Đơn Từ Chức Của Vạn Người Ghét

Lượt đọc: 54771 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »
Chương 14.

❊ ❊ ❊

"Không cần." Yến Thu lắc đầu, bởi vì đau đớn nên sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng vẫn gắng gượng nói từng câu từng chữ: "Tôi không có người nhà."

Bác sĩ nghe thế, trên mặt càng thêm không đành, thiếu niên trước mắt thật sự quá gầy yếu, dẫu cho cậu đang mặc là quần áo bệnh nhân size nhỏ nhất, mặc ở trên người cậu vẫn thùng thình.

Nếu như không phải trên bệnh án có tuổi tác, bác sĩ thật sự rất khó tin được cậu đã hai mươi mốt tuổi rồi.

Rõ ràng thoạt trông dáng dấp chỉ như mười mấy tuổi.

Tuổi còn trẻ bị ung thư đã đủ khổ rồi, không ngờ rằng tình hình gia đình lại như vậy.

Chỉ có thể thở dài một tiếng, vận rủi chỉ chuyên chọn người số khổ.

Thật ra bình thường quan tâm và hỏi thăm đối với bệnh nhân nhiều nhất cũng chỉ đến mức này, nhưng chắc có lẽ do thiếu niên trước mắt quá đáng thương, bác sĩ không khỏi muốn hỏi thêm.

"Có cần tôi giúp gì nữa không?"

Yến Thu nghe vậy sững sờ trong chốc lát, như là đang suy nghĩ, một lúc sau mới gật gật đầu, chậm rãi mở miệng, giọng rất nhẹ rất chậm, nhưng vẫn đủ để bác sĩ nghe rõ: "Bác sĩ, bụng tôi hơi đau, có thể kê cho tôi ít thuốc giảm đau không?"

Yến Thu xuất viện đã là ba ngày sau, cậu từ chối lời đề nghị nằm viện của bác sĩ, mang theo một đống thuốc về tới nhà họ Phó.

Không ngờ tới vừa vào cửa đã thấy Phó Sương Trì trước đó không lâu vừa làm cho cả nhà ầm ĩ tìm kiếm khắp nơi.

Thoạt trông cậu ta nào có chút dáng vẻ nào của người bị "Bắt cóc", ngồi ở trên sô pha nhàn nhã xem tivi, bên cạnh đặt một đống đồ ăn vặt.

Lục Nhuyễn cũng ở đó, ngồi bên cạnh kéo tay cậu ta có vẻ như đang nói gì đó.

Thấy cậu trở về, nhưng giống như không thể bị cậu nghe thấy, đối thoại của hai người tạm dừng.

Yến Thu đã thành thói quen với sự "bài xích" như có như không này rồi, đương nhiên sẽ không đi qua tự tìm mất mặt, đang chuẩn bị trở về phòng, không nghĩ tới Lục Nhuyễn lại đứng dậy đi theo.

"Tiểu Thu." Trên mặt Lục Nhuyễn hiếm khi lộ ra một nụ cười lấy lòng: "Hai ngày nay con đi đâu thế? Sao bây giờ mới về?"

Nói đoạn, ánh mắt rơi vào mớ thuốc trên tay cậu, trong mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên: "Con bị bệnh hả?"

"Bị cảm." Yến Thu thuận miệng nói qua loa một câu cho có lệ rồi tiếp tục đi về phía phòng mình, rõ ràng không muốn nói nhiều thêm nữa.

Nhưng không ngờ Lục Nhuyễn lại tiếp tục đi theo sau.

"Còn có việc gì sao?" Yến Thu bỏ thuốc vào trong ngăn kéo, quay người nhìn Lục Nhuyễn đi vào hỏi.

Lục Nhuyễn nghe vậy, có chút xấu hổ nở nụ cười: "Tiểu Trì đã trở về, chuyện này đã sáng tỏ, mẹ biết không phải con làm, ngày đó Trầm Trạch đối xử với con như vậy, mẹ thay nó xin lỗi con."

Ánh mặt trời mùa đông hiện ra lúc nào cũng nhợt nhạt và thiếu sức sống, xuyên thấu qua ô cửa kính trong suốt trong phòng ngủ, chiếu thẳng vào tấm gương dựa vào tường, phản chiếu ra thứ ánh sáng không có sức sống.

Yến Thu quay người, sau đó ở trong gương thấy được chính mình.

Cậu đang cười.

Yến Thu mím môi, muốn san bằng nụ cười kia, nhưng thói quen hình thành nhiều năm như vậy trong chốc lát làm sao dễ dàng thay đổi được.

Lúc đầu ở nhà họ Yến bọn họ luôn chê cậu xui xẻo, vì thế không cho phép khóc, luôn bắt cậu cười.

Ngã xuống phải cười, bị đánh phải cười, ăn không đủ no cũng phải cười...

Bởi vậy sau này Yến Thu gần như hình thành thói quen, càng khổ sở càng cười tươi hơn.

Lục Nhuyễn dường như bị nụ cười trên mặt cậu làm cho khϊếp sợ, hỏi cậu: "Con đang cười cái gì?"

Yến Thu giơ tay lên đè khóe môi, lại phát hiện làm thế nào cũng không ấn xuống được.

"Không có gì, con chỉ là..."

Yến Thu đột nhiên có chút không nói nổi.

Cậu cười vì biết rằng Phó Sương Trì đã thắng ngay từ lúc cậu nhìn thấy Phó Sương Trì đã về nhà.

Cậu không biết Phó Sương Trì nói với bọn họ như thế nào, nhưng bất kể cậu ta nói gì, làm gì, cho dù cậu ta khiến mọi người lo lắng một phen như vậy, cũng sẽ không bị trừng phạt gì, dù sao người nhà họ Phó đều sẽ bao che cho cậu ta.

Còn cậu ở bệnh viện ba ngày, không một ai để ý tin tức của cậu.

Kể cả khi cậu ngất ở nhà, được người làm trong nhà đưa đến bệnh viện.

Nhưng người làm cũng biết cái nhà này hoàn toàn không ai để ý cậu, cho nên cũng lười nói cho bọn họ một tiếng.

Lời nói của Tần Mộ đột nhiên vang lên bên tai cậu.

Hắn nói không sai, cho dù là một năm, hai năm hay là mười năm, cậu hoàn toàn không hòa nhập được vào cái nhà này. Sương Trì là đứa con được bọn họ yêu thương từ nhỏ tới lớn.

Chính mình vĩnh viễn không giành lại với cậu ta.

"Đã hiểu ra rồi." Yến Thu thản nhiên nói tiếp câu vừa rồi chưa nói xong.

Lục Nhuyễn mặc dù không biết lời cậu nói có ý gì, nhưng cũng có thể cảm nhận được cậu không vui.

Bởi vậy có chút lúng túng ở bên cạnh tiếp tục giải thích: "Tiểu Trì nó từ nhỏ đã bị chiều hư, lần này cũng thế, không nói câu nào chạy đi nhiều ngày như vậy. Mấy ngày nay chúng ta vẫn luôn tìm nó, khó tránh khỏi không để mắt đến con. Tiểu Thu, con đừng giận mà."

Yến Thu muốn nói mình không giận, nhưng há miệng ra, lại phát hiện mình đã lười nói thêm một câu.

Thế nhưng Lục Nhuyễn lại giống như không hiểu, tiếp tục ở bên cạnh cậu nói một vài bù đắp vô nghĩa nào đó.

Không có gì ngoài biết cậu chịu oan ức, muốn bồi thường cho cậu.

Bệnh tật đã vắt kiệt Yến Thu, bởi vậy cậu rất nhanh lại mệt mỏi, ngay khi cậu vừa chuẩn bị mở miệng nói mình muốn nghỉ ngơi, lại nghe Lục Nhuyễn mở miệng trước nói trước cậu một bước: "Nghe cha con nói thành phố C đang có tuyết rơi."

"Cuối tuần này gia đình mình đi trượt tuyết nhé."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »