Đơn Từ Chức Của Vạn Người Ghét

Lượt đọc: 54764 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »
Chương 16.

❊ ❊ ❊

Yến Thu ngồi dưới đất ho khan một hồi, lúc này mới từ từ đứng dậy, cởi ván trượt tuyết đi từng bước trở về.

Lúc cậu trở về phòng khách đã có người, Lục Nhuyễn đang trò chuyện, thấy cậu đột nhiên trở về, bà ấy khá ngạc nhiên, nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ cho là cậu chơi mệt, bảo cậu lên lầu nghỉ ngơi trước.

"Mẹ đang có khách, lát nữa..."

Lục Nhuyễn còn chưa nói xong, đã thấy dì giúp việctừ phòng bếp đi ra hỏi: "Bà chủ, canh gà cậu hai muốn uống sắp hầm xong rồi, có cần nấu thêm gì nữa không ạ?"

"Không cần, chuẩn bị chút hoa quả đưa đến phòng khách." Lục Nhuyễn lập tức bị hấp dẫn mất đi sự chú ý, quay người cùng dì giúp việc đi về phía phòng khách.

Yến Thu lẳng lặng đứng ở đầu cầu thang nhìn bóng lưng bà ấy rời đi, nhếch khóe môi, cất bước đi về phía gác xép.

Mấy ngày sau Yến Thu vẫn không khỏe, hơn nữa trong thuốc hình như có thành phần gây ngủ, thế nên cậu không đi ra ngoài nữa.

Cho dù có đi ra ngoài, thì cũng chỉ để tìm kiếm xem có khúc gỗ nào thích hợp không, cầm về điêu khắc một số vật dụng nhỏ.

Lục Nhuyễn lúc đầu còn có thể tới gọi cậu, sau đó thấy cậu thật sự không muốn đi ra ngoài nên thôi.

Tối hôm đó, Yến Thu vẫn ăn cơm xong đi ngủ sớm như mọi khi.

Ai ngờ ngủ thẳng đến nửa đêm lại bị sặc tỉnh.

Cậu mở mắt ra, lúc này mới phát hiện rõ ràng trời đã khuya, bên ngoài lại sáng như ban ngày, hơn nữa còn có thể ngửi thấy mùi khói sặc sụa.

Yến Thu vừa ho khan vừa ngồi dậy, lúc này mới phát hiện ánh sáng bên ngoài hóa ra là ánh lửa.

Cháy à?

Sau khi kịp phản ứng, Yến Thu lập tức xuống giường, sau đó cầm lấy nửa ly nước đặt ở đầu giường trước khi ngủ tưới lên quần áo, bịt miệng mũi đi ra ngoài.

Không biết có phải do lúc ngủ đã hít vào quá nhiều khói hay chăng, chân cậu mềm nhũn, mất một lúc lâu mới đi được tới cửa.

Vừa đẩy cửa ra, đã thấy có gì đó rơi xuống, nặng nề đập ở trước mặt của cậu, mang theo khói bụi mù mịt.

Cho dù đã dùng quần áo ướt bịt kín miệng mũi, nhưng Yến Thu vẫn bị khói dày đặc xung quanh sặc ra nước mắt.

Biệt thự bằng gỗ, bởi vậy cháy cực nhanh, bức tường đã bắt đầu chuyển sang màu đen, bức tranh tường đắt tiền đã sớm nhìn không ra dáng vẻ ban đầu, lọt vào tai tất cả đều là tiếng cháy "răng rắc".

Đôi mắt bị hun đến không mở ra được, không khí trong phổi càng ngày càng ít, làn da bị nhiệt độ chung quanh thiêu đốt, dường như cậu ngửi thấy mùi của thứ gì bị đốt cháy.

Đầu óc bởi vì thiếu oxy nên choáng váng, nhưng Yến Thu hiểu được bây giờ mà ngã xuống tuyệt đối chỉ còn một con đường chết, vì thế vẫn cố gắng chống đỡ đi xuống lầu.

Cầu thang làm bằng gỗ sồi, mặc dù làm bằng gỗ nguyên khối, nhưng dưới ngọn lửa lớn như vậy cũng không thể trụ nổi, rất nhiều chỗ đã bị cháy đen, giẫm lên là có thể nghe thấy tiếng "kẽo kẹt", như thể nó sẽ sụp đổ tan tành bất cứ lúc nào.

Ngọn lửa xung quanh càng lúc càng lớn, lưỡi lửa từng chút từng chút lan tràn thăm dò, ý đồ kéo cậu vào vực sâu, oxy trong phòng dường như đã cạn kiệt, mỗi lần hít thở đều cực kỳ khó khăn.

Bởi vậy Yến Thu cũng không kịp suy nghĩ nhiều, giẫm lên cầu thang kẽo kẹt rung lắc khom người chạy xuống phía dưới.

Càng đi xuống, âm thanh nghe được càng ồn ào.

Ngoại trừ tiếng "lách tách" của lửa cháy, tiếng đồ vật rơi xuống, cậu dường như còn nghe thấy vài tiếng la hét không rõ ràng lắm.

Đỉnh đầu hình như có tiếng động gì đó, cậu ngẩng đầu lên, sau đó thấy bức tranh treo tường cao cỡ nửa người bị cháy rớt xuống, tuy rằng cậu né kịp, nhưng vẫn bị đập vào bả vai, cơ thể không khống chế được ngã chúi xuống phía trước, cứ thế lăn xuống cầu thang.

Yến Thu chỉ cảm thấy trước mắt một mảnh u ám, quần áo thấm nước trong tay đã sớm không biết bị ném tới nơi nào.

Làn khói dày đặc nóng rát không còn vật ngăn cản, tranh nhau chui vào miệng và mũi của cậu.

Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, đủ loại bụi khói đã lấp đầy phổi cậu, khiến cậu hoàn toàn không thể nào hít thở.

Nhiệt độ xung quanh càng lúc càng cao, hít thở càng ngày càng khó khăn, ngay khi cậu cho rằng mình sẽ chết ở chỗ này thì đột nhiên một trận tiếng bước chân từ xa đến gần.

Yến Thu cố gắng mở to mắt, bóng tối trước mắt từ từ tản đi, cậu rốt cuộc thấy rõ người tới.

Là Phó Trầm Trạch.

Trái tim vốn đã cam chịu số phận một lần nữa đập lên, Yến Thu chợt ho khan vài tiếng, dùng hết sức gọi lên một tiếng hơi thở mong manh: "Anh cả."

Phó Trầm Trạch hình như nghe thấy, vội vàng gọi cậu một tiếng: "Yến Thu?"

Anh ấy lập tức dừng lại trước mặt cậu, ngồi xổm xuống kiểm tra tình trạng của cậu.

Trước mắt Yến Thu một mảng tối đen, hai tai ù ù, dùng chút sức lực cuối cùng giãy giụa đưa tay cho anh ấy.

Nhưng mà còn chưa đυ.ng tới, lại đột nhiên nghe thấy đỉnh đầu truyền đến một tiếng: "Xin lỗi."

Trong nháy mắt đó thật sự quá mức không chân thật, thế nên Yến Thu còn tưởng rằng mình nghe nhầm, thậm chí còn chưa kịp phản ứng, vì thế cậu mở to hai mắt muốn thấy rõ biểu cảm của Phó Trầm Trạch.

Đáng tiếc bóng tối trước mắt càng ngày càng tối đen, cậu làm sao cũng không thấy rõ.

Đến khi tầm nhìn của cậu cuối cùng cũng khôi phục lại, cậu nhìn thấy Phó Trầm Trạch đã chạy tới cửa.

Trong lòng ôm một người, là Phó Sương Trì.

Yến Thu lúc này mới phát hiện vừa rồi khi cậu ngã xuống tầng một, cửa biệt thự cách cậu không quá vài mét.

Ở chỗ cửa đã tụ tập rất nhiều người, có Phó Kiến Đình, Lục Nhuyễn, người làm của biệt thự, còn có Phó Trầm Trạch và Phó Sương Trì vừa chạy ra ngoài.

Lục Nhuyễn dường như nhìn thấy cậu, muốn xông vào, nhưng nhanh chóng bị Phó Kiến Đình ngăn lại, nhắm mắt ôm bà ấy vào lòng.

Lúc này Phó Trầm Trạch đã cứu Phó Sương Trì ra ngoài, anh ấy quay người lại như là muốn quay đầu lại nhìn, nhưng đúng lúc này một cây xà nhà rơi xuống, chắn ở cửa chính, che khuất tầm mắt của anh ấy.

Cũng cắt đứt con đường sống của Yến Thu.

Phó Trầm Trạch tiến về phía trước một bước, hình như muốn xông vào, nhưng cuối cùng vẫn muộn, rõ ràng là lựa chọn của mình, nhưng trong lòng vẫn không khỏi sinh ra chút đau xót.

Nhưng Yến Thu đã không thấy được.

Xung quanh càng ngày càng nóng, ý thức tựa như bị thiêu đốt.

Yến Thu rốt cuộc không chống đỡ nổi, hôn mê bất tỉnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »