuyện rối tung này khiến anh ấy bận rộn cả đêm, vì vậy Phó Trầm Trạch mang theo một bụng lửa giận đi tới nơi này.

Thế nhưng khiến cho anh ấy không ngờ tới là, khi đẩy cửa ra bước vào đã thấy giữa mùa đông khắc nghiệt như thế này, Yến Thu ôm con mèo nọ cứ như vậy mà ngủ dưới gốc cây hạch đào trong sân.

Phó Trầm Trạch chỉ cảm thấy toàn thân mình cũng lạnh đi theo.

Bây giờ là mùa đông, nhiệt độ buổi tối có thể đạt tới âm mười mấy độ.

Người này điên rồi sao?

Lửa giận ban đầu của Phó Trầm Trạch đột nhiên bị một loại lửa giận mới thay thế, vì vậy anh ấy không chút do dự đi tới nhấc Yến Thu lên khỏi mặt đất.

Quả nhiên, cảm giác mát mẻ trên người Yến Thu cách làn da cứ thế truyền tới, lạnh lẽo đến độ anh ấy suýt chút nữa buông lỏng cánh tay cậu ra.

Phó Trầm Trạch cúi đầu.

Chỉ thấy làn da lộ ra trên cổ và chỗ cổ tay của Yến Thu tái nhợt như tờ giấy, cả người giống như một con rối gỗ bị hỏng, không hề có sức sống.

Trong nháy mắt, Phó Trầm Trạch còn tưởng rằng thứ mình nhấc lên là một cỗ thi thể.

Một loại cảm xúc khác thường dâng lên trong lòng anh ấy, anh ấy còn chưa kịp nhận ra đó là gì, ngay sau đó đã bị cơn tức giận thay thế.

Anh ấy giơ tay lên sờ trán Yến Thu một cái, quả nhiên nóng hổi, không biết rốt cuộc đã sốt bao lâu rồi?

"Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

"Có phải cậu điên rồi không? Hay là cậu không muốn sống nữa?"

"Nhất định phải dùng phương thức chà đạp thân thể của mình để trả thù chúng tôi sao?"

Ý thức Yến Thu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, đã bị Phó Trầm Trạch hỏi đến mơ hồ.

Cậu thật sự không hiểu, trước kia lúc còn ở nhà họ Phó bọn họ rõ ràng coi mình như không khí, vì sao trong một đêm tất cả đều thay đổi thái độ?

Biểu hiện quan tâm đến mình như thế?

Hơn nữa vì sao luôn nói mình đang trả thù?

Để ý mới có thể đau lòng, quan tâm mới có thể đau khổ.

Cậu có ở đó hay không? Tốt hay xấu? Bọn họ dường như chưa bao giờ để ý, thế mà lại nói cậu dùng cơ thể của mình để trả thù, lẽ nào bọn họ sẽ quan tâm?

"Không có." Yến Thu nói, rồi mới muộn màng cảm thấy hơi lạnh, nhưng cái trán hình như lại rất nóng, cơ thể nhẹ bẫng, như thể có thể bay lên. Thế nên cậu rất cố gắng ôm Đâu Đâu vào trong ngực để cho mình không bay ra ngoài.

"Chẳng qua là tối qua tôi mệt quá, bất cẩn ngủ quên."

Lời giải thích này của cậu trong nháy mắt làm cho Phó Trầm Trạch càng giận hơn: "Mệt thì sao không ngủ ở khách sạn? Cứ nhất định phải chạy tới đây? Chẳng lẽ cậu không biết trời lạnh thế này sẽ lạnh chết người sao?"

"Yến Thu." Phó Trầm Trạch cắn răng nói: "Cậu không muốn sống nữa à?"

Kỳ thực Yến Thu muốn nói cậu có muốn hay không không quan trọng, dẫu cậu có muốn thì cũng không còn sống được bao lâu nữa.

Nhưng nghĩ tới nếu mà nói như vậy, chắc chắn sẽ lại bị Phó Trầm Trạch cho là trả thù bọn họ.

Bởi vậy lời còn chưa nói ra khỏi miệng cứ thế lần nữa nuốt ngược vào.

Cả người cậu buồn ngủ dữ dội, vì thế cũng chẳng muốn cãi nhau. Thế nên lắc lắc đầu cố gắng giữ tỉnh táo, ôm mèo đi vào trong phòng.

Nhưng còn chưa đi được mấy bước, đã bị Phó Trầm Trạch chặn đường đi.

Lần này anh ấy ngược lại không lớn tiếng với cậu nữa, mà là nặng nề thở dài, hiếm khi kiên nhẫn nói: "Chúng tôi đều biết chúng tôi có lỗi với cậu về sự cố ở sân trượt tuyết lần trước, cậu tức giận chúng tôi có thể hiểu được, gây chuyện một chút cũng không sao, nhưng cậu không thấy bây giờ là hơi quá sao?"

"Tôi không có gây..."

Không biết là những lời này đã nói quá nhiều lần hay là lười giải thích nữa, Yến Thu yếu ớt nói một câu.

Song quả thật cậu cũng không có sức nữa, tối hôm qua cậu ngồi ở dưới tàng cây tâm sự với cô quá lâu, sau đó lại không cẩn thận ngủ thϊếp đi, có lẽ là bị cảm lạnh thật, toàn thân lúc lạnh lúc nóng, đến cả giơ tay cũng không có sức.

"Mặc kệ cậu có gây chuyện hay không, bây giờ theo tôi trở về. Mấy hôm nay cha đều bỏ mặc chuyện công ty, khắp nơi hỏi thăm tin tức của cậu. Mẹ bởi vì nóng ruột, lo lắng cho cậu, bây giờ vẫn còn nằm ở bệnh viện đấy. Thậm chí Sương Trì cũng đang nghĩ cách để tìm cậu."

"Yến Thu, tất cả mọi người đều rất lo lắng cho cậu."

Yến Thu nghe lời của anh ấy thì cảm thấy như mình đang nghe chuyện cổ tích.

Người đã từng tự mình đuổi cậu ra khỏi công ty lại vì cậu mà bỏ mặc công ty? Cái người lúc chụp ảnh gia đình có thể làm bộ như không nhìn thấy cậu bởi vì lo lắng cho cậu mà nhập viện? Kẻ hãm hại cậu, hận cậu, muốn cậu đi chết đi lại đang tìm cậu?

Yến Thu nghe được có chút buồn cười, cậu có chút muốn bác bỏ, nhưng chẳng biết tại sao, lại ngay cả há miệng cũng không có sức.

Cả người đầu nặng chân nhẹ, ba lô mèo trong ngực càng ngày càng nặng, cậu có hơi không ôm được nữa.

Yến Thu sợ mình không cẩn thận làm rơi Đâu Đâu, cúi người muốn thả Đâu Đâu xuống trước, nhưng vừa cúi đầu trước mắt đã tối sầm, ngay sau đó không biết gì nữa.

Yến Thu mở to mắt, phát hiện mình đang ngồi trên một chiếc xe.

Trên người khoác một tấm thảm, trong xe tỏa ra gió ấm, cả người không lạnh như trước, có điều toàn thân vẫn không có tí sức nào.

Phó Trầm Trạch đang lái xe, thấy cậu tỉnh lại đưa tới một cái bình giữ nhiệt và một đống thuốc: "Bình này mới mua, uống thuốc đi."

Yến Thu không vội vã nhận lấy, mà nhìn về phía cảnh sắc ngoài cửa sổ, không lâu sau đã đoán được bọn họ đang ở trên đường cao tốc.

Đoán chừng Phó Trầm Trạch sợ cậu lại chạy, lần này trực tiếp lái xe đưa cậu trở về.

Trải qua một lần này, Yến Thu dường như cũng có thể suy nghĩ cẩn thận hơn vì sao bọn họ lại cố chấp như vậy?

Đơn giản chẳng qua là chuyện lần trước ở sân trượt tuyết làm cho bọn họ cảm thấy áy náy, trong lòng áy náy mà thôi.

Cho nên mới dốc toàn lực tìm cậu, mang cậu về, sau đó làm bộ làm tịch bù đắp cho cậu.

Đợi đến khi rào cản này trong lòng họ hoàn toàn qua đi, mọi thứ sẽ lại khôi phục về trạng thái ban đầu.

Yến Thu nhìn Phó Trầm Trạch kiên trì như thế, biết rằng bọn họ không mang cậu về "bù đắp" một phen, thì cậu vĩnh viễn không thể thanh tịnh được, chỉ có thể tạm thời cam chịu, theo bọn họ trở về một chuyến.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »