Đơn Từ Chức Của Vạn Người Ghét

Lượt đọc: 54763 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »
Chương 19.

❊ ❊ ❊

Khi Yến Thu trở về, người nhà họ Phó đang dùng cơm.

Trên bàn ăn bằng gỗ hồ đào màu đen bày biện thức ăn tinh xảo như thường ngày, trước mặt Lục Nhuyễn vẫn đặt chén tổ yến trắng mà mỗi ngày bà ấy đều phải ăn.

Phó Trầm Trạch đang gắp thức ăn cho Phó Sương Trì, nghe thấy tiếng động ở cửa ngẩng đầu lên, vừa khéo đối diện với ánh mắt Yến Thu.

Đợi sau khi thấy rõ người tiến vào là ai, cổ tay Phó Trầm Trạch nặng nề run lên, thịt viên vừa gắp lên cứ như vậy từ giữa không trung rơi xuống, làm bẩn thảm lông cừu trắng kem trên mặt đất.

Những người khác thấy thế cũng nhao nhao nhìn về phía cửa.

Tuy rằng đeo khẩu trang, nhưng dáng người và khí chất như vậy, bọn họ nhìn thoáng qua là nhận ra.

Là Yến Thu.

Tiếp theo, sắc mặt ai nấy đều trở nên nghiền ngẫm.

Từ trước đến nay dẫu Thái Sơn sụp đổ ở trước mặt cũng không đổi sắc mặt Phó Kiến Đình nắm chặt hai tay, dường như muốn đứng dậy.

Phó Trầm Trạch chưa bao giờ để mắt tới cậu dường như có chút hổ thẹn, vội vàng cúi đầu chuyên chú nhìn thức ăn trước mặt.

Phó Sương Trì không cầm vững chiếc nĩa bạc trên tay, rơi ở trên bàn ăn, phát ra một tiếng vang "keng keng".

Tiếng động này giống như đánh thức Lục Nhuyễn ở bên cạnh, ngay sau đó thấy bà ấy lập tức buông tổ yến đứng dậy nghênh đón.

Vẻ mặt bà ấy ngạc nhiên đi tới trước người Yến Thu, vươn tay muốn chạm lại không dám chạm, hồi lâu, mới khó tin nổi mà gọi cậu một tiếng: "Tiểu Thu?"

Nói xong, lúc này mới cố lấy dũng khí muốn cầm tay cậu, nhưng mà còn chưa đυ.ng tới đã bị Yến Thu tránh đi.

"Con hơi mệt, về phòng trước." Yến Thu bỏ lại những lời này rồi cất bước đi về phòng mình.

Lục Nhuyễn đứng tại chỗ nhìn bóng lưng cậu hồi lâu, lúc này mới như bừng tỉnh khỏi cơn mơ đuổi theo.

"Tiểu Thu." Yến Thu vốn đã muốn đóng cửa lại, thế nhưng Lục Nhuyễn lại chen vào giữa khe cửa.

"Có việc gì sao?" Mặc dù có khẩu trang che giấu, nhưng Lục Nhuyễn vẫn nghe ra sự lạnh nhạt của cậu.

Chỉ một câu nói của Yến Thu, viền mắt Lục Nhuyễn lại đỏ lên, bên trong ẩm ướt trong suốt, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể tràn ra nước mắt.

"Ngày hôm đó, chuyện biệt thự..."

Dường như bà ấy cũng không biết nên mở miệng như thế nào, nói một câu ngắt quãng.

"Con quên rồi." Yến Thu khoát tay áo, thờ ơ nói.

Lục Nhuyễn nghe thế, nước mắt vẫn luôn kiềm chế rốt cuộc nhịn không được rơi xuống: "Làm sao có thể quên được cơ chứ? Xin lỗi, mẹ thay mặt cả nhà xin lỗi với con, Tiểu Thu, ngày đó, ngày đó thật sự là..."

Yến Thu rất muốn hỏi bà ấy có tư cách gì mà thay mọi người xin lỗi, lại vì sao cảm thấy loại chuyện này chỉ một lời xin lỗi là có thể coi như xong?

Nhưng cuối cùng cậu vẫn không nói gì.

Cậu lười phân tích từng câu, dây dưa từng chữ với bà ấy, thầm nghĩ nhanh chóng kết thúc tất cả tại đây.

Lục Nhuyễn thấy cậu hồi lâu không nói gì, cho rằng thái độ của cuối cùng cũng xuôi xuống, vì vậy tiếp tục nói: "Đâu ai ngờ rằng ngày đó lại đột nhiên cháy, lửa quá lớn, sau khi mẹ chạy ra ngoài mới nhìn thấy con và Tiểu Trì chưa đi ra, vốn dĩ mẹ..."

"Vốn dĩ gì?" Yến Thu ngắt lời bà ấy.

"Vốn..." Lục Nhuyễn như là bởi vì bị đột nhiên ngắt lời mà kẹt lại, lời còn lại làm sao cũng nói không nên lời.

Yến Thu nở nụ cười nhàn nhạt: "Vẫn chưa soạn xong sao? Vậy chờ soạn xong lại đến nói cho con biết nha!"

Nói xong làm ra một tư thế mời.

Lục Nhuyễn dường như bị cậu hỏi khó, há miệng, nhưng mà một lúc lâu cũng không nói nên lời, đành phải hơi lúng túng quay người rời đi.

Sau khi ra ngoài mới nhớ tới vẫn chưa hỏi cậu có ăn cơm không?

Nhưng không đợi bà ấy xoay người, chợt nghe "Rầm" một tiếng, Yến Thu đã đóng cửa lại.

Lục Nhuyễn đứng ở cửa nhìn cửa phòng đóng chặt, lúc này mới cảm giác được, lần này Yến Thu thật sự đau lòng.

Yến Thu đóng cửa phòng lại, sau đó từ trong ngăn kéo lấy cái ba lô của mình lúc đến, từ từ thu xếp đồ đạc của mình.

Đồ đạc của cậu ít đến đáng thương, có thể nhét đầy trong một cái túi.

Cậu đến nhà họ Phó một năm, những gì cậu có thể mang theo chẳng qua là một vài bộ quần áo và tượng điêu khắc của cậu thôi.

Sau khi thu dọn xong mọi thứ, Yến Thu ngồi xuống trước bàn, sau đó mở ngăn kéo ra, lấy ra một khối gỗ du đã chạm khắc được một nửa và cầm nó trong lòng bàn tay.

Khối gỗ du mặc dù chỉ có hình dáng cơ bản, nhưng đã có hình thái ban đầu, có thể nhìn thấy thứ cậu khắc chính là một cái sân nhỏ.

Giữa sân trồng một gốc cây hạch đào, dưới gốc cây hạch đào có hai cái ghế trúc, trên ghế trúc có một người phụ nữ đang ngồi, trên đầu gối người phụ nữ đang ôm một đứa bé, bên cạnh đứa bé có một chú mèo đang nằm ngủ say.

Tuy rằng người phụ nữ và đứa bé chỉ có một hình dáng.

Nhưng Yến Thu lại tựa như xuyên thấu qua hình dáng thấy được cô và mình.

Cậu nâng tượng gỗ vào trong ngực, cúi người cẩn thận dùng gò má cọ cọ, sau đó im lặng nói: "Cô ơi, con muốn về nhà."

Buổi tối trước cửa truyền đến rất nhiều tiếng gõ cửa, bảo cậu đi ăn cơm, nhưng Yến Thu vẫn không mở cửa.

Đây là chuyện trước đây cậu tuyệt đối không dám làm ở nhà họ Phó.

Nhưng giờ thì không quan trọng nữa.

Chắc hẳn trong lòng bọn họ cũng thấy hổ thẹn, đối với hành vi "Phản nghịch" này của cậu cũng không nói gì thêm.

Bọn họ chỉ đặt thức ăn trước cửa, dặn dò cậu nhất định phải ăn xong.

Yến Thu không nói gì, cũng không bật đèn, chỉ mượn ánh trăng tiếp tục dùng dao khắc từng chút từng chút điêu khắc tác phẩm chưa hoàn thành đó.

Bởi vì lý do lúc trước bị thương, Yến Thu khắc được chút là phải nghỉ ngơi.

Cho đến khi tay phải đau đớn vì sử dụng quá mức, lúc này mới ngừng lại.

Cậu giơ tay nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường, kim đồng hồ đã qua mười hai giờ.

Yến Thu đứng dậy, hoạt động cổ tay một chút, cẩn thận cất dao khắc và một nửa sân vào ba lô, sau đó cầm lấy ba lô đi ra ngoài.

Lúc này biệt thự hoàn toàn yên tĩnh, bởi vậy Yến Thu đi rất thuận lợi.

Buổi tối mùa đông quá lạnh, hơn nữa đêm đã khuya, trên đường không có ai.

Nhưng cũng may ngẩng đầu vẫn có thể nhìn thấy mặt trăng.

Ánh trăng lạnh lẽo treo trên bầu trời, vừa vặn có thể làm bạn với cậu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »