Đơn Từ Chức Của Vạn Người Ghét

Lượt đọc: 54799 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »
Chương 20.

❊ ❊ ❊

Yến Thu đi tới nhà ga, mua một vé xe lửa đi thành phố D.

Bởi vì có hơi muộn, cho nên ba giờ sáng cậu mới ngồi lên xe lửa.

Người trên xe lửa rất nhiều, nhưng giờ này tất cả mọi người đều đang ngủ, bởi vậy cũng coi như yên tĩnh.

Có điều không lâu lắm, một trận tiếng khóc nỉ non của trẻ nhỏ đã phá vỡ sự yên tĩnh này.

Yến Thu thu lại ánh mắt từ bên ngoài cửa sổ xe, sau đó thì thấy tiếng khóc truyền đến từ hai mẹ con trẻ tuổi ngồi đối diện mình.

Đứa bé ngủ trên người của mẹ, có lẽ không thoải mái, sau khi tỉnh dậy thì bắt đầu gào khóc.

Tiếng khóc này đánh thức không ít người.

Chung quanh có người bất mãn phát ra tiếng khẽ trách móc.

Ngay sau đó mẹ của đứa bé cũng tỉnh dậy, luống cuống tay chân dỗ đứa bé: "Không khóc, không khóc, có phải đói bụng rồi không? Ăn một ít nhé nhé con?"

Nhưng đứa bé làm sao có thể để ý bây giờ có phải là nơi và lúc để gào khóc hay không, vẫn không ngừng khóc.

Yến Thu nhìn mẹ đứa bé vừa thấp giọng xin lỗi vừa đè thấp giọng dỗ con, rất nhanh trên trán đã đổ mồ hôi. Cậu do dự một chút, từ trong túi lấy ra một con chuột nhỏ được điêu khắc bằng gỗ lê đưa cho bé.

Hầu hết trẻ con đều thích đồ chơi, vì vậy nhanh chóng bị đánh lạc hướng.

Bé cầm con chuột nhỏ cười lên "khanh khách".

"Cảm ơn cậu nhé." Người mẹ trẻ vội vàng cảm ơn cậu.

Yến Thu lắc đầu, trả lời: "Không cần khách sáo."

"Cái này là cậu mua hả?"

"Không, em tự làm."

"Tay cậu khéo thật đấy."

"Từ nhỏ em đã học với cô."

"Cô cậu cũng là một người rất giỏi."

Yến Thu nghe vậy đột nhiên im lặng xuống, hồi lâu mới trả lời: "Vâng, cô ấy là một người rất giỏi."

Yến Thu nói xong, một lần nữa quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bầu trời mùa đông hiện ra một màu xanh lam sẫm xen lẫn sự lạnh lẽo, ngàn dặm không có vì sao, chỉ có một vầng trăng sáng treo lơ lửng.

Vầng trăng sáng treo cao, soi chiếu nhân gian.

Yến Thu nắm chặt dây chuyền trên cổ, suy nghĩ chậm rãi bay về thật lâu thật lâu trước kia.

Nhà họ Yến trọng nam khinh nữ, ở trong mắt bọn họ con trai mới là hy vọng, con gái chẳng là gì cả, con gái tựa như một món hàng hóa, ai ra giá cao hơn thì người đó được.

Vì cung cấp cho con trai đi học kết hôn, cô vừa trưởng thành đã bị gả ra ngoài, sau đó dùng sinh lễ đổi lấy cung cấp cho con trai vào đại học, rồi kết hôn sinh con.

Mà cô thì gả cho một gã đàn ông nông thôn kết hôn lần hai, gã đàn ông kia thô lỗ bạo lực, dường như tụ tập tất cả sự xấu xa trên thế gian.

Cô thật sự không chịu nổi cuộc hôn nhân như vậy, từng nhờ cha mẹ giúp đỡ, nhưng mà bọn họ lại bỏ mặc.

Cô hoàn toàn hết hy vọng, cắt đứt quan hệ với gia đình.

Nhưng cũng may gã đàn ông kia không tới vài năm đã bị bệnh nặng qua đời, một mình cô trông coi và sinh sống ở cái sân đó.

Sau đó Yến Thu sinh ra, vợ chồng nhà họ Yến bởi vì sợ bị phát hiện mà đưa cậu đến chỗ cô.

Ban đầu cô muốn từ chối, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy cậu đã mềm lòng.

Cho nên cuối cùng vẫn đồng ý, từ đó về sau, cậu bắt đầu sống chung với cô.

Cô nói năm đó tên của cô cũng đã sửa lại, chính là vì không muốn dính dáng chút gì với cái nhà đó.

Nhưng lần đầu tiên nhìn thấy cậu, Yến Thu nở nụ cười với cô.

Trái tim cô lập tức mềm nhũn.

Cô nói khi còn bé cậu thích khóc, cho nên cô thường dùng gỗ điêu khắc các loại động vật nhỏ cho cậu chơi.

Chính mình vừa nhìn thấy cô khắc đồ vật là lập tức im ngay.

Cậu chơi đùa, vẽ tranh, biết chữ, lớn lên trong cái sân nhỏ đó.

Mỗi ngày cơm nước xong, cô sẽ nắm tay cậu đi dạo.

Họ còn nhặt được một con mèo con mới sinh trên đường, còn mang nó về nhà.

Cậu đã sống ở đó bảy năm.

Năm thứ bảy cô bị bệnh qua đời, cha mẹ đến đón cậu.

Yến Thu lúc đi cũng muốn mang mèo theo, nhưng trước khi lên xe mẹ Yến lại giật lấy mèo từ trong lòng cậu, ném ra ngoài.

Yến Thu còn chưa kịp đuổi theo, mèo đã bị hoảng sợ chạy ra ngoài.

Từ đó về sau, không còn nhìn thấy nó nữa.

Cùng rời đi theo con mèo đó, dường như còn có khoảng thời gian hạnh phúc duy nhất trong đời cậu nữa.

Yến Thu bị ánh mặt trời loáng qua làm cho mở mắt, lúc này mới phát hiện không biết trời đã sáng từ lúc nào.

Phần lớn hành khách xung quanh đã tỉnh, có người đang lướt video, có người đang tán gẫu, vô cùng náo nhiệt.

Yến Thu dụi dụi mắt ngồi thẳng người, tối hôm qua cứ cứng đờ như vậy ngồi ngủ cả đêm, cổ rất đau.

Người mẹ trẻ đối diện thấy cậu tỉnh, nhiệt tình đưa cho cậu một ổ bánh mì.

Yến Thu không từ chối, đưa tay nhận lấy, nhưng không ăn.

Cô gái thấy thế, có chút tò mò hỏi: "Sao cậu đeo khẩu trang suốt thế, không thấy bí hả?"

Yến Thu nghe vậy theo bản năng sờ sờ gò má bên phải, sau đó lắc lắc đầu: "Không sao."

Nói xong, cậu cầm lấy bánh mì và nước suối tìm chỗ ít người tùy tiện ăn hai miếng bánh mì, sau đó uống thuốc.

Uống nước lạnh khiến bụng cậu có chút khó chịu, nhưng Yến Thu cũng mặc kệ, đeo khẩu trang xong ôm bụng đi trở về.

Mới vừa ngồi vào chỗ của mình liền nghe cô gái đối diện nói: "Cậu to gan thật đấy, không cầm điện thoại theo, cũng không sợ mất, tôi thấy có người gọi điện cho cậu, cậu mau nghe đi."

Yến Thu mới phát hiện vị trí mình làm rơi điện thoại.

Từ tối hôm qua trở đi cậu chưa từng xem qua điện thoại, vẫn để ở trong túi, hẳn là lúc đứng dậy không cẩn thận rơi xuống.

Cậu cầm lấy điện thoại mở ra nhìn thoáng qua, không ngờ đều là Lục Nhuyễn gọi tới, ngoại trừ bà ấy, còn có Phó Trầm Trạch và Phó Kiến Đình.

Yến Thu nhìn cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc trên màn hình điện thoại.

Đột nhiên nhớ tới lần trước mình bị Phó Sương Trì và Tần Mộ cùng nhau trêu cợt, rạng sáng mới trở về nhưng cũng chẳng có ai gọi điện thoại, nhìn màn hình trống rỗng, khi đó điều cậu muốn là một cuộc điện thoại quan tâm thôi là đủ rồi.

Bây giờ cậu không muốn nữa, thì gì cũng có.

Yến Thu nhếch khóe môi, đột nhiên có chút buồn cười.

Thứ cậu từng cố gắng muốn có được như thế, chung quy lại không bằng tạo hóa của thế gian.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139.
Tiến »