Đơn Từ Chức Của Vạn Người Ghét

Lượt đọc: 54829 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »
Chương 8.

❊ ❊ ❊

Buổi tối hôm đó Yến Thu cuối cùng cũng không đi ra khỏi cửa chính nhà họ Phó.

Cậu trở về phòng mình, ngồi trên giường nhìn chiếc nhẫn mình mua.

Kỳ thật cậu mua là nhẫn đôi, sau khi mua đã dùng thời gian một tuần để khắc tên viết tắt của nhau vào trong lòng nhẫn.

Cậu là *Q, Tần Mộ là *Y.

*chữ đầu trong pinyin. Yến Thu pinyin là Yànqiū. Tần Mộ pinyin là Qínmù.

Khi đó tay phải mới vừa cắt chỉ, mỗi lần dùng sức chính là đau đớn thấu xương, nhưng mà khi đó chỉ cần cậu nghĩ đến hình ảnh Tần Mộ đeo nó là đã thấy hạnh phúc rồi.

Cậu tựa như một con sóc một mình vượt qua mùa đông giá rét, mỗi ngày tích trữ một chút hạnh phúc nhỏ nhoi có thể đếm được trong cuộc sống, cho đến khi nó lấp đầy nhà kho nhỏ của mình, là có thể an tâm vượt qua mùa đông giá rét vĩnh hằng.

Nhưng hôm nay mới biết được, những thứ cậu phí tâm nhặt về đó chỉ là những viên đá được khoác lên mình cái vỏ hạt thông.

Mọi thứ đều là giả.

Bất kể là xa lánh trêu cợt ở ngoài mặt, hay là lừa dối trong bóng tối.

Cũng chỉ là vì để Phó Sương Trì vui vẻ mà thôi.

Có người xung quanh rõ ràng đều là pháo hoa, nhưng lại có người sẽ lo lắng người đó quá lạnh.

Có một vài người dẫu đã vùi mình trong tuyết lạnh giá, nhưng vẫn bị cướp đi chút tình cảm ấm áp vụn vặt.

Yến Thu cuối cùng vẫn buông bàn tay ra, ném chiếc nhẫn chưa kịp tặng vào thùng rác.

Sau đó xóa đi tất cả phương thức liên lạc của Tần Mộ, nắm dây chuyền cô đưa cho cậu ngủ thật say.

Yến Thu ngẩng đầu nhìn Tần Mộ.

Cậu từng coi Tần Mộ là ánh sáng duy nhất trong sinh mệnh ảm đạm vô vọng này, nhưng sau đó lại phát hiện chùm ánh sáng này chẳng qua chỉ là cái bóng phản chiếu ngẫu nhiên chiếu lên người mình khi chiếu rọi lên người khác.

Nếu thuộc về mình kiểu đó thì cậu không muốn cũng chẳng cần.

Sự tình đã rõ ràng như thế, Yến Thu cảm thấy không cần nhiều lời, muốn bỏ đi.

Nhưng mà vừa quay người lại đã bị Tần Mộ giữ chặt cổ tay.

Yến Thu dừng bước xoay người, sau đó thấy Tần Mộ nở nụ cười, ánh mắt nhìn xuống, tựa như trông xuống.

Tất cả ngụy trang trong khoảnh khắc tan vỡ hầu như không còn, Yến Thu lại thấy được sự ngạo mạn quen thuộc, chỉ là trong đó như là còn trộn lẫn vài phần tức giận khó tả.

"Cậu có tư cách gì nói kết thúc?"

"Trò chơi là do tôi bắt đầu, cho dù kết thúc, cũng phải do tôi kết thúc."

Trái tim giống như bị một con dao rỉ sét xẹt qua, đau đớn tuy không buốt, nhưng âm ỉ.

"Được." Yến Thu hơi mệt mỏi truy hỏi: "Vậy cái anh gọi kết thúc là gì?"

Tần Mộ dường như bị cậu hỏi khó, thật lâu không nói gì, có điều ánh mắt càng ngày càng tối.

Ngón tay nắm chặt cậu không ngừng dùng sức, ấn vào làm cậu đau nhức.

Yến Thu bị đau, hất tay Tần Mộ ra.

Cậu lười dây dưa với Tần Mộ, xoay người đi về phía trước.

Nhưng mà còn chưa đi được mấy bước, lại nghe phía sau truyền đến giọng Tần Mộ cố ý đè thấp.

Hắn nói: "Yến Thu, tôi sẽ không bỏ qua cho cậu."

Yến Thu trở lại phòng khách, đã thấy nơi vừa rồi không có một bóng người từ lâu.

Người làm bên cạnh nói cho cậu biết, đã tới giờ cơm trưa, bọn họ đều đã đến phòng ăn dùng cơm.

Yến Thu nghe thế, mặc dù không có khẩu vị nhưng vẫn vội vã chạy tới.

Quy củ của nhà họ Phó, người chưa tới đông đủ thì không ăn cơm.

Người làm thay cậu đẩy cửa phòng ăn ra, cánh cửa khép lại, phát ra tiếng vang rất nhỏ.

Tiếng vang này như là tín hiệu gì đó, mọi người vốn đang nói chuyện phiếm bỗng chốc im lặng, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía cậu.

Yến Thu ghét bị nhìn chằm chằm như vậy, nhưng lại không dám cúi đầu, bởi vậy chỉ có thể đón ánh mắt của bọn họ đi tới ngồi xuống.

Sau đó xin lỗi nói: "Con đến muộn."

Mẹ dường như muốn hòa giải, nhưng còn chưa lên tiếng đã nghe bà nội ở trước mặt mở miệng trước một bước: "Không nói tiếng nào đã tự tiện rời đi, còn để người lớn chờ con, còn muốn nói gì nữa."

Dứt lời, nặng nề thả chiếc khăn tay trong tay xuống.

Yến Thu đối diện với ánh mắt của bà, không hề bất ngờ khi thấy được vẻ bất mãn cùng khinh bỉ trong mắt bà.

Yến Thu đã nghe nói về họ hàng liên thế hệ* từ khi còn nhỏ, cậu cũng cảm nhận được ý nghĩa của câu nói này ở vô số ông bà của những người cùng trang lứa với mình.

*chỉ hiện tượng người già gần gũi với cháu ruột của mình.

Nhưng khi cậu ở trong ngôi nhà đó, ông bà nội đã qua đời từ lâu.

Sau đó khi trở lại nhà họ Phó thì biết được cậu ngoại trừ cha mẹ và anh cả thì còn có cả ông bà nội. Cậu kích động đến mức nắm dây chuyền nói chuyện với cô cả đêm.

Cậu tưởng rằng ông bà nội sẽ thương cậu.

Nhưng khi lần đầu tiên cha đưa cậu trở về nhà cũ, người bà tóc bạc ăn mặc lộng lẫy nhìn chằm chằm cậu một hồi lâu, sau đó đưa ra đánh giá: "Kém xa."

Khi đó Yến Thu chân tay luống cuống đứng tại chỗ, không rõ đối tượng so sánh trong miệng bà là ai?

Sau đó mới biết được, người bà nói là Phó Sương Trì.

Phó Sương Trì từ nhỏ đã được bà tự mình nuôi lớn.

Được bà bồi dưỡng biết đánh đàn, chơi bóng, thưởng thức trà, chơi cờ, cưỡi ngựa.

Trên người Phó Sương Trì có sự tự tin và nhàn nhã được đắp bằng tiền.

Đó là thứ cậu mãi mãi không có được.

Ông cụ Phó vẫn bình thường, vẫy vẫy tay với cậu.

Yến Thu sửng sốt một chút, đi qua dừng lại trước mặt ông.

Hồi lâu, một bàn tay ấm áp mà rộng rãi rơi vào đỉnh đầu của cậu, tiếp theo, giọng nói già nua mà uy nghiêm của ông cụ Phó vang lên.

Ông nói: "Trở về là tốt rồi, nhiều năm chịu khổ như vậy."

Có lẽ ông cụ Phó là người duy nhất trong nhà họ Phó thật sự coi cậu là người thân, nhưng khí thế cả đời cầm lái tập đoàn tích góp từng tí một của ông thật sự quá uy nghiêm, bởi vậy Yến Thu cũng không dám gần gũi với ông.

Lần này cũng vậy, cuối cùng vẫn là ông cụ Phó giải vây giúp cậu: "Được rồi, ăn cơm đi."

Nghe vậy, dù là có tình nguyện hay không đều cầm lấy dao nĩa lên bắt đầu ăn cơm.

Ở trước mặt ông cụ Phó, Phó Sương Trì cũng không dám làm càn, ăn một bữa cơm không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Yến Thu hiếm khi thoải mái ăn xong một bữa cơm.

Trên đường trở về, trong đầu Yến Thu không ngừng lặp đi lặp lại những lời Tần Mộ khi nãy nói ở nhà cũ.

Thật ra có thể đoán ra được vài phần tâm tư của Tần Mộ, tầng lớp của bọn họ từ nhỏ đều lớn lên trong sao quanh trăng sáng, chính mình có lẽ là người đầu tiên chặn hắn.

Nhất thời tức giận mà thôi.

Yến Thu nghĩ thông suốt cửa ải này rồi, cho rằng hắn sẽ muốn hạ thể diện của mình xuống trong một buổi tiệc đông đúc nào đó, để cho mình mất mặt coi như hòa nhau một ván.

Thế nhưng không ngờ tới là, trong một đoạn thời gian rất dài sau đó lại chẳng xảy ra chuyện gì.

Trái tim Yến Thu lúc này mới hạ xuống, cậu nghĩ không chừng Tần Mộ chỉ tức giận chốc lát rồi thôi.

Nhưng ngay khi cuối cùng cậu cũng vượt qua được chuyện này vào trong lòng.

Thì hôm nay khi tỉnh dậy, cậu lại phát hiện mặt dây chuyền chưa từng rời người của cậu đã biến mất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »